Chương 313
Hãy comment để ủng hộ tui nha.
Lịch đăng truyện: 1 chương /ngày
Trước mắt tối sầm.
Nhìn cảnh Rupert Dean trên màn hình đang đầy tự tin thao thao giải thích nguồn gốc của “Chichipong”, tôi bật ra một tiếng cười méo xệch.
“Trời, cái tên đó… từ gì không chọn lại đi chọn…”
“Chắc tại ‘jjijjippong’ để lại ấn tượng sâu đậm quá đó anh.”
Trong lúc Jung Hyun đáp lời như vậy thì trên màn hình, MC của talk show cũng đang tập phát âm theo: “Chichipong.”
– Phát âm nghe vui tai phết. Chichipong.
– Đúng không nào? Dạo này tôi nghiện nó luôn rồi đấy.
Rupert Dean cười toe toét, khoe cả hàm răng trắng.
– Gần đây tôi còn đang truyền bá nó cho cả người đại diện lẫn mọi người xung quanh nữa cơ.
“Thôi đừng mà người ơi…”
– Các bạn cũng nhớ lấy nhé. Chichipong.
“Á!”
Cái cảnh cậu ta nở nụ cười gian gian rồi “Chichipong” thêm phát nữa về phía khán giả trường quay khiến tiếng cười rộ lên khắp nơi.
Nhưng bọn tôi thì cười không nổi.
Cứ như đang tận mắt chứng kiến cái “jjijjippong” của Hàn Quốc theo sóng truyền hình trực tiếp bên Mỹ mà lan ra khắp Bắc Mỹ như đám cháy rừng vậy.
(Chú thích: (“치치퐁” (jjijjippong) thực sự có hai nghĩa khác nhau trong tiếng Hàn. Nghĩa đầu tui đã giải thích ở chương trước. Nó có nghĩa tương tự với “jinx”.
Tuy nhiên từ này có một nghĩa khác, vì từ jjijji (치치) là cách trẻ con hay nói chỉ vùng ngực, ti, hoặc núm vú. Và trẻ con ngày xưa ở một vài địa phương khi thấy ai đó nói cùng một câu với mình, thì sẽ hô to jjijjippong và véo ngực đối phương. Đây chỉ là trò chơi của trẻ con thời xưa, tuy nhiên bây giờ thì chỉ còn hô to, chứ không động chạm vào đối phương nữa.)
Ri Hyuk lên tiếng.
“Không sao đâu. Rupert vẫn chưa nói ai là người lan truyền mà.”
“Thế á? Mà mấy câu kiểu này bọn mình vừa mở miệng ra là lộ tẩy ngay đó.”
Và ngay khoảnh khắc ấy.
– Mà nói chứ, cái ‘Chichipong’ này anh học được từ ai vậy?
– New Black ạ.
– New Black?
– Mấy người bạn tôi mới quen ở Hàn ấy, chính là ban nhạc tôi nhắc lúc nãy. Trong đó có một cậu bạn tên là ‘Woo Joo’ đã dạy tôi.
Toang. Toang thật rồi ông giáo ạ.
Có cảm giác như thiên hạ sắp chỉ trỏ vào mặt mà cười nhạo: “Cái thằng phát tán ‘chichipong’ ra là mày hả?”
Từ nào khác thì đã đành, đằng này lại là jjijjippong.
Nhục không thể tả.
“Á. Giờ tính sao đây.”
Tôi đưa tay vuốt ngược tóc ra sau.
“Toang rồi các em ạ.”
“Theo cách nói của mấy tiền bối Teen Spirit thì đây gọi là ‘tèo’ phải không ạ.”
“Jung Hyun.”
“Dạ em im rồi đây anh.”
Nhìn Jung Hyun làm động tác đóng nắp hộp Lock&Lock khóa miệng lại, tôi lắc đầu rồi quay sang màn hình.
Đó là đoạn clip mà kênh của talk show đăng lên để quảng bá.
“Lượt xem vẫn còn thấp mà nhỉ.”
Tôi giơ lòng bàn tay ra trước mấy đứa em đang cười rúc rích nhìn mình.
“Bình tĩnh. Bình tĩnh nào nào mấy đứa.”
“Hửm?”
Bi Ju chớp chớp mắt cười.
“Tụi em đang ‘bình tĩnh’ hơn bao giờ hết đây mà anh.”
“Lượt xem thấp thế này. Cứ đà này vụ ‘phốt’ này sẽ chìm dần thôi.”
“Liệu có êm được thật hông anh?”
Tôi vừa đang tự an ủi bản thân, thì thằng út đã ghé sát mặt vào rồi làm mặt lêu lêu trêu ngươi.
Đúng lúc ngón tay tôi chuẩn bị búng trán nó một phát, và thằng út cũng đã sẵn sàng tinh thần chịu trận…
Cạch-
…cánh cửa phòng tập bật mở.
“Hi!”
Scarlet – nhóm nhạc nữ bốn thành viên tay cầm xúc xích corn dog – ló mặt vào như kiểu ghé chơi một chút.
Một gương mặt trắng trẻo tròn xoe như cục bánh gạo nếp ngó nghiêng, phát hiện ra tôi thì cười rạng rỡ.
“Anh ấy ở kia kìa!”
“Na Yoon à. Làm cái đó đi. Cái đó đó.”
“Khoan đã chị. Để em lấy cảm xúc chút.”
Day-Z làm mặt nghiêm túc, chĩa cây corn dog về phía tôi. Rồi như đang niệm thần chú, cô nàng thốt lên.
“Chichipong.”
“…….”
“Kyaha ha ha ha!”
Mấy cô còn lại ôm bụng cười ngặt nghẽo, buông một câu “Bái bai!” rồi đóng cửa đi mất.
Thứ còn sót lại chỉ là mùi corn dog thoang thoảng.
“Fft ha ha ha!”
Và mấy đứa em đang lăn lê bò toài dưới sàn ôm bụng cười.
Tôi cũng đứng hình mất mấy giây, cười trong bất lực rồi lẩm bẩm hỏi.
“Gì vậy trời. Mấy người kia làm sao mà biết được hả?”
“Đương nhiên biết rồi. Vì em gửi cho mà.”
“…….”
Tôi khựng lại một nhịp, rồi cười cười quay đầu sang.
“Em gửi cho những ai thế?”
“Ừm, em có gửi mấy đâu á.”
Thằng út đảo mắt lên trời, cố nhớ lại danh sách.
“Chỉ có anh trưởng phòng với mấy anh quản lý này, mấy chị kia với đám bạn học của em này, đội A&R này, đội sản xuất này… nhiêu đó thôi hà?”
“…….”
“Với lại thêm mấy người quen với mấy anh chị bên đội truyền thông nữa… ưa a a a á!”
“Này! Vậy là mày gửi cho cả thiên hạ rồi còn gì!”
__________________________________
Chiều hôm đó.
– Rupert Dean tự nhận là fan cứng K- pop: “Tôi thích bài Nine của New Black”
– Rupert Dean khoe vốn tiếng Hàn trên talk show Mỹ: “Chichipong”
– “Đã nghe qua ‘chichipong’ chưa?”.. Tình yêu tiếng Hàn của nam diễn viên ‘Nostalgia’
Đoạn clip nam diễn viên người Mỹ ngân nga vài câu ‘Nine’ và buông câu ‘chichipong’ trên talk show đã trở thành đề tài nóng hổi ở Hàn.
Clip có gắn phụ đề tiếng Hàn được đăng tải lên nhan nhản trên mạng.
Và khi nó lọt vào cả danh sách video thịnh hành, thì các ngón tay của cư dân mạng bắt đầu cựa quậy.
– kkkkkkkkkkkk chết mất thôi thật sự
– 00:47 – 00:58 cứ mỗi lần ổng ‘chichipong’ là mặt tui nóng ran ran kk
– rốt cuộc New Black đã dạy cho ổng cái gì vậy trờiii kkk
– Kính thưa quý vị, quý vị đang chứng kiến cảnh ‘jjijjippong’ lan ra khắp nước Mỹ.
– là sao ta.. có nên tự hào không?
– Chủ quán: (đang phân vân không biết có nên mở hàng bán không đây)
(Chú thích: một meme mạng Hàn — người ta hay “triệu hồi” bà chủ quán rượu (nhân vật quen thuộc trong phim cổ trang) để “mở tiệc ăn mừng” mỗi khi có tin khiến dân Hàn tự hào. Ở đây bà chủ quán… ngập ngừng chưa dám mở hàng, vì đây là chuyện quê chứ không phải chuyện tự hào gì.)
– lúc diễn viên nước ngoài nổi tiếng bảo thích nhạc Hàn thì còn tự hào muốn khóc, ai dè một câu chichipong là bay sạch
– cái đoạn jjijjippong này cần một từ đối lập với ” gukppong” (lòng tự hào dân tộc), cảm giác như nỗi xấu hổ đang tăng lên vậy.
– dân Trung với Nhật á, bình thường cứ đồ Hàn được giới thiệu ra nước ngoài là nhận vơ của mình, mà lần này im ru kkkkkkkk
– là tui thì tui cũng hông thèm nhận cái jjijjippong này đâu…
Chẳng mấy chốc, mấy cái video chế được cắt ghép từ các đoạn cắt clip lại với nhau bắt đầu lan đi khắp nơi.
Chúng được đăng lên các trang chế ảnh trên mạng xã hội, và cứ chốc chốc lại được tải lên mọi nền tảng cộng đồng.
Phần lớn phản ứng đều na ná như dưới khung bình luận YouTube.
Khi Rupert Dean, New Black, Nine… lần lượt leo lên top tìm kiếm thịnh hành, và ‘jjijjippong’ cũng vọt lên bảng từ khóa tăng đột biến.
Thì lại có những người đang mỉm cười thản nhiên trước tất cả chuyện này.
– Hồi trước, mỗi khi đu các oppa, tên các oppa leo top tìm kiếm là tim tui thót lại.. sao giờ lòng tui lại bình yên đến vậy nhỉ
– Leo top tìm kiếm mà vẫn giữ được một sự an nhiên không hề lung lay
– Cái này cứ như là.. New Black
– Tới nước này chắc phải có tin idol nhà mình hiến tóc cho chủ tịch Gyu Ho thì tui mới giật mình kkkk
– Người ta nhảy relay dance thì idol nhà mình quăng người với tiếp đất kiểu võ thuật huhuhu
– Nghe ghê quá má kkkkkkkk
– Mấy idol nhà người ta chỉ biết đập vụn snack Ppushyeo-Ppushyeo để ăn, còn Jung Hyun đập vỡ luôn cả đá.
(Chú thích: Ppushyeo-Ppushyeo là tên một loại snack mì phải bóp vụn ra ăn)

– Mà giờ lấy cái này đi ‘lôi kéo fan’ kiểu gì đây..
– Nếu ai đó nói với tui của một năm trước rằng đợt quảng bá cho idol của tui sẽ có màn ‘jjijjippong’ của diễn viên Hollywood thì chắc tui bảo đứa đó bị điên rồi
Rồi liền sau đó là cảnh các Soufflé lôi ảnh check- in trên mạng xã hội của Rupert Dean với fancam biểu diễn ở Hongdae của Bi Ju ra, tính toán đủ đường.
Trong khi đó.
Với những ai đang phân vân dịp Chuseok nên xem phim gì, thì ‘chichipong’ đã ném cho họ tờ đáp án.
– Chắc phải đi coi thử Nostalgia quá
– Vốn ghét mấy chiêu marketing tự hào dân tộc lố lăng, nhưng mà chăm sóc khách hàng tới mức này thì kkkkk
– Tui sẽ chỉ coi đúng tới điểm hòa vốn thôi
– Phim nhạc kịch không phải gu tui nhưng coi vì nghĩa khí kkkk
Đó là khoảnh khắc tỉ lệ đặt vé trước – vốn tăng đều từ sau chuyến thăm Hàn của đạo diễn rồi chững lại – một lần nữa nhích lên.
Tỉ lệ đặt vé 38,6%.
Rạp chiếu mùa Chuseok (Trung Thu), nơi hàng loạt bom tấn điện ảnh Hàn đang chờ sẵn.
Chuyện một bộ phim nhạc kịch gần như vô danh ở Hàn lại chiếm ngôi đầu bảng đặt vé quả là điều hiếm thấy.
“…….”
Các nhà sản xuất, nhà phát hành, hãng quảng bá của những phim sắp ra mắt khác đâm ra căng thẳng lại là điều dễ hiểu.
Trong văn phòng nhà phát hành của một bộ phim sắp chiếu, bầu không khí lặng như tờ.
“…Vụ này không vừa đâu nhé. Cái phim đó là gì ấy nhỉ, nghe bảo chất lượng phim cũng tốt nữa?”
“Cái đà này không thể coi thường đâu ạ. Giờ vì vụ talk show của New Black mà cái phim đó lại leo top tìm kiếm.”
“Ôi trời…….”
Ai đó lên tiếng.
“Hay chúng ta cũng nên dùng New Black quảng bá từ sớm nhỉ. Năm ngoái cái phim hoạt hình nào đó cũng được truyền miệng rần rần còn gì.”
“Cũng khó nói. Nửa năm trước thì may ra…….”
“Trưởng nhóm ơi, giờ cái nhóm đó đang quảng cáo cho công ty viễn thông. Với ngân sách hiện tại đừng hòng mời nổi.”
“Đắt thì đắt được bao nhiêu, à hự…….”
Rồi lập tức mấy nhân viên tá hỏa khi tra ra được mức cát- xê của nhóm idol từ cơ sở dữ liệu.
“Đắt là phải rồi. Trong đám boygroup mà xét độ phủ sóng với công chúng thì tụi nó chắc là số một đấy? Hình ảnh lại thiện cảm nữa.”
“Ba mẹ tôi cũng biết tụi nó luôn mà.”
Cái ý rằng khả năng huy động fan của một boygroup cộng thêm độ đại trà ngang một girlgroup đình đám khiến người ta gật gù thông cảm cho cái giá đó.
Trong khi những người trong ngành phim đang căng thẳng về bộ phim nhạc kịch đang dần tiến đến như một cơn bão…
“Đại thành công rồi……!”
“Mà nếu được truyền miệng tốt nữa thì phản ứng bùng lên luôn ấy chứ?”
Ở hãng phim ‘Rừng’ – đơn vị phụ trách phát hành ‘Nostalgia’ – không khí đã rục rịch nâng ly chúc mừng từ sớm.
Ở nước ngoài thì nguyên tác đủ độ nhận diện để hút sự chú ý từ trước khi ra rạp, nhưng ở Hàn thì chẳng ai buồn để mắt, nên đây vốn là bộ phim họ không kỳ vọng gì nhiều.
Ấy vậy mà ‘Nostalgia’ bỗng nhiên đứng đầu bảng đặt vé, nghe tin xong tim ai nấy đập thình thịch.
“Trước mắt liên hệ luôn với hãng quảng bá đi. Ai quen phóng viên nào thì huy động quan hệ ra hết.”
Đám nhân viên phát hành làm việc với gương mặt rạng rỡ.
Mọi thứ đều hoàn hảo.
Nếu có đúng một vấn đề, thì đó là……
“Ờ, mà này.”
“Hửm?”
“Nếu phát thông cáo báo chí thì mình viết gì đây. Chẳng lẽ viết ‘Sức mạnh của jjijjippong’?”
“…….”
Nỗi khổ tâm thoáng lướt qua đầu họ khi đứng trước việc chọn từ cho tiêu đề bài báo.
___________________________________
Cuối tuần của tuần cuối cùng tháng Chín.
Trước thềm Chuseok, cả bọn thay sang trang phục hanbok.
“Hai, ba!”
“Xin nhận lời chào của tụi em ạ~!”
Tất cả vừa cười vừa cúi chào thật thấp về phía camera điện thoại.
Bốp.
Cái mũ công tử trên đầu Ji Ho lật úp, cái nón nho sinh của Bi Ju rơi bịch xuống, thế là cả lũ phá lên cười.
Đang ngọ nguậy cười khúc khích như mấy con gián bị lật ngửa dưới sàn, bọn tôi lồm cồm bò dậy.
“Có cần biên tập lại rồi quay lại không ta?”
“Cứ để vậy đi anh.”
“Trơn tru quá khéo mấy Soufflé lại thất vọng đấy anh.”
Chị Hong đang cầm máy quay phía sau ra dấu OK bằng tay.
Tôi cười, bắt đầu dẫn.
“Ngày đại lễ của dân tộc – Tết Chuseok~”
“Đã cận kề rồiii!”
“Trời trở lạnh nhiều rồi phải không ạ? Mọi người nhớ mặc ấm khi ra ngoài, và mong sao đây sẽ là một cái Tết thật hạnh phúc với tất cả mọi người ạ.”
Cả bọn đồng thanh “Chúc một mùa Trung Thu bội thu!” rồi nhảy phiên bản Tết của bài ‘Nine’ đã tập trước đó.
Một sân khấu chúc mừng Chuseok kiểu của riêng chúng tôi.
Vừa nhