Chương 338
Hãy comment để ủng hộ tui nha.
Lịch đăng truyện: 1 chương /ngày
Các khách hàng xì xào bàn tán.
“Hèn chi quảng cáo nhiều thế.”
“Tôi đã thấy quảng cáo ở ga gần nhà, rồi lại thấy ở đây nên thấy rất ngạc nhiên. Ra là quảng cáo bánh à?”
“Hình dáng của bánh cũng giống thật nhỉ.”
Nhìn những hiểu lầm lan rộng không thể kiểm soát, mấy đứa em cũng tỏ vẻ mặt ngơ ngác.
“Không, cái đó…”
Lời giải thích rằng không phải vì ra mắt bánh mới đã lên đến cổ họng rồi lại nuốt xuống. Giải thích để mọi người hiểu thì rất phức tạp.
‘Tên fandom của chúng em là ‘Soufflé’. Mỗi năm chúng em sẽ tổ chức sự kiện cho fan, lần này chúng em quyết định tự tay làm bánh soufflé để tặng lại cho fan…’
Tôi định giải thích để ngăn hiểu lầm sâu hơn, nhưng một bà cô chỉ vào bánh.
“Tính cho dì 5 cái này nhé.”
“Vâng ạ!”
“Dì sẽ ăn thử và giới thiệu cho mọi người xung quanh nhé!”
“Cảm ơn ạ.”
Tôi cúi đầu chào bà cô đang cầm túi giấy đựng bánh soufflé rồi bước đi.
Những khách hàng khác cũng tương tự. Họ thấy New Black thì thú vị, nhưng chỉ dừng lại ở mức độ đó thôi. Có vẻ như họ chỉ muốn nhanh chóng mua bánh rồi về.
“Thật là lạ.”
“Dạ?”
Một người đàn ông trung niên trông như nhân viên văn phòng nhìn chúng tôi và nói.
“Ngày nào cũng thấy trên ti vi, rồi lên cả quảng cáo, cả tin tức nữa, chắc là vì nhìn nhiều quá, nên giờ thấy mấy cậu quen thuộc.”
“Bác thấy thân thuộc lắm ạ?”
“Đúng vậy. Giống như mấy đứa con trai nhà hàng xóm ấy. Tuy xung quanh không có ai trông đẹp trai được như thế này.”
Chúng tôi bật cười trước giọng nói mộc mạc chân chất của ông.
Có thể nói chúng tôi cảm thấy vui vì được xem như hàng xóm thân thiện hơn là người nổi tiếng.
Bởi vì điều đó có nghĩa là chúng tôi đã được mọi người biết đến rộng rãi.
Khi chúng tôi tính tiền và đưa bánh soufflé, một vị khách trông như sinh viên đại học chỉ vào điện thoại của mình.
“Xin lỗi, tôi có thể chụp một tấm ảnh được không ạ?”
“Được chứ.”
“Còn đăng lên mạng xã hội thì…”
“Tất nhiên là được. Nhưng khi đăng lên, phiền bạn có thể thêm hashtag #NewBlack #SouffléBread được không?”
Chỉ cần đăng lên mạng xã hội với những từ khóa đó, từ lúc đó các fan Soufflé của chúng tôi sẽ tự biết mà chạy đến.
Ngay lập tức, Jung Hyun có cánh tay dài nhất đã dùng điện thoại chụp một bức ảnh selfie với khuôn mặt rạng rỡ của cả sáu người.
“À đúng rồi.”
Vị khách sinh viên nhận túi bánh từ chúng tôi hỏi.
“Vậy đây là sự kiện bán bánh phải không ạ?”
“Vâng. Đây là sự kiện của chúng mình ạ.”
Chúng tôi giải thích thêm rằng đây là sự kiện chỉ diễn ra trong một ngày, theo lời của em út.
Nghe vậy, đối phương gật đầu.
“Ra là sự kiện có giới hạn thời gian. Vậy tôi sẽ đăng lên mạng xã hội để quảng bá giúp các anh nhé.”
“Cảm ơn bạn rất nhiều.”
“Không có gì. Vậy tôi sẽ nói với bạn bè của tôi nữa…”
Chúng tôi vẫy tay chào tạm biệt người đó khi cậu ấy rời đi với những lời tạm biệt như vậy.
