Chương 336
Hãy comment để ủng hộ tui nha.
Lịch đăng truyện: 1 chương /ngày
“Buổi thử giọng ạ?”
“Ừ.”
Từ đầu bên kia điện thoại, tiếng cười của chị Hong vọng lại.
“Lần này công ty đang tổ chức buổi thử giọng tuyển thực tập sinh nam mới đấy.”
“À à.”
“Thế nên, cả lũ mới rủ nhau bỏ chạy à?”
“Bỏ chạy gì đâu ạ.”
Tôi ra sức phản bác, nhưng đầu dây bên kia chỉ cười khẩy kiểu còn lâu mới tin. Cúp máy xong, tôi với mấy đứa em trao nhau ánh mắt ngượng ngùng.
“Ra là buổi thử giọng.”
“…Hóa ra là buổi thử giọng thật.”
Tôi thấy mình bỏ chạy hơi vô duyên, nhưng gặp tình huống đó thì ai mà chẳng giật mình.
Cậu út húp xì xụp nước lẩu oden rồi lên tiếng.
(Chú thích: Oden (오뎅): món chả cá kiểu Hàn ninh trong nước dùng nóng, bán nhiều ở quán vỉa hè.)
“Không mà, một đám con trai lạ hoắc vừa hét ‘ồ wao ố’ vừa lao ầm ầm về phía mình thì ai chẳng sợ chứ.”
“Đúng đó. Sợ là phải rồi.”
Cả bọn gật gù. Rồi vừa sụt sịt mũi, tôi vừa hỏi ông chủ đang nướng bánh toast.
(Chú thích: Toast – bánh mì kẹp nướng bơ kiểu đường phố Hàn, thường ăn kèm trứng, bắp cải, sốt.)
“Cho bọn cháu thêm nước oden được không ạ?”
“Cứ húp thoải mái.”
“Cảm ơn ông ạaa—”
Một quán toast vỉa hè căng tấm bạt nhỏ. Hơi nóng bốc nghi ngút từ tteokbokki và đồ chiên. Tôi vừa uống nước oden trong cốc giấy vừa “khà~”, ông chủ bật cười.
“Vậy là cảm giác sắp tới sẽ rất vui đấy ạ.”
Cậu út mân mê chiếc cốc giấy đã nhàu nhĩ.
“Giờ bọn mình cũng sắp có đàn em ở công ty rồi còn gì. À không. Trước khi debut thì gọi là ứng viên hậu bối ạ?”
“Vậy tất cả những người đang chờ ngoài kia là ứng viên của ứng viên hậu bối?”
“Hậu bối của ứng viên của hậu…”
Cả bọn vừa chỉ tay lên không trung cố định nghĩa khái niệm vừa chớp mắt ngơ ngác. Từ ngữ sụp đổ theo thời gian thực.
“Thôi, dù gì thì trước mắt cứ là các hậu bối đi.”
“Mà đúng như Ji Ho nói, nghe hay thật đấy. Bọn mình sắp có đàn em thực tập sinh rồi đấy.”
Mỗi người nở một nụ cười đầy tự hào.
“Nghĩ đến chuyện dạy nhảy cho các hậu bối là đã thấy háo hức rồi.”
“Muốn bao các hậu bối ăn khuya rồi làm bộ ‘ê hèm’ ra vẻ đàn anh ghê.”
“Không biết có bạn nhỏ nào hứng thú với sáng tác không ta? Đông đủ thì mở hẳn lớp sáng tác chắc vui phết.”
Thấy mọi người mặt mày hớn hở bàn tán xem sẽ dạy dỗ ra sao, Ri Hyuk lắc đầu rồi tu một hơi nước oden. Đoạn cậu tư lạnh lùng lên tiếng.
“Mà trước khi húp nước chả cá — à nhầm, húp ‘nước kim chi’ — thì phải nghĩ tới vụ đó trước chứ nhỉ?”
