Chương 308
Xèoooo—
Tiếng thịt chín trên vỉ nghe mới ngọt ngào làm sao.
Hạnh phúc quá.
Chỉ ngồi nhìn thôi mà đã thấy như có cả thế giới trong tay, tôi bật cười lúc nào không hay.
“E hehehehehe.”
“A hihihihihi.”
Thấy thằng út vừa “Em yêu các anh” vừa bắn tim bằng ngón tay, chúng tôi cũng “Anh cũng yêu em” rồi bắn tim lại.
Rồi cả đám chụm hai tay làm trái tim to đùng gửi về phía Jung Hyun đang nướng thịt.
“Nướng thật ngon nhé~”
“Rõ.”
Jung Hyun vẽ ký hiệu OK, cười đầy trang nghiêm.
Vốn dĩ nhân viên chương trình sẽ nướng, nhưng thằng em ba nhà tôi vốn tự hào về tay nghề thịt nên xung phong xin làm.
Bang Mun Soo hỏi, ánh mắt đầy mong đợi.
“Jung Hyun nướng thịt giỏi vậy à?”
“Vâng.”
Tôi đáp.
“Là người nướng thịt giỏi nhất trong số những người em từng gặp ạ. Nếu có giải vô địch nướng thịt thì em ấy chính là quán quân.”
“Đúng đó ạ. Nếu ví khoản nướng thịt bò Hàn Quốc giống như đánh đàn thì anh ấy gần như tầm cỡ Mozart.”
Trong lúc các MC cười khúc khích “Mozart cơ đấy”, thì chỉ một lát sau đĩa thịt Jung Hyun nướng được bưng lên, tiếng trầm trồ nổi lên khắp nơi.
“Oa……!”
Các MC mở to mắt.
“Thịt ngon thì đã đành, mà nướng khéo quá. Vừa cắn một cái là nước thịt túa ra luôn.”
“Đi thi thật chắc vô địch mất.”
Chúng tôi cũng phản ứng y hệt.
“Ôi chua choa. Bao lâu rồi mới được ăn thịt bò Hàn nhỉ.”
“Hai ngày?”
“Lâu lắm rồi mới được ăn ạ. Ui, em chảy nước mắt mất.”
Thằng út ngon đến ướt cả mắt, đưa tay quệt, thế là cả đám phá lên cười.
Bang Mun Soo nói.
“Thôi đừng thế, mọi người lại đây ăn thử một miếng đi. Nướng khéo lắm.”
“Các anh quản lý cũng vào đây ạ!”
Rồi mấy anh quay phim tiến tới gắp mỗi người một miếng, xong đều “Ồ” một tiếng rồi giơ ngón cái.
Các anh quản lý thì được chúng tôi gắp đút tận miệng.
Trong lúc tôi cuốn rau đút cho anh Won Seok, thì anh Min Gi cũng được thằng út nhà tôi cho ăn thịt.
Sau một hồi là góc nếm thử.
“Nào. Giờ là lúc chuyển sang mục tiếp theo.”
Bang Mun Soo cầm thẻ nhắc thoại lên và nói.
“Dạo này New Black có thêm một biệt danh mới đúng không nhỉ.”
“Chúng em ấy ạ? Ơ, là gì thế?”
Trong lúc chúng tôi nhìn nhau bằng ánh mắt “đứa nào lại làm gì sai nữa hả”, MC nói.
“Chính là Tổng thống Tiểu học.”1
“Tổng thống Tiểu học ạ?”
MC Song Song giải thích.
“Ghép ‘tiểu học’ với ‘tổng thống’ thành Tổng thống Tiểu học, ý là được học sinh tiểu học yêu thích cực kỳ đó ạ.”
“Trời đất ơi……”
“Nhìn kìa. Năm đứa kia lại đứng lên rồi.”
Chúng tôi bật dậy, hô về phía máy quay.
“Cảm ơn các em! Các bé học sinh tiểu học!”
“Các anh dễ thương lắm đúng không?”
“Bề ngoài thì có thể khác, chứ tuổi tinh thần thì chắc chúng mình xêm xêm nhau đó!”
Thấy chúng tôi ra sức “chào hàng” với các fan nhí ở bên kia màn ảnh, các MC cười ngặt nghẽo.
Bang Mun Soo nói.
“Nghe nói dạo này trường tiểu học nào cũng thấy bài Nine của New Black hot lắm.”
Màn hình tư liệu hiện lên.
Ở một góc sân trường nào đó, mấy học sinh tiểu học đang nhảy theo “Nine, Nine, Nine” giữa tiếng hò reo.
Rồi cả cảnh đám nhóc tan học vừa nhảy chân sáo vừa “Nine Nine~”.
Chúng tôi ngạc nhiên hỏi.
“Cái này là thật ạ?”
“Vâng, là thật đấy.”
Cảm động quá.
Học sinh tiểu học — sinh vật tồn tại luôn khiến chúng tôi luôn nơm nớp sợ hãi — giờ đang vừa hát nhạc của chúng tôi vừa tung tăng chạy nhảy.
Tương lai nước nhà tươi sáng quá đi.
“Mới đây có một khảo sát mức độ yêu thích với 400 học sinh tiểu học toàn quốc, và New Black của chúng ta……”
Tai ai nấy dỏng hết cả lên.
Giữa lúc chúng tôi tập trung cao độ, miệng Bang Mun Soo mở ra.
“Woo Joo đứng hạng hai.”
“Yê!”
Trong lúc mấy đứa em vừa vỗ tay vừa “Công nhận”, tôi vẫy tay sung sướng.
“Lý do được chọn nhiều nhất, chiếm 34%, là ‘giống anh trai mình’.”
“Hể…?”
Tôi ngừng vẫy tay, hỏi lại.
“Anh trai của các em ấy ạ?”
“Ở đây ghi nè. Một bạn họ Choi lớp 5 trường tiểu học Sin Seo viết: ‘Lên sân khấu thì siêu ngầu mà xuống dưới thì y như anh trai hàng xóm.'”
“…….”
“Một bạn họ Kim lớp 6 trường tiểu học Gu Ryong: ‘Giống em trai bảy tuổi của em nên em muốn cưng chiều.'”
“Phụt ha ha ha!”
Mấy đứa em cười lăn lộn vỗ tay.
Ban đầu còn ghen tị vì tôi hạng hai, giờ thì mặt mũi rõ ràng là “may quá không phải mình”.
Bi Ju cười ngọt xớt, vỗ tay bôm bốp.
“Anh được các bạn tiểu học yêu thích ghê, em ghen tị quá đi.”
“Oaa. Ghen tị thật đấyyy~”
“Tin tiếp theo. Ứng viên trúng cử Seon Woo Joo với sức hút bình dị, mộc mạc đã lên ngôi Tổng thống Tiểu học……”
Nhìn mấy đứa em nhà tôi hùa với các MC trêu chọc, tôi mím môi run run, rồi hỏi lại.
“Mấy đứa này không có trong danh sách ạ?”
“Có chứ ạ.”
“Quả nhiên, em biết ngay mà.”
Thế là tới màn đọc những câu trả lời buồn cười trong bản khảo sát.
Woo Jin nói.
“Trong New Black thì anh Jung Hyun đứng ngay sau đó ạ.”
“Ô dê.”
“Lý do: Trông cực gấu. Cảm giác sẽ đấm gục hết kẻ thù của em.”
Chúng tôi vỗ tay cười.
Mấy đứa em còn lại cũng có những lý do “vàng ngọc” kiểu ‘Trông như sẽ nấu cơm ngon cho em’, khiến cả trường quay được một trận cười.
Đợi tiếng cười lắng xuống, tôi hỏi.
“Vậy mục lần này là gì ạ?”
Trong kịch bản tôi mới chỉ thấy ghi ‘Dự Án Tổng Thống Tiểu Học’.
Nội dung chi tiết thì bảo cứ đến rồi sẽ biết.
“Đây là mục mà đội sản xuất đã chuẩn bị đặc biệt để New Black tái sinh thành Tổng thống Tiểu học đích thực ạ!”
“Dự án~”
“Tổng thống Tiểu học!”
Trước vẻ tò mò của chúng tôi, các MC đáp — mắt hướng về cánh cửa sắt ra vào trường quay.
“Trước tiên, mời các bạn gặp gỡ những vị khách đặc biệt của hôm nay.”
“……?”
Cạch—
Cùng với tiếng cửa mở, chừng hai mươi sinh vật bé xíu dễ thương ùa vào.
Là các bạn học sinh tiểu học đang “Oaaa” mà ngó nghiêng khắp trường quay.
Tuổi thì chắc cỡ lớp nhỏ.
“Oa aaaa—”
Đám nhóc đang “Oa” trước dàn đèn trên trần, thiết bị ghi hình và mấy sợi cáp to đùng, thì phát hiện ra chúng tôi và khựng lại.
“Ơ?”
Một bạn nhìn thấy chúng tôi rồi chỉ tay.
“Ơ! Ơ!”
“Kiiiiiiiiii yaaaaa!”
Ngay khoảnh khắc ấy, giữa đám học sinh tiểu học bật ra tiếng hét như xé toạc màng nhĩ.
Anh đạo diễn âm thanh tiếp tục rơi lệ máu.
Chúng tôi cũng có cảm giác màng nhĩ vừa bị nện cho một trận.
Rồi các bạn nhỏ cùng cô giáo dẫn đoàn ùa tới chỗ chúng tôi.
“Oa aaaa!”
“Ơ, à, chào các bạn nhỏ……”
Đôi mắt của lũ nhóc ngước lên nhìn như đám Minion, long lanh hết cỡ.
“A kakakaka!”
“U chachachachacha!”
“Kô lô lô lô lô!”
Đứa nào cũng nhảy tưng tưng mà la hét ầm ĩ nên chẳng thể nào phiên dịch nổi.
Giữa quang cảnh như hàng ngàn con ong đang vo ve bay quanh, chúng tôi mất hết hồn vía mà vẫy tay.
Bang Mun Soo nói.
“Đây là ban giám khảo học sinh tiểu học sẽ giúp buổi ghi hình hôm nay.”
Hình như chương trình đã tuyển các bạn nhỏ đến tham quan đài rồi dẫn vào đây.
Chúng tôi hỏi.
“Vậy các em học cùng lớp hết à?”
“Vâââââng ạ!”
“Các em biết bọn anh không?”
“Vââââng ạ!”
Những tiếng đáp lại vang lên rộn ràng.
“Em nghe Nine mỗi ngày luôn ạ! Nine!”
“Nine là bài hay nhất em từng nghe từ bé đến giờ ạ!”
“Anh làm cái gì buồn cười đi ạ! Hi ha ha ha ha!”
Jung Hyun nhướn hai hàng lông mày lên xuống liên tục, thế là đám nhỏ kinh ngạc đến cười ré lên.
Anh đạo diễn âm thanh đành tháo tai nghe ra một lúc.
Một người trông như là cô chủ nhiệm nuốt viên Tylenol cùng ngụm nước, rồi cho các em ngồi vào chỗ đã kê sẵn trong “lớp học”.
(Chú thích: Vâng, Tylenol là thuốc giảm đau và hạ sốt, mà tui đoán là giảm đau đầu =))))
“Oa aaaa…….”
Chúng tôi uống nước cho ướt cổ họng thôi mà tiếng “Oaaa” đã vọng lên.
Mấy đứa em ganh nhau uống nước bằng những tư thế thật ngầu, thế là tiếng “Ô ô ô!” nổi lên.
“Ji Ho, uống nước thôi mà nháy mắt làm gì vậy.”
“Ưm hừm hừm~”
“Ôi trời.”
Nhìn Bi Ju hất tóc rồi nhấp một ngụm nước, tôi mỉm cười ấm áp.
Rồi ngửa cổ ra uống nước.
“Oa aaaa…….”
Thấy đám nhỏ dán mắt vào mặt tôi, ánh mắt long lanh, tôi thấy lòng mãn nguyện hẳn.
Các MC cười khúc khích nói.
“Cuộc chiến giành nhân khí căng thẳng ngay từ bây giờ rồi.”
“Vâng, và trò chơi ngay sau đây chính là mục được chuẩn bị cho cuộc chiến ấy ạ.”
Nghe đến chữ ‘trò chơi’, chúng tôi vội vàng hỏi.
“Trò chơi ạ?”
“Ơ… không phải chúng em phải đối đầu với các bạn nhỏ chứ ạ?”
“Chúng em với học sinh tiểu học hơi khắc nhau ạ.”
May thay, không phải nội dung đấu với các bạn nhỏ.
“Fancam nhập đạo ạ?”
“Đúng vậy. Để kéo fan về thì phải quay fancam dẫn dắt chứ. Tài lẻ này, câu thoại ngầu này, aegyo này.”
“Ồ hô.”
“Cuối cùng, thành viên nào đứng hạng nhất qua bình chọn sẽ giành chiến thắng.”
Phần thưởng là chiếc áo thun do chính Trường Cấp Ba Idol sản xuất.
Nền đen với một bông hoa xanh vẽ xinh xắn — nói chung về thiết kế thì tôi không rành, nhưng dứt khoát tôi phải giành lấy cái đó.
Nghe nói còn tặng thêm một chiếc in hoa hồng nữa là hai, thế thì vừa khéo một cái cho bà Kim Deok Soon, một cái cho tôi.
Mẫu áo đẹp nên mắt mấy đứa em cũng sáng lên.
“Nào, vậy ai sẽ ra trước đây?”
“Em ạ!”
Bi Ju giơ tay thật hăng.
Rồi em hai tiến tới trước hai mươi học sinh tiểu học, “Xin chào các bạn nhỏ” một câu để lấy đà.
“Nói đến biểu diễn thì không thể thiếu nhảy đúng không nào? Anh sẽ cho các em xem bài nhảy anh tập gần đây nhé.”
“Oa aaaa!”
“Đạo diễn ơi, cho em xin nhạc ạ~!”
Bi Ju bung vũ đạo trên nền một bài của Teen Spirit — bài mà các bạn tiểu học vốn rất thích.
Cứ mỗi lần đầu ngón tay nó lượn mềm mại là tiếng hét như cá heo lại vang lên.
Cả cô chủ nhiệm cũng chống cằm như đóa hướng dương, nở nụ cười kiểu “được chữa lành”.
Các MC bình luận đế vào.
“Diễn giải lại bài hát theo cách hoàn toàn mới rồi đấy.”
“Vũ đạo hơi gai góc nhỉ. Biến thành một bài mang hình ảnh khác hẳn Teen Spirit trong veo tuổi teen.”
“Hư hỏng ghê. Cái tướng đó là hay trốn tiết học thêm để đi quán net lắm này.”
Cuối cùng Bi Ju xoạc hẳn chân xuống sàn kết bài, rồi dịu dàng hỏi “Thế nào ạ?”, lập tức nhận về một tràng hò reo.
Thằng hai quay về đầy đắc thắng như đứa bé rải hoa dẫn đường trước mặt tướng quân khải hoàn.
Các MC nói.
“Cứ nhìn không khí này thì gần như chắc suất vô địch rồi.”
“Ngay từ đầu đã mạnh quá.”
“Người tiếp theo là ai đây? Anh Ri Hyuk ạ?”
Ri Hyuk đang hít thở sâu, gật đầu bước ra.
Rồi.
“Cho em xin con beat ạ.”
Thằng tư bắt đầu nhún nhảy nhẹ nhàng theo bài đồng dao đang phát.
Hai tay xoay vòng vòng, một mũi chân hất ra sau nảy tưng một cái.
Gương mặt trắng bệch trong nháy mắt đỏ bừng lên.
“Ha ha ha ha!”
Trong lúc chúng tôi vỗ tay cười, các bạn nhỏ cũng “Dễ thương quá!” mà cưng nựng anh chàng đang tuổi thi đại học.
Nhưng đúng lúc tôi nghĩ phản ứng vẫn nhạt hơn Bi Ju một chút.
“Ư hư hư!”
Nhảy được nửa chừng thì hình như tự thấy nhục, cái người nào đó ngồi sụp xuống lấy tay che mặt, khiến cả trường quay bật cười.
“Ri Hyuk ơi!”
“Anh ổn không ạ?”
Trong lúc chúng tôi khiêng cái người đang co rúm như con rùa đi như khiêng hành lý, thì bên kia có tiếng cười khúc khích.
“Chúc mừng nhé, Ri Hyuk. Kiếm được khối phiếu thương hại đấy.”
“……Anh im giùm em.”
“Ôi trời. Nghệ sĩ mà mắc cỡ thì làm ăn gì được, anh ơi.”
Ri Hyuk tu ừng ực hết cốc nước rồi kéo cổ áo thun lên trùm đầu vào trong.
Trong lúc chúng tôi đang trêu Ri Hyuk đang xấu hổ đến không biết làm sao.
Lần này tới lượt Jung Hyun.
“Em sẽ bắt chước một câu thoại trong phim để chinh phục trái tim các bạn nhỏ ạ.”
“Ồ hô.”
Rồi Jung Hyun đứng trước mặt đám học sinh tiểu học.
Trước bờ vai rộng và khí chất mạnh mẽ ngoài đời của anh trai dê đen, lũ nhóc “Ô ô”, còn cô giáo thì có vẻ khoái chí.
Jung Hyun hạ ánh mắt xuống, nói.
“Các em.”
Cái bóng của Jung Hyun đang chìa tay ra đổ trùm lên đám học sinh. Jung Hyun nói bằng giọng trầm thấp.
“Đi thôi.”
Đồng tử lũ nhóc rung lên, các MC vừa vỗ tay vừa cười.
Còn chúng tôi thì lao vụt ra đẩy Jung Hyun ra chỗ khác.
“Ê ê! Định đi đâu đấy?”
“Các em ơi, chú nào đáng sợ thế này thì không được đi theo đâu nhé!”
“Chúng tôi xin lỗi vì đã gây xôn xao dư luận ạ!”
“…Ơ, không phải phản ứng thế này chứ.”
Jung Hyun ngơ ngác nói.
“Đây là câu thoại ngầu mà. Trong phim “Chuỗi hạt của cáo”, nam chính chìa tay về phía nữ chính lúc sắp sang thế giới khác.”
(Chú thích: đây là 1 trong 2 bộ phim mà New Black phải lựa chọn để hát OST, và nhóm đã chọn Slip)
“À. Cái đó hả anh?”
Ji Ho chìa tay ra tái hiện lại y hệt cảnh vừa rồi.
Chỉ trong tích tắc, mắt thằng út đã ngân ngấn nước, nụ cười thê lương như người vừa đi bộ dưới mưa suốt một quãng đường dài.
“Đi thôi.”
“Kyaaaa!”
“He he, anh cảm ơn các em nhé. Ý anh Jung Hyun là đoạn này đúng không ạ?”
“Ừ. Đúng rồi đó.”
Thằng út phái diễn xuất chớp mắt, làm bộ mặt không tài nào hiểu nổi.
Trong lúc đó chúng tôi lên tiếng.
“Dù sao thì Kim Jung Hyun chốt hạng bét!”
“Bét~”
“Chốt luôn!”
Trong lúc Jung Hyun ỉu xìu xin đám nhỏ ‘cho anh một phiếu thôi’, thì lần này tôi bước ra.
Mấy đứa em nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh giác.
“Anh Woo Joo ra rồi kìa.”
“Idol được học sinh tiểu học yêu thích hạng nhì đấy ạ. Không biết sẽ cho chúng ta xem gì đây.”
Tôi nói với đám nhỏ đang nhìn mình bằng đôi mắt lấp lánh.
“Các em.”
“Dạ!”
Tôi cười thật tươi.
“Cho anh xin một phiếu quý giá nhé~”
“Dạaaaa!”
Thấy tôi vừa cười rạng rỡ vừa đập tay với từng bạn học sinh tiểu học, các MC cười ầm.
“Ui chà, phá đảo bằng mỗi cái mặt luôn kìa!”
“Cái mà anh Bi Ju với anh Ri Hyuk phải nhảy hơn một phút mới có được, thì anh này giải quyết bằng một gương mặt.”
“Các thành viên trông chán chưa kìa.”
Tôi cười toe với mấy đứa em đang liếc xéo kiểu ‘chơi bẩn thật đấy’.
Rồi đưa mắt nhìn chiếc áo thun.
Chẳng mấy chốc nữa cái đó sẽ là của tôi.
Mấy đứa em cũng nở nụ cười cam chịu kiểu ‘thôi anh lấy đi’, còn các MC cũng đang dự đoán phần thắng thuộc về tôi.
“Các em ơi~”
Nhưng người chiến thắng hôm nay không phải tôi, cũng chẳng phải mấy đứa em còn lại.
Ji Ho thong thả bước ra, lục túi quần. Rồi hai tay nâng chiếc ví lên cho mọi người xem.
“Cái này là gì đây các em?”
Đám học sinh tiểu học nhìn nhau rồi đáp.
“Cái ví?”
“Đúng rồi. Vậy trong này có gì nào?”
“…Tiền ạ?”
“Không phải đâu.”
Ji Ho lắc đầu, nói.
“Trong này chứa gà rán của các em đó.”
Những con ngươi sáng rực lên hơn bao giờ hết.
“Các em có muốn được ăn gà thả ga khum nà?”
Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng gào thét bùng nổ như lửa cháy.
“…….”
“…….”
Thằng út nhà tôi xoay người một vòng thật duyên dáng rồi mỉm cười.