Trong khi chúng tôi mỉm cười với nhau và nói rằng cậy ấy là một người tốt bụng, Ri Hyuk đang cười với nụ cười kinh doanh bỗng dừng lại.
“Hử?”
Chúng tôi quay đầu lại khi thấy phản ứng như thể cậu ấy cảm thấy có gì đó sai sai.
Khuôn mặt trắng bệch đang chớp mắt liên tục hiện lên vẻ mặt bối rối.
“Vừa rồi hình như có gì đó sai sai đó mọi người?”
“Sai gì?”
“Chúng ta đã nói đây là sự kiện dành cho fan, nhưng anh ấy lại bảo sẽ quảng bá cho cả bạn bè của mình nữa.”
“…Hả?”
Chúng tôi nhìn vào khoảng không và nghiêng đầu.
“Có gì đó không ổn thì phải.”
“Khoan đã. Chúng ta có quên nói gì lúc nãy không ta?”
“Tân ngữ?”
“Anh Jung Hyun cứ im lặng đi.”
“Hừ.”
Trong khi Jung Hyun làm vẻ mặt như một con gấu phụng phịu, chúng tôi chìm trong suy nghĩ.
Và chẳng bao lâu sau, chúng tôi đã nhận ra.
Từ khóa mà chúng tôi đã bỏ qua vì nghĩ rằng quá hiển nhiên từ góc độ của mình.
Cô Myeong Se Jin — người đang kiểm tra tồn kho nguyên liệu phía sau — lên tiếng nhắc từ đằng sau.
“Mấy cậu có nói là dành cho fan đâu.”
“…”
Trong khi chúng tôi vội vàng lấy điện thoại ra để kiểm tra bài đăng trên mạng xã hội của ai đó, Jung Hyun nói với vẻ mặt oan ức:
“Đúng là thiếu tân ngữ mà…”
__________________________________
Vài phút sau.
Một bài viết về sự kiện đã được đăng lên ứng dụng mạng xã hội.
@rhkwptlfgdj
(Ảnh NewBlack mặc đồng phục nhân viên bán bánh cùng một sinh viên cười tươi tạo dáng chữ V, kèm ảnh bảng quảng cáo)
Gặp New Black trên đường đi học.
Vừa lên khỏi ga tàu điện ngầm, tôi đã ngửi thấy mùi thơm ngon và đi theo, thì thấy họ đang ở đó.
Nghe họ bảo đang làm thêm ở tiệm bánh và tổ chức sự kiện để ra mắt sản phẩm mới ‘bánh soufflé’, tôi đã quất luôn ngay 5 cái.
Năm chiếc bánh bốc khói nghi ngút.
Tiềm thức đang ăn kiêng của tôi đã yếu ớt kêu lên “Không được, đừng mà”, nhưng kẻ thắng cuộc lại là cơn thèm ăn của tôi.
Và khoảnh khắc tôi ăn một miếng.
Ah.
Hôm nay tôi đã được nếm vị của thiên đường. Nếu nhà văn người Pháp Marcel Proust đã nếm thử bánh New Black, có lẽ trong tác phẩm của ông, bánh madeleine đã được thay thế bằng bánh New Black.
Hương vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng cùng với kết cấu mềm mịn, và hương quế ở cuối tạo nên điểm nhấn.
Bất giác tôi phát hiện chỉ còn lại túi giấy rỗng.
Vì thế, một lần nữa tôi lại quay trở lại con dốc dài để có được những chiếc bánh mới.
(Ý là tôi đang chạy như điên với đám bạn đây)
#NewBlack #BánhSoufflé #ChúcThànhCôngNhé
(Chú thích: Marcel Proust & bánh madeleine: điển tích văn học nổi tiếng — trong tiểu thuyết Đi Tìm Thời Gian Đã Mất, nhân vật nếm chiếc bánh madeleine chấm trà và ký ức tuổi thơ ùa về. Phần này tui đã ghi chú một lần khi nhóm quay quảng cáo ở Olive house đó)
Ngay lập tức, bài đăng đó đã lọt vào radar của các fan Soufflé đang càn quét trên mạng xã hội.
Và các fan Soufflé đang hoang mang.
– Gì vậy? Các em nhà mình ra mắt bánh á??