(Chú thích: “Húp nước kim chi” (김칫국 마시다) là thành ngữ Hàn, có nghĩa là tưởng bở mừng hụt, ăn mừng khi chuyện tốt còn chưa xảy ra (tương tự “đếm cua trong lỗ”))
“Không phải canh chả cá mà là ‘canh kim chi’ à?”
“…”
Bị tôi trêu, thằng nhóc đỏ tai hỏi lại.
“Bây giờ định vào công ty kiểu gì đây ạ?”
“…”
Ký ức vừa nãy hét “hự aaa!” rồi giật lùi ngay trước mặt các ứng viên chợt hiện về. Muốn hiên ngang bước qua lần nữa thì chắc cũng mất hết hình tượng rồi. Tôi vừa nhồm nhoàm miếng toast vừa vắt óc nghĩ xem làm sao lẻn vào công ty một cách tự nhiên nhất.
“À!”
Rồi một ý tưởng hay lóe lên.
“Làm thế này là được.”
________________________________________
Trước trụ sở Lemon Enter.
Thời gian trôi, hàng người xếp ngày một dài ra.
“Phù…”
Trời lạnh đến mức mỗi hơi thở đều phả ra làn khói trắng. Các ứng viên giậm chân, xoa xoa lòng bàn tay, sụt sịt mũi. Có lẽ vì tòa nhà Lemon Enter nằm trong hẻm, nên cùng một cơn gió đông mà ở đây lại buốt hơn hẳn.
“…”
Bầu không khí đầy căng thẳng. Bởi hôm nay chính là vòng thẩm định thứ 3.
Sau khi những người vượt qua vòng 1 (thẩm định video online) và trải qua cả vòng buổi thử giọng thứ 2, thì hôm nay là ngày họ vừa buổi thử giọng thêm một lần, tiến xa hơn là hoàn thành cả bài kiểm tra trước máy quay, và chính thức phân định người trúng tuyển.
‘Lạnh quá.’
Giờ phỏng vấn của mỗi người mỗi khác, và vẫn còn lâu mới tới lượt bắt đầu. Nhưng phần lớn ứng viên sợ có biến số bất ngờ nào đó nên chẳng dám đi đâu, cứ tụ tập trước cửa công ty. Số người cứ ám ảnh mở tin nhắn kiểm tra lại xem có đúng ngày không hề ít.
‘Mình quyết phải đậu bằng được.’
‘Chúa hay Phật gì cũng được, con xin người, cho con đậu với.’
‘Con chẳng dám mơ tới tầm tiền bối New Black đâu ạ, chỉ cần thành công bằng chút kẽ móng chân họ thôi cũng được ạ.’
Các ứng viên tha thiết cầu nguyện lên bầu trời xanh. Có người từng trượt buổi thử giọng của bốn ông lớn giải trí, đi dò la thông báo tuyển chọn khắp nơi rồi mới tìm đến đây. Có người nghe đồn “nghe bảo Lemon Enter tốt lắm” từ các lò luyện thanh nhạc mà tìm tới. Cũng có thực tập sinh bị công ty khác thải ra mà đến.
Mỗi người mang một câu chuyện riêng, nhưng lý do quyết định nhất thì đều giống nhau.
‘New Black.’
Đó là việc Lemon Enter là công ty chủ quản của New Black. Cũng khá nhiều người đến sau khi tính toán thiệt hơn, nhưng phần lớn là vì một lý do đơn giản, cực kỳ đơn giản.
‘Ngầu vãi.’
Trên điện thoại của những người đang chuẩn bị bài dự thi hiện lên các video sân khấu của New Black. Tất cả các ứng cử viên trong độ tuổi teen, ai nấy đều chung một biểu cảm. Khát khao “mình cũng muốn được như thế” đã mời gọi họ tới tận địa điểm buổi thử giọng.
“Hắt xì!”
Tất nhiên, ngay lúc này thì đầu óc trống rỗng chẳng nghĩ nổi gì.
‘Làm ơn nhanh đi mà, dòng người mau ngắn lại đi mà.’
‘Ôi, lạnh dã man. Đợt trước thi vòng 2 hình như chưa lạnh cỡ này.’
‘Vừa qua đợt thi suneung xong là trời lạnh y như ma ấy.’