Kẻ giành chiến thắng không phải khuôn mặt, không phải điệu nhảy, không phải aegyo đáng yêu, cũng chẳng phải câu thoại phim ảnh.
Đó là tiền.
“Ha ha ha! Hãy ca tụng đi nào!”
Ông vua cuối cùng của bầu cử mua phiếu — kẻ từ thời tiểu học chưa từng trượt một chức cán bộ lớp nào — bật lên tiếng cười đáng ghét.
____________________________________
@The_New_Black_Official
(Video ngắn: ở quán gà rán, các bạn học sinh tiểu học và New Black cùng hát “Lớp 2/3 mạnh nhất!” và nhảy tưng tưng)
Gửi các bạn nhỏ lớp 2/3 trường tiểu học Sin Seo đã cùng các anh ghi hình Trường Cấp Ba Idol của K-Net hôm nay. Cảm ơn các bạn nhỏ nhiều lắm!
Tò mò xem đã có chuyện gì xảy ra thì nhớ đón xem Trường Cấp Ba Idol nhé!
#Tuổi_khác_nhau_nhưng_vẫn_là_bạn
#Dù_có_đấu_thì_bọn_mình_thua
#Team_10_tuổi_và_team_20_tuổi
#Các_anh_dễ_thương_chứ?
______________________________________
Sau khi kết thúc ghi hình Show Show Show! Trường Cấp Ba Idol của K-Net.
Chúng tôi tiêu hóa một lịch trình dày đặc trong các ngày thứ Hai, Ba, Tư — những ngày không có chương trình âm nhạc.
“Nào, giờ là lúc mời những vị khách đặc biệt của hôm nay. Là nhóm đang nhuộm bảng xếp hạng nhạc số bằng con số 9 đây ạ.”
“Xin chào, chúng tôi là New Black ạ!”
Sáng nào hoặc tối nào chúng tôi cũng lên radio quảng bá bài mới.
Và xen giữa thì đi quay quảng cáo.
Nhờ độ nổi tiếng từ Đàn Ông Xông Pha cùng thành tích nhạc số gần đây, chúng tôi nhận được hợp đồng quảng cáo của một hãng viễn thông di động, chung với một thương hiệu pizza nổi tiếng.
Là quảng cáo có những cảnh sải bước catwalk dọc hành lang ngập ánh đèn neon.
“Đúng! Chuẩn rồi đấy!”
Tôi ngồi trên ghế sofa êm ái, một tay xoay điện thoại thật thanh thoát rồi mỉm cười.
Ji Ho đang đi trên con hẻm thì tháo kính râm ném đi.
Jung Hyun đeo tai nghe nghe nhạc.
Bi Ju hất chân búng ván trượt bay lên “tưng”, rồi kẹp vào hông đi tiếp — những cảnh như thế được ghi hình.
Tiếng cười của chúng tôi vang khắp phim trường không ngớt.
Vui vì được quay quảng cáo viễn thông — thứ mà người ta bảo chỉ idol nổi tiếng mới được quay — nhưng còn một lý do khác nữa.
“Cảm ơn anh ạ!”
“Dạ?”
Chúng tôi rưng rưng nói với anh bên nhãn hàng vừa tới phim trường.
“Đây là lần đầu tiên chúng em được quay một quảng cáo mà mình trông ngầu và hợp mốt thế này ạ.”
“Lần đầu tiên em được catwalk trong quảng cáo đó ạ.”
Câu thoại đầy tủi thân của chúng tôi khiến anh ấy phá lên cười.
Phải thêm đồ họa với nhạc thì mới biết cảm giác ra sao, nhưng thành phẩm sơ bộ đã rất ổn.
Lần này quảng cáo lên sóng là phải gửi ngay cho đám nhãi ranh TNT mới được.
Bấy lâu nay bọn nó cứ trêu bao giờ chúng tôi mới quay được cái quảng cáo cho ra hồn.
Trong khi đó, tuần thứ hai — cũng là tuần hoạt động âm nhạc cuối cùng của chúng tôi — đã đến.
– Nine của New Black và Feel So Good của Teen Spirit. Hạng nhất tuần này sẽ là ai?
– Vâng! Xin chúc mừng!
Đẩy lùi Teen Spirit — nhóm đã ẵm bốn cúp âm nhạc tuần trước — chúng tôi giành hạng nhất trên chương trình âm nhạc.