– Chả lẽ không phải Soufflé 500 NGÀY mà là 500 WON, hay gõ nhầm thành ra vậy à
– Nhưng mà muốn ăn quá
– Không… Hình như người đăng bài này đang hiểu lầm gì đó kkkkk
– Ê chủ thớt ơi kkkk Rõ ràng là các anh đang bán bánh làm cho sự kiện fan mà
– Biết chứ nhưng đó là các oppa của chúng ta mà. Không thể bỏ lỡ được!
Trong khi có những lời nói rằng phải lấy áo khoác và chạy đến ga đó. Tình hình bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của các fan Soufflé.
Những bài viết chỉ được đăng trên mạng xã hội hay cộng đồng liên quan đến New Black giờ đã lan sang nhiều cộng đồng khác.
– New Black đang debut bánh à kkk
– Đi học đã thấy quảng cáo ở ga tàu điện ngầm… Tưởng là quảng cáo cho fan gì đó, hóa ra là quảng cáo bánh à
– Nghe hơi vô lý chứ bạn của Daegil trông giống CEO hãng bánh phết
– Đọc review thấy mọi người miêu tả bánh ngon vãi kkkkk
– Tôi tò mò về hương vị quá
– Đang định qua đó một chuyến, nếu lát mua được sẽ viết review cho cả nhà nhé
– Chắc không mua được đâu…? Ngay khi lan truyền trên mạng là chỗ đó hết cứu rồi
– Trăm phần trăm người đông nghịt
– Thực ra đây chắc là sự kiện fan thôi, phải không? Vì New Black cũng đặt quảng cáo ở tàu điện ngầm mà
Đã có người đang nói sự thật nhưng chẳng ai thèm lắng nghe. Họ chỉ tò mò xem đó là loại bánh gì thôi. Khi tin đồn về “bánh New Black” lan nhanh đến cả những cộng đồng nhỏ, từ khóa tìm kiếm thời gian thực cũng thay đổi.
[Hạng 10] Bánh New Black
Từ khóa liên quan: Bánh New Black ở đâu, Bánh New Black là bánh gì
Đây là kết quả cho thấy mức độ thu hút chú ý cao, dù chỉ là tạm thời.
– Họ cũng quảng cáo rầm rộ lắm kkkkk Tò mò không biết là bánh gì
– Phí thuê nhóm đó làm người mẫu đắt lắm đấy, không biết nhà sản xuất là ai nhưng có vẻ đã chuẩn bị kỹ lưỡng ghê
– Nhưng đây có phải là viral marketing không??
– Đúng là viral marketing. Ồ wao. Không biết người phụ trách marketing là ai nhưng cách thu hút công chúng thật khéo léo
Và những người phụ trách marketing đó đang hoang mang.
‘Chuyện gì thế này.’
Những người phụ trách quảng bá trong ngành bánh kẹo đang theo dõi internet đang xôn xao trong thời gian thực.
“Cái gì đây? Lượng tìm kiếm bất thường quá?”
“Có phải vì có New Black tham gia nên mới thế không? Lần trước quảng cáo phấn nền cũng lên top tìm kiếm cả ngày mà.”
“Ừm, người ta bảo họ là ‘Tín-Black’ mà.”
Đó là biệt danh trong ngành vì hiệu quả quảng cáo tốt đến mức có thể tin tưởng và giao phó.
Cùng với ưu điểm là hầu như không ai không biết đến New Black nhờ độ nhận diện đại chúng từ âm nhạc và các chương trình giải trí.
Đặc biệt, mức độ thiện cảm lại cao.
Và nhờ thái độ mà New Black thể hiện với tư cách là người mẫu quảng cáo.
– Đóng quảng cáo nhà mạng nào là họ đổi luôn sang nhà mạng đó.
Phát ngôn trong một chương trình talkshow.
Họ nổi tiếng với việc hễ nhận làm người mẫu quảng cáo cho lĩnh vực nào là chỉ dùng sản phẩm của hãng đó.
Thậm chí còn có dịch vụ hậu mãi như tạo dáng và nói “ta-da” như muốn cho mọi người thấy khi nhìn thấy sản phẩm họ làm mẫu quảng cáo ở cửa hàng tiện lợi.
Họ là blue chip có giá trị cao trong giới quảng cáo gần đây vì hiệu quả quảng cáo rõ ràng như doanh số tăng lên.