Lạnh thì lạnh quá thể. Đúng lúc mơ với chả mộng cũng dẹp, chỉ mong được vào trong nhà húp bát nước nóng — thì từ phía cuối hàng ứng viên có tiếng xôn xao nổi lên.
“Ô wao…!”
“Hự!”
Nghe tiếng “oà aa” nhốn nháo, những ứng viên đang rụt vai kẹp tay vào nách liền quay đầu lại. Rồi phản ứng y hệt nhau.
‘New Black kìa!’
Cứ như trước mắt vừa phủ lên một lớp filter trắng mịn. Những nhân vật mang khí chất làm bừng sáng cả con hẻm ảm đạm đang bước tới. Năm chàng trai khoe dáng chuẩn như người mẫu quảng cáo áo phao.
“Xin chào mọi người.”
Trước lời chào rạng rỡ của New Black, các ứng viên bất giác cúi gập người chào lại. Còn chưa trúng tuyển mà hai tay đã tự động chắp lại.
Giữa hơn trăm ánh mắt đổ dồn, đôi mắt Woo Joo cong lên tươi rói.
“Hôm nay trời lạnh quá nhỉ?”
“Vâng…!”
“Lúc nãy tính đi ngang qua đây thì thấy mọi người ai cũng lạnh cóng, liền nhớ hồi xưa anh cũng tham gia buổi thử giọng.”
Khi các ứng viên vừa run cầm cập va lập cập hai hàm răng vừa gật đầu lia lịa, thì các thành viên tiến lại chỗ Jung Hyun đang mặt lạnh tanh ôm thùng giấy đứng đó, chìa túi ra. Lập tức, những lon nước được cho vào túi.
“Oà aa…!”
Tiếng trầm trồ vang lên trong đám ứng viên.
“Bọn em có chuẩn bị cho mỗi người một lon nước với một miếng dán giữ nhiệt nè.”
Thành viên đội mũ len — trông như nhân vật chính trong mấy bộ phim thiếu nhi chuyên trị đám trộm đột nhập nhà bằng đủ loại bẫy — lên tiếng. Một nụ cười hiền hòa rất hợp với giọng nói dịu dàng.
(Chú thích: Tui đoán là phim Home Alone)
“…Tại bọn anh gom mua ở mấy cửa hàng tiện lợi khắp nơi, nên hàng cũng không nhiều lắm đâu.”
“Oà aa a.”
Chẳng hiểu sao chóp mũi trên những gương mặt trắng bệch cứ đỏ lên như tuần lộc Rudolph. Nghe chuyện mỗi người chia nhau đi vòng các cửa hàng tiện lợi gom từng lon nước ấm về, ai nấy đều thấy lòng lâng lâng ấm áp. Cứ như con hẻm chợt ấm lên trong chốc lát.
Bi Ju nói tiếp.
“Nên là mấy lon nước này sẽ là kiểu ngẫu nhiên, tại hàng hơi thiếu nên sẽ có bạn sẽ lấy nước heotgae đó nha.”
(Chú thích: Nước heotgae, nước chiết từ cây chỉ cụ (Hovenia dulcis), thường dùng giải rượu, mát gan, lợi tiểu)
“Có cả trà ssanghwa nữa.”
(Chú thích: Trà ssanghwa là trà thuốc bắc truyền thống của Hàn, vị đắng, hay uống lúc mệt hoặc cảm)
“Rồi cả trà mật ong hồng sâm.”
Nghe bảo có thể rút trúng mấy loại đó, đám ứng viên không nhịn được cười. Ngay sau đó, các thành viên tiến về phía hàng ứng viên.
“Chúc thi tốt nhaa~”
Cậu út đeo găng tay bao chìa lon nước ra, còn xòe hai tay lấp la lấp lánh cổ vũ nữa.
“Đừng uống ực hết liền nha. Chia nhỏ ra uống từ từ. Trời lạnh nên đừng cố khởi động giọng mà quá sức.”
Có cả main vocal vừa kéo cổ áo che miệng vì trời lạnh vừa cho lời khuyên về buổi thử giọng.
“Nào, tới giờ rút thăm hồi hộp đây.”
Rồi có cả rapper vừa lục lọi trong thùng của mình vừa làm bộ mặt hoành tráng. Giữa lúc người đứng trước sau đều bật cười, một ứng viên chắp hai tay khấn vái.
“Xin thần linh phù hộ…!”
“Tùng tùng, tùng tùng tùng, tùng tu-ru-ru-run. Rung. Ruung. Ruuung.”
Bàn tay khua khoắng như đang gắp thú bông chợt khựng lại, rồi thọc sâu xuống lôi ra một chai nước. Jung Hyun nở nụ cười mãn nguyện.
“Trúng thưởng. Trà mật ong hồng sâm.”
“Đừng màaaaaaa!”
“Không được hoàn hàng, muốn đổi thì mời chơi oẳn tù tì với người đứng trước lúc sau nhé.”
Thấy Jung Hyun vừa di chuyển vừa “chăm sóc khách hàng” tận tình, tiếng cười rộ lên khắp nơi. Rồi bắt gặp ánh nhìn lạnh gáy của main dancer, Jung Hyun bỗng đổi phắt sang nụ cười thân thiện, giơ ngón cái “Chúc ngon miệng nha.”
Và.
“Em thích hồng trà đúng không?”
“Dạ? Sao anh biết ạ.”
“Tự nhiên nghĩ là vậy.”
Chẳng ai nói sở thích gì cả, vậy mà có anh chàng leader cứ như thần giao cách cảm đưa đúng thứ nước người ta muốn uống. Vừa kinh ngạc vừa huyền bí. Thật ra là vì anh chỉ liếc qua túi nước đối phương đang cầm thôi, mà lần nào cũng khiến đối phương ngạc nhiên rồi nở một nụ cười khó hiểu.
“Thi tốt nha.”
Woo Joo phân phát nước xong xuôi liền đưa cái túi rỗng cho Ri Hyuk, chiếc túi lập tức được gấp gọn đẹp đẽ với tốc độ chóng mặt.
Xì—
Khắp con hẻm vang lên tiếng lắc miếng dán giữ nhiệt lẫn tiếng bật nắp lon nước.
“Oà…”
Nhấp một ngụm nước, lòng lại lâng lâng ấm áp. Căng thẳng chưa tan hết, nhưng nhiệt độ con hẻm cứ như đã nhích lên ít nhất vài độ. Bầu không khí căng cứng đã trở nên êm ấm. Ai nấy bất giác thán phục New Black đã sưởi ấm lòng họ bằng sự chu đáo ấy.
‘Đây chính là lý do họ là người nổi tiếng đến vậy.’
Vừa gần gũi vừa toát lên thứ hào quang khó tả khiến người ta không dám suồng sã. Phần đó thì ngoại hình đóng vai trò không nhỏ.
‘Ai cũng đẹp như búp bê thật sự.’
Làn da sạch trong đến mức như trong suốt, đôi mắt sắc nét, cùng đôi môi hồng hào đầy sức sống đập vào mắt. Cảm giác như những ma-nơ-canh được nghệ nhân tỉ mỉ tạo hình đang sống dậy cử động.
“A há há há há!”
…Chẳng hiểu sao có cảm giác phần cứng bị cài nhầm phần mềm, nhưng chắc là ảo giác thôi.
“Cảm ơn ạ!”
Khi ai đó cất lời cảm ơn, mọi người đồng loạt hô theo “Cảm ơn ạ!”, âm thanh ấm áp vang khắp con hẻm. Woo Joo đại diện lên tiếng.
“Vậy mọi người nhớ giữ giọng cho tốt, thi thật suôn sẻ nha. Hy vọng lần sau chúng ta có thể gặp nhau ở trong công ty.”
“Mọi người thi tốt nhaa!”
“Thi tốt nhé.”
Các thành viên New Black vẫy tay rồi khuất vào trong công ty. Dáng đi cũng chuẩn người mẫu làm sao, phía sau bóng lưng vị leader sải chân thanh thoát, các thành viên khác cũng bước tương tự. Rồi khi họ quẹt thẻ an ninh, khuất vào sau cánh cửa vừa mở.
“…”
Sau một thoáng lặng im, những tiếng trầm trồ nãy giờ cố kìm nén bắt đầu vỡ òa khắp nơi.
“Oà, đỉnh thật.”
“Không biết có nên mở lon nước bây giờ không nhỉ?”
“…Cái này chắc phải đợi báo trúng tuyển xong rồi mới được đăng lên SNS nhỉ? Nghe bảo lúc xét đậu vòng cuối người ta có kiểm tra cả SNS nữa đó.”
Có lẽ nhờ bầu không khí đã dịu lại, họ trò chuyện với cả những ứng viên khác một cách khá thoải mái, một bầu không khí thân tình như hàng xóm lan tỏa.
‘Nhất định phải đậu.’
Chuyện vừa xảy ra càng khiến các ứng viên cháy bỏng quyết tâm trúng tuyển. Đúng lúc họ đang nghĩ nhất định phải đậu vào đây.
Rẹttt!
Cánh cửa vừa đóng lại mở ra. Cùng tiếng chân rầm rập, nhóm 5 người lại từ trong lao ra khiến các ứng viên nhốn nháo bối rối.
“Ơ, xin… chào…”
“Xin chào ạ!”
Dẫn đầu là Woo Joo cười tươi chào hỏi, bốn người còn lại như đám ô hợp, à nhâm, một đám đàn em chạy vụt đi. Tiếng trò chuyện ồn ào. Những người thính tai loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện.
‘Đá bào Bingsu?’
‘Hình như nói về A gì gì đó.’
Trong lúc các ứng viên nghiêng đầu khó hiểu, cuộc trò chuyện thật sự của New Black khi phóng đi như sau.
“Mới đó mà nghe tin bọn mình tới là chuồn rồi!”
“Nãy bảo đội A&R trốn ở đâu ấy nhỉ? Quán Bingsu?”
“Dạ. Cô chủ quán bingsu nhắn bảo họ trốn ở đó đó. Còn bảo được làm gián điệp vui quá gửi cả hình nữa nha.”
“Hộc. Hộc. Rốt cuộc bây có bao nhiêu bạn thế hả, Wang Ji Ho…?”
“Mà chắc họ nghĩ bọn mình ở quán bingsu thì không tìm ra ha.”
“Nói gì lạ vậy. Mùa đông là phải bingsu chứ!”
Nhìn bóng lưng cả nhóm vừa chạy vừa hô “bingsu bingsu” như hô “dô ta dô ta”, các ứng viên gật gù. Họ thầm nghĩ hóa ra giải Idol Olimpic đó, không phải ai cũng được vô địch như vậy đâu.
____________________________________
Cuộc vây bắt đội A&R diễn ra suôn sẻ.
“Ơ, không. Sao mấy người lại tìm ra chỗ này!”
“Hê hê hê. Định trốn đi đâu vậy. Anh trưởng nhóm thân yêu.”
Vừa trợn mắt trắng dã, các nhân viên A&R rùng mình. Tôi đắc thắng lên tiếng.
“Các người giờ là Go Gil Dong lọt vào lòng bàn tay của Dooli đây này.”
(Chú thích: Những nhân vật này tui đã từng giải thích rùi nha, hồi cả nhóm ở nhà giám đốc Jo đó. Dooli là chú khủng long em bé có phép thuật siêu mạnh; Go Gil Dong là ông chủ nhà bị Dooli quậy tưng bừng; Hui Dong là em bé dễ thương trong nhà)
“Nhưng mà tôi muốn làm Hui Dong cơ.”
Nghe phó phòng Seo Pil Geun lẩm bẩm, các nhân viên A&R khác trợn mắt trách anh ta vô ý. Bi Ju nở nụ cười ngọt xớt “tố cáo” mấy người đang ngồi quanh bàn tròn.
“Anh ơi. Mấy anh chị đội sản xuất cũng ngồi đằng kia kìa.”
Họ tranh nhau đáp.
“Không mà, bọn này chỉ nghe đội A&R bảo có quán ngon mà giấu kỹ quá nên…”
“Nói gì vậy trời? Rõ ràng đội sản xuất hỏi trước có chỗ nào trốn được không mà.”
“Đâu có. Rõ ràng nói là quán ngon giấu kỹ mà.”
Thấy họ quay ra “nội chiến” với nhau trong tích tắc, cả bọn bật cười. Rồi bọn tôi ngồi xuống, ăn bingsu do đội A&R với đội sản xuất mời, xả hết bực dọc. Sau khi kể mấy chuyện xảy ra ở Bắc Mỹ và Nam Mỹ.
“À à, buổi thử giọng hả?”
Bọn tôi được người của công ty kể chi tiết.
“Vốn định lên lịch vào năm sau, nhưng nhờ các em phát triển quá nhanh nên đẩy lên sớm luôn.”
“Đội phát triển tân binh cũng được thành lập lại lần nữa.”
Vốn dĩ tận khoảng năm 2016 công ty mới định tổ chức buổi thử giọng tuyển thực tập sinh mới, nhưng nhờ dòng tiền khổng lồ chúng tôi mang về mà lịch được đẩy lên sớm. Nghe đâu từ giờ mỗi năm sẽ tổ chức khoảng một hai lần.
“Dạo này vì thế mà bận tối mắt để lo tuyển thêm người. Còn phải ký hợp đồng với cả huấn luyện viên dạy thực tập sinh nữa.”
“À. Đúng ha.”
“Vì sắp tới còn phải tổ chức đánh giá cuối tháng nữa mà.”
“Ư ư nhức đầu quá…”
Nghe thôi đã sang chấn, cái tên “đánh giá cuối tháng” làm cả bọn rùng mình run rẩy. Tôi vừa xúc bingsu injeolmi ăn vừa hỏi.
(Chú thích: Injeolmi (인절미): bánh gạo nếp phủ bột đậu nành rang; bingsu injeolmi là đá bào topping bánh injeolmi + bột đậu.)
“Vậy các thực tập sinh vào đợt này bao giờ debut ạ?”
“Chà. Nhanh lắm cũng phải…”
Trưởng nhóm A&R nhìn lên không trung, bấm ngón tay đếm từng cái rồi nói.
“Cũng phải 2019.”
“Wao.”
Tầm 4 năm thì cũng là mức hợp lý thôi, nhưng từng làm thực tập sinh nên bọn tôi biết rõ 4 năm đó dài cỡ nào.
“À đúng rồi.”
Tôi quay lại chuyện chính.
“Vậy bản kế hoạch album của bọn em sao rồi ạ?”
“Chuẩn bị gần xong rồi. Trước mắt cứ xem bọn em làm nhạc thế nào rồi liệu theo đó mà triển khai.”
“Chắc không chỉ một hai ý tưởng đâu nhỉ.”
“Lần này là album đặc biệt mà.”
Nhân viên cả hai đội lên tiếng.
“Ý tưởng độc đáo thì đủ thứ. Nhưng trước hết cứ nghe sản phẩm trước đã, rồi album sẽ liệu theo đó.”
“Tất nhiên cũng chưa chuẩn bị xong hết. Vả lại bọn em còn một lễ trao giải nữa mà.”
Cả bọn gật đầu. Bởi đầu tháng sau còn bận rộn chuẩn bị sân khấu KMA tổ chức ở Hồng Kông. Tôi nghĩ chuyện lên kế hoạch quảng bá album bài bản thì để sau cũng được.
“Vậy trước mắt làm nhạc là ưu tiên hàng đầu.”
Cả bọn hỏi.
“Vậy nhà sản xuất cùng với mấy thầy tham gia làm nhạc bao giờ tới ạ?”
“Thầy Baek Sang Gyo thì đang chuẩn bị dinner show cuối năm. Mấy thầy khác cũng cuối năm nên lịch dày lắm. Chắc sẽ tranh thủ làm ngắn ngắn giữa các buổi thôi.”