Vì đang liên tục đứng đầu bảng xếp hạng ngày nên chúng tôi cũng có kỳ vọng, và đúng là hạng nhất thật rồi.
“Cảm ơn mọi người ạ!”
Tôi vừa gỡ mấy mảnh kim tuyến vàng dính trên đầu mấy đứa em vừa cười.
Hồi Hoa gió chúng tôi cũng từng đứng hạng nhất suốt một thời gian dài, nhưng được hạng nhất thì lúc nào cũng vui.
Giờ tôi nở nụ cười rạng rỡ về phía biển lightstick dập dờn giữa khán đài.
“Chúc mừng nhé~”
Trong lúc chúng tôi hát Nine trên sân khấu encore, mấy chàng trai trong trẻo đã gửi lời chúc mừng.
Là Teen Spirit.
‘Nhảy chung một đoạn không?’
Tôi nhép miệng hỏi, và lập tức nhận được sự hưởng ứng.
Từ lần hợp tác trước, đám này vẫn luôn rình rập thèm thuồng vũ đạo của Nine, nên đã nhảy giúp đoạn đầu rồi rời sân khấu.
Trong lúc tôi rap thì bên cạnh có mấy đứa nhảy phụ một đoạn với vẻ mặt kiểu ‘đỉnh vãi’.
Chúng tôi cúi gập người chào, còn bọn họ thì cười tươi vẫy tay lại.
Rồi khi kết thúc sân khấu encore và bước xuống.
“Chậc.”
Tôi bắt gặp cảnh các thành viên Teen Spirit đang lấy đồ từ phòng chờ đi ra và càu nhàu.
“Cái gì thế này. Hạng hai.”
“…….”
“Hầy, thật là…”
Tôi đang hiên ngang cầm chiếc cúp bèn giấu tọt ra sau lưng, còn mấy đứa em thì cười phì.
Rồi những giọng nói đầy phẫn nộ của đám thiếu niên tuổi dậy thì vọng ra.
“Ááá! Tức chết mất! Thế này thì fan bỏ công bình chọn thành công cốc à.”
“Fan của ca sĩ hạng nhì?”
“Gì đó. Thằng nào vừa nói đấy.”
“Tao.”
Trước câu ‘Tao’ đầy chất thoại phim của trưởng nhóm Hwi Yeon, thành viên đang càu nhàu gật gù cái đầu.
“Ừ thì cũng phải.”
“Ừ thì cũng phải cái đầu mày. Sợ vãi ra rồi mà còn gân lên.”
“A! Nhưng mà tao buồn thật đấy. Fan chắc đã cày muốn chết. Mà mình không mang về được hạng nhất.”
Là những cậu trai tuổi dậy thì đang buồn một cách thô ráp vì không đáp ứng được kỳ vọng của fan.
Đang lúc rôm rả thì ánh mắt bọn họ chạm phải chúng tôi đang đi tới trong hành lang.
“Chúc mừng nhé. Hạng nhất.”
“Bọn em chỉ đang buồn muốn chết thôi ạ. Các anh thông cảm nhé.”
“Nhưng lời chúc mừng thì không phải nói dối đâu ạ.”
Tôi lóng ngóng lấy thanh sô cô la vẫn giấu trong người ra đưa cho họ.
“Ăn chút gì ngọt nhé?”
“Vâng.”
Nhìn các thành viên Teen Spirit vừa để sô cô la tan trong miệng vừa lẩm bẩm ‘Ngọt vãi, mọe…’, tôi mỉm cười cúi đầu chào.
Những idol hạng đỉnh lưu kiêm thiếu niên tuổi dậy thì chào tạm biệt chúng tôi.
Và rồi.
“Chúc mừng!”
Các anh quản lý và nhân viên đang chờ ở phòng chờ bắn pháo giấy chúc mừng cùng chiếc bánh kem đã chuẩn bị sẵn.
“Cảm ơn mọi người! Ai cũng vất vả rồi ạ!”
Trong lúc cả đám mỗi người một miếng bánh vừa ăn vừa tán gẫu, điện thoại tôi rung lên “uuu—”.
Là tin nhắn của anh trưởng phòng.
[9/21, 10:30 sáng, đoàn đạo diễn John Edwards dự kiến đến nơi]
Chính là câu chuyện liên quan đến bộ phim ca nhạc Nostalgia, đoàn diễn viên sắp sang thăm Hàn Quốc.
Bình luận cho Chương 308
Bình Luận
Chương 308
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...