(Chú thích: Blue chip là cổ phiếu của một công ty có độ uy tín cao, tình hình tài chính vững chắc và giá trị vốn hóa thị trường lớn. Đây là cổ phiếu của của một công ty cổ phần có danh tiếng toàn quốc về chất lượng, độ tin cậy và khả năng hoạt động có lãi trong cả thời điểm thuận lợi và khó khăn.)
Vì vậy những người trong ngành mới thắc mắc.
‘Rốt cuộc là công ty nào?’
Họ tự hỏi công ty nào lại thuê New Black có giá đắt đỏ như thế làm người mẫu cho sản phẩm mới đầy tham vọng đến vậy, nhưng chỉ trong chốc lát.
“…Xem cái này đi. Họ nói đây là sự kiện dành cho fan đấy?”
“Gì cơ?”
“Nó nói là họ bán bánh làm theo công thức của mình trong một ngày để tặng fan.”
Một sự thật khó tin.
“Vậy tại sao lại thành ra thế này?”
“Ai mà biết.”
Ai đó đưa ra một phỏng đoán hợp lý.
“Thì họ vốn nổi tiếng với cái chất riêng độc lạ mà. Có khi nào quảng cáo cho fan bị hiểu nhầm thành quảng cáo bánh không?”
“…”
“Thật lòng mà nói, tôi thấy quảng cáo bánh nghe tự nhiên hơn.”
Mọi người im lặng gật đầu trong chốc lát.
Khi nghe tin loại bánh đang được netizen quan tâm không có “chủ”, mắt họ lấp lánh như những vì sao.
Và.
“Cảm ơn vì đã gọi đến. Phòng quảng bá Lemon Enter… À, anh hỏi về bánh New Black ạ.”
“Bánh New Black ạ?”
“Cái đó không phải do các em ấy làm với mục đích bán… Dạ? Bây giờ anh chị định qua đây luôn ạ?”
Nhân viên phòng quảng bá của Lemon Enter đang hoang mang hết sức như thường lệ.
‘Mấy đứa nhỏ nhà mình lại làm trò gì nữa rồi….’
‘Tự dưng sắp phải đi buôn bánh tới nơi rồi.’
‘Cú “bất ngờ” của sự kiện bất ngờ hóa ra là để chính chúng ta bị bất ngờ à?’,
Đội PR vừa thầm nghĩ vừa bận rộn xử lý các cuộc gọi từ bên ngoài.
“Đã liên lạc với đội quản lý chưa? Nghe nói có nhiều người đổ về hiện trường, sẽ cần thêm nhân lực bảo vệ đấy!”
“Trưởng phòng Yoon đã yêu cầu bổ sung nhân lực rồi ạ!”
“Trời ơi, bên đó lại vất vả rồi.”
Phòng PR lắc đầu trước hậu quả do sự kết hợp giữa hình ảnh của New Black và một bài viết sai lệch gây ra.
‘Chắc người đông lắm.’
Họ mỉm cười cảm thông khi nghĩ đến đám đông sẽ đổ về hiện trường và New Black lúc này chắc đang đổ mồ hôi hột đối phó với mọi người.
Lúc đó, trưởng phòng PR lên tiếng:
“Tạm thời đã dập tắt được đám cháy gấp rồi. Có lẽ đội ta cũng nên ra hiện trường theo dõi tình hình. Ai muốn đi?”
“…”
“Chỉ cần một người thôi. Một người.”
Văn phòng, tất cả nhân viên nghiêm túc giơ tay.
Trên màn hình laptop của các nhân viên, bánh soufflé đang khoe ra vẻ ngoài hấp dẫn đến thèm thuồng.
___________________________________
Sự kiện fan được lên kế hoạch cho các Soufflé!
Khi mới tập trung ở ký túc xá để lên kế hoạch, trong đầu chúng tôi đã vẽ ra một bức tranh hoàn hảo.
‘Soufflé đáng yêu của chúng mình ơi! Chúng mình đã nướng bánh này cho các bạn đấy!’
‘Ôi! Ngon quá!’
‘A ha ha ha!’
… Ừ thì. Đại loại là một bức tranh như thế.
Vì vậy, khi chọn địa điểm, chúng tôi cũng có tiêu chí riêng.
Nằm trên tuyến đường dễ tiếp cận đối với fan, nhưng là ga tàu điện ngầm vắng vẻ vào buổi sáng ngày thường.