“Vâng.”
“Còn anh Ha Seung Joo phụ trách sản xuất thì trừ lịch ghi hình Music Cafe ra.”
Trưởng nhóm A&R cười gian gian với vẻ mặt đầy mong đợi.
“Nghe bảo anh ấy đã dọn trống lịch rồi, nên chúng ta có thể gọi lúc nào là tới ngay lúc đó.”
____________________________________
Phòng làm việc tầng 2.
Trước nhân vật khoác áo măng-tô mở cửa bước vào, cả bọn “oà aa” vỗ tay chào đón.
“Mời tiền bối vào ạ!”
“Chào.”
“…Thấy anh mặc đồ thường thấy lạ ghê.”
“Ừ, cũng phải.”
Vốn chỉ quen thấy anh ăn mặc lịch lãm như quý ông ở Music Cafe, giờ thấy anh diện áo măng-tô thoải mái thế này nên hơi lạ mắt. Và cái sự lạ mắt đó thì đối phương có vẻ cũng thấy vậy.
“Wo, Woo Joo mặc đồ thường cũng độc đáo ghê ha.”
“Bộ này đẹp đúng không ạ?”
“Ừ, ừ.”
Chiếc hoodie đen của tôi in hình một con khủng long bạo chúa được bao quanh bởi hoa lá, trông cứ lấp la lấp lánh. Cùng với cả chiếc đồng hồ đeo tay màu hồng nữa. Tôi cười nói với người đang bị sốc văn hóa vì nhìn tôi.
“Cảm ơn anh đã nhận làm nhà sản xuất cho album của bọn em ạ.”
“Anh mới phải cảm ơn chứ. Hồi nhìn các em sáng tác ngẫu hứng bữa đó tay anh ngứa ngáy dữ lắm, cnên rất muốn được làm việc chung với bọn em một lần.”
“Nhưng em không ngờ anh còn nhận làm hẳn nhà sản xuất luôn ạ.”
“Không phải anh cố tình không làm album cho idol, mà tình cờ lại thành ra vậy. Đúng là bọn em là nhóm idol đầu tiên đó.”
Anh ấy là nhà sản xuất từng hợp tác với nhiều ca sĩ, cũng đã tạo ra không ít album để đời, nhưng anh ấy chưa từng tham gia album idol bao giờ.
“Sao anh lại nhận album của bọn em ạ…”
Khi tôi đang phân vân không biết anh có nhìn thấy gì đó về âm nhạc ở chúng tôi không, thì sau cặp kính gọng sừng hiện lên một ánh mắt rõ ràng, minh bạch.
“Tại Gyu Hwan bảo sẽ trả rất nhiều tiền.”
“…”
“Một con số khổng lồ.”
“…”
Hóa ra không phải ánh mắt minh bạch, mà là ánh mắt đắm chìm trong niềm hân hoan của chủ nghĩa tư bản. Khi cả bọn còn đang chớp mắt, anh nói.
“Đùa thôi.”
Cả bọn phá lên cười. Nhưng bọn tôi biết trong đó có lẫn một nửa là thật.
Ha Seung Joo.
Là một trong những nhà sản xuất âm nhạc trong nước nổi tiếng với mức cát-xê cao ngất ngưởng. Album ăn khách nhất của tiền bối Cha Woo Hyun cũng là tác phẩm của anh. Anh ấy không phải kiểu nhận dự án thường xuyên, nhưng hễ đã tham gia thì hầu như đều cho ra thành phẩm cực kỳ xuất sắc.
“Anh nghe đội A&R nói sơ qua về định hướng rồi. Album đặc biệt lấy chủ đề mùa đông đúng không?”
“Vâng.”
“Vậy nghe thử mấy bài đã làm trước giờ đi.”
Anh cười rồi ngồi xuống. Tôi bật thử một bài mình làm gần đây, anh gật gù theo nhịp, chăm chú lắng nghe.
“Hay hết đấy chứ?”
“Thật ạ?”
“Có sửa vài chỗ nhưng xem ra chưa đụng tay vào nhiều nhỉ.”
“Vâng, tại em nghĩ ý kiến của anh và mọi người cũng quan trọng ạ.”
Rồi tôi đặt tay lên chuột để xin nhận xét.
“Trước tiên em muốn hỏi anh về đoạn này ạ.”
“Bài thứ ba?”
“Vâng. Ở khúc điệp khúc này em muốn diễn tả cảm giác tuyết rơi thật êm, rồi chất từng lớp từng lớp, nhưng mấy đoạn khác lại không ra kiểu thời tiết đó.”
“Ý là nó không ăn khớp với nhau chứ gì?”
“Tại khúc giữa nghe hơi trội, nên để em thử chỉnh sửa dần dần.”
Tôi cảm nhận được mấy đứa em nghiêng đầu khó hiểu. Vẻ mặt kiểu chẳng hiểu trội ở chỗ nào. Tôi định nhờ anh nghe rồi cho phán quyết cũng như tôi đã nhờ đội A&R, thì anh khoát tay.
“Ngược lại, chỉnh phần nhạc dạo đầu có khi lại hay hơn. Để quá trình dẫn tới cao trào được tôn lên.”
“Ơ.”
“Sao thế?”
“Tại em cũng nghĩ y vậy. Chỉ là thấy nó hơi mạo hiểm quá nên em đành tạm gác lại ạ.”
Nghe tôi nói, anh mỉm cười như thể đã đoán trước.
“Vậy để em chỉnh đoạn đó một chút.”
“Ừ. Trong lúc đó anh cũng thử sửa bằng laptop của anh, rồi mình so sánh xem sao.”
“Vâng!”
Mấy đứa em chớp mắt nhìn tôi và nhà sản xuất đang quay sang laptop. Trong ánh mắt đọc được nét bối rối.
‘Nhanh ghê.’
‘Sao nhanh vậy?’
Tôi cũng đồng cảm với ánh mắt đó. Không rõ lý do, nhưng tôi có linh cảm việc làm album lần này sẽ cực kỳ trơn tru.
____________________________________
Trước phòng làm việc tầng 2.
Mấy nhân viên A&R nãy giờ cứ liếc qua lớp kính với gương mặt háo hức khó hiểu, giờ lộ vẻ hụt hẫng.
“Đâu phải vậy chứ.”
“Sao lại không như dự đoán chứ. Tại sao chứ?.”
“Gì vậy trời. Sao mà suôn sẻ thế kia?”
Rõ ràng đây phải là lúc Woo Joo kiểu “Cái này em mới sửa có tí ti bằng móng tay con kiến thôi, so thử xem cái nào hay hơn ạ!” mới đúng. Đằng này bắt đầu từ Woo Joo với Ha Seung Joo, rồi tới cả các thành viên trao đổi ý kiến một loáng, cứ lách cách lách cách rồi lướt qua vèo vèo.
“Mà này, về anh Ha Seung Joo ấy.”
“Ừ?”
“Không thấy anh ấy ‘trị’ Woo Joo giỏi ghê sao? Cái này không hẳn là hợp tính với Woo Joo, mà giống kiểu cách làm việc được tối ưu riêng cho tuýp người như vậy ấy.”
“…Ừ ha.”
Khi mọi người đang gật gù, ai đó chợt nhớ ra điều gì mà lên tiếng.
“Không biết có phải không. Người đó, hồi trước chẳng phải từng làm album nhạc jazz với bố của Woo Joo hay sao ấy nhỉ?”
“…Hả?”
“Chắc vì vậy đó.”
Mấy nhân viên A&R khựng lại rồi hướng mắt về phía cửa kính. Hình ảnh Ha Seung Joo cứ mỗi lần Woo Joo nói gì là lại ghi chép rồi nhanh chóng tìm ra phương án thay thế. Tuy có thán phục là giỏi thật.
“…”
Nhưng đội A&R lại chẳng hiểu sao thấy thương cảm, tự hỏi anh ấy đã trải qua chuyện gì để trở nên như thế.
Bình luận cho Chương 336
Bình Luận
Chương 336
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...