Bếp trưởng Myeong Se Jin ngay lập tức chỉ ra một chi nhánh theo yêu cầu của chúng tôi.
‘Có một chi nhánh mới mở gần đây, nhưng lượng khách lại không tốt lắm.’
Cô ấy nói đó là chi nhánh kinh doanh không tốt.
‘Tôi cũng đã khảo sát nhu cầu cẩn thận rồi mới mở tiệm bánh, thế mà chẳng ai mua bánh cả. Họ cứ đi ngang qua thôi. Thường thì mọi người chỉ nhìn tiệm bánh rồi đi thẳng tiếp.’
‘Ngày thường trừ giờ cao điểm đi làm và tan làm ra thì cực kỳ vắng vẻ.’
Một nơi có rất ít người qua lại.
Sau khi nghe giải thích như vậy, chúng tôi đã vỗ tay reo lên ‘Đây chính là địa điểm lý tưởng!’
Khách hàng bình thường sẽ đi qua.
Còn các Soufflé sẽ thấy quảng cáo ở ga tàu điện ngầm rồi “Ồ, soufflé kìa” rồi sẽ phát hiện ra chúng tôi.
Ji Ho thở dài thì thầm.
“Người ta thường nói tái ông thất mã, mà chẳng có chuyện nào chịu theo ý chúng mình cả.”
“Tuy câu tục ngữ không phù hợp với tình huống nhưng anh đồng ý.”
“Đó không phải tục ngữ mà là thành ngữ, nhưng em cũng đồng ý với ý kiến của hai người.”
“Em cũng đồng ý.”
Bi Ju cũng chen vào đồng tình.
Trong khi đó, chúng tôi nhìn đám đông như mây phía sau Jung Hyun đang tính toán chăm chỉ.
Đó là cảnh tượng đâu đâu cũng thấy người.
“Kyaaaaa!”
“Uaaaa!”
Chúng tôi buồn bã nhìn khung cảnh hỗn tạp với đủ mọi tầng lớp già trẻ gái trai.
Sự kiện chỉ dành cho Soufflé và chúng tôi, giờ đã biến thành trở thành sự kiện của tất cả mọi người.
Có thể nói đó là cảm giác như đặt bàn ở nhà hàng để cầu hôn nhưng chỗ đó lại mở tiệc mừng thọ 70 tuổi vậy.
“Oppaaaaaa!”
“Ôi ôi…”
Một Soufflé vừa vào bị đám đông xô đẩy rồi biến mất.
Như một khúc gỗ bị cuốn trôi trong dòng nước dữ dội.
“Tính tiền cái này giúp tôi!”
“Có được nếm thử không? Không được à?”
“Không phải bánh New Black sao? Bánh soufflé là bánh New Black à?”
Trong khi đó, chúng tôi bận rộn tiếp đón khách hàng với nụ cười rạng rỡ.
“Bi Ju! Nướng bánh đi!”
“Vâng!”
Chúng tôi cùng bếp trưởng Myeong Se Jin làm bánh một cách điên cuồng đến tối tăm mặt mũi.
May mắn là đây là loại bánh có thể làm tại chỗ, nhưng dần dần mùi bánh như ngấy đến vào tận não.
“Xin chào! Quý khách muốn mấy cái ạ?”
“Xin lỗi nhưng quý khách phải đợi khoảng 5 phút ạ.”
Trong khi các thành viên khác đang tiếp đón khách hàng, tôi bận rộn đi lại giữa trong và ngoài tiệm bánh để xử lý tình hình.
“Xin chào!”
Tôi cúi đầu chào với nụ cười đối với những người đang cầm điện thoại chụp ảnh. Rồi tôi nói nhẹ nhàng:
“Thật sự có rất nhiều người đã tới đây. Nhưng nếu tụ tập như thế này thì có thể bị thương hoặc nguy hiểm đấy ạ. Nếu các bạn xếp hàng theo cách này thì tôi sẽ rất cảm ơn.”
Với sự giúp đỡ của các anh quản lý, chúng tôi sắp xếp lại hàng người.
Cuối cùng thì cũng cảm thấy thở phào được một chút.
Đám đông đổ về nhiều đến nỗi ngay cả nhân viên ga tàu gần đó cũng phải mở to mắt ngạc nhiên theo dõi.
May mắn là chúng tôi đã tạo được lối đi cho người ra vào ga tàu điện ngầm, nhưng ngay lúc này vẫn có không ít người đang ùa vào hô “Bánh! Bánh!”
“Hộc! Hộc!”
Khi nghe thấy tiếng thở hổn hển trước mặt mình, tôi quay lại thấy một Soufflé đang trợn tròn mắt.
“Oppa…”
“Vất vả rồi. Vất vả rồi.”
“Em, thật sự, hộc… lúc nãy em có ngửi thấy mùi bánh ở đây… Thơm lắm… Hộc! Nhưng em không ăn bánh mà đi!”
“Lúc sáng à?”
Khi đối phương gật đầu, tôi thở dài.
“Tiếc thật đấy. Lúc đó không có một ai ở đây cả.”
“Em, xem livestream! Hộc… Em đã chạy hết tốc lực từ nhà đến đây!”
“Anh sẽ cho em bánh cỡ lớn nhé.”
Tôi thì thầm như vậy rồi vẫy tay chào bạn fan đang rời đi với vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Thật đáng tiếc và tội nghiệp quá.
Muốn làm gì đó thêm cho cô ấy, nhưng những gì có thể làm chỉ là cho thêm một cái bánh soufflé hơi lớn hơn vào túi thôi.
“Tại sao việc kinh doanh lại tốt đến thế.”
“Tại sao chúng ta lại buôn bán giỏi đến thế…”
Lần đầu tiên buôn bán chạy mà lại thấy buồn.
Điều may mắn là các Soufflé đón nhận tình huống này một cách vui vẻ.
“Haha! Oppa! Hợp quá trời luôn. Cố lên nhé~”
Có fan ra về với vẻ đùa cợt trêu chọc.
Cũng có Soufflé mở to mắt nhìn chúng tôi “Wow” rồi sau đó mất tập trung vì mùi bánh.
“Ơ kìa?”
“…”
“Không muốn nhìn thấy mình sao ạ?”
“Chờ chút. Đang chọn bánh mà.”
“…”
Mặc dù sau đó cô ấy lại nhìn chúng tôi và cười rạng rỡ, nhưng khi tôi nheo mắt lại, cô ấy cười ngượng ngùng.
Trong khi đó, khách hàng vẫn liên tục ùn ùn kéo tới.
Nhà ga giờ đã chật ních người.
Tuy nhiên, dù có sự pha trộn giữa fan và người không phải fan, nhưng biểu cảm của những người cầm túi bánh bước ra đều giống nhau.
“Tuyệt vời…”
Những người vừa nhận túi đã lấy ngay cái bánh ra.
Nhiều người mở to mắt tròn xoe và kêu lên “Ồ” ngay khi cho miếng bánh vừa nướng xong có kích thước bằng cái bánh bao vào miệng.
Nhìn nụ cười nở trên môi họ, tôi cũng cười một cách tự hào.
“Cho tôi 10 cái bánh soufflé.”
“Vâng! Tôi sẽ cho đầu túi ạ!”
Phải chăng đây chính là tâm hồn của một patissier sao.
Tôi vừa cho những chiếc bánh soufflé ấm nóng vào túi giấy trắng vừa cười tiếp đón khách hàng.
“Hẹn gặp lại lần sau nhé!”
“Cảm ơn quý khách! Mời quý khách ghé lại!”
Có khi còn cười duyên để giữ chân khách quen.
“Anh Woo Joo! Ra phụ giúp một tay đi! Bánh không đủ cho khách hàng rồi!”
“Woo Joo-ssi! Cái này!”
“Tới đây! Tới ngay!”
Tôi cùng bếp trưởng và Bi Ju nỗ lực hết sức làm bánh.
Mỗi khi mệt mỏi, chúng tôi lại lấy lại tinh thần khi nhìn thấy những người thích bánh chúng tôi làm.
Jung Hyun dùng đôi tay to đeo găng để đựng bánh soufflé.
Em út thì làm aegyo hoặc tạo phản ứng để dẫn dắt hoặc tương tác với khách hàng đang chờ đợi xem cho vui.
Ri Hyuk tính toán nhanh chóng và chính xác hơn bất kỳ ai.
“Phù…”
Chúng tôi đã bán bánh chăm chỉ đến tận khuya.
Sau khi chào tạm biệt các Soufflé đã đợi riêng ở bên ngoài, chúng tôi nuốt nước bọt trong tiệm bánh đã đóng cửa.
Ri Hyuk đeo kính và gõ nhanh máy tính tiền.
Chúng tôi và bếp trưởng chắp hai tay đứng trước mặt cậu ấy.
“Doanh thu hôm nay là…”
Chúng tôi thốt lên kinh ngạc trước chuỗi con số mà Ri Hyuk liệt kê.
Đây là doanh thu cao nhất kể từ khi mở chi nhánh này.
“Bếp trưởng!”
“Woo Joo-ssi!”
“Các cậu đã vất vả nhiều!”
Bếp trưởng Myeong Se Jin và tôi vỗ tay vui mừng.
“Bánh có 500 won mà kiếm được ngần này cơ đấy.”
“Tụi mình là đại gia tiền xu rồi, mấy anh ơi!”
“Nhiều lắm luôn. Đổi hết cả tiền giấy sang tiền xu thì chắc dựng nổi cả tháp Dabotap luôn ấy chứ.”
(Chú thích: Dabotap là một ngôi chùa bằng đá nằm trong ngôi chùa Phật giáo Bulguksa ở tỉnh Kyungju, Hàn Quốc. Từ vào chùa qua cầu Cheongun và cầu Baegun, Dabotap có 3 tầng, cao 10.29 m, nằm ở phía bên phải, đối diện với Seokgatap ở phía bên trái. Ngôi chùa được cho là được xây dựng vào năm 751, năm thứ 10 của vua nước Shilla, Gyeongdeok)
“Waaaa!”
Đang ăn mừng chuyện buôn bán quá đắt hàng, ôm nhau nhảy tưng tưng.
“…?”
Chúng tôi dừng lại giữa chừng.
“Nhưng tại sao chúng ta lại làm đến mức này nhỉ…?”
“Đúng vậy.”
Hình như chúng tôi đã nghiêm túc và đắm chìm vào việc bán bánh từ lúc nào.
Tới lúc đó cả đám mới ngẩng lên nhìn nhau.
“…”
Đôi mắt trũng sâu mệt mỏi.
Trong khi đó, Jung Hyun vẫn cười hiền hậu như một chủ tiệm bánh.
“…”
Cả bột mì dính khắp tạp dề nữa.
Trong khi bếp trưởng Myeong Se Jin bật cười, tất cả chúng tôi đều có vẻ mặt ngơ ngác trong tiệm bánh.
Cái gì vậy.
Tại sao chúng ta lại bán hàng hết mình đến thế này.
______________________________
Tối hôm đó.
– Netizen quan tâm đến ‘Bánh New Black’ lên top tìm kiếm thời gian thực, ‘Rốt cuộc là vị gì mà nên nỗi?’
– Câu chuyện bánh New Black lan truyền, phía Lemon Enter “Cảm ơn đã quan tâm đến sự kiện dành cho fan..”
– Từ chiếc bánh làm cho fan cho tới khi thành tin đồn lan truyền, một ngày rất “New Black” của New Black
Khi các bài báo chính thức được đăng tải, ‘Bánh New Black’ lại một lần nữa lên top tìm kiếm thời gian thực.
Câu chuyện vốn chỉ lan trong các cộng đồng hay SNS, giờ bắt đầu lan qua truyền thông nên được chú ý.Và vài ngày sau đó.
– ‘Bánh New Black’.. sẽ được thử nghiệm bán tại cửa hàng tiện lợi ‘KG24’
Các Soufflé đang tận hưởng nhiều sự kiện khác nhau trong Tuần lễ Soufflé đã giật mình như thường lệ.
– Hả?
– Phóng viên ơi? Anh nói cái gì cơ?
– (Hình ảnh diễn viên Hollywood với biểu cảm kỳ lạ và dòng chữ ???)
– Thật á??
– Không, chuyện này là gì vậy kkkkkkkk thật à??
– Khi ca sĩ khác nướng bánh quy cho fan thì nhóm mình phát hành bánh (cực kì nghiêm túc)
– Quy mô đền ơn ngược lớn tới mức tinh thần loạn cả lên..
– Năm ngoái là bài hát dành cho fan, năm nay là bánh dành cho fan
Các Soufflé há hốc mồm trước quy mô phi thường đến thế.
Bình luận cho Chương 338
Bình Luận
Chương 338
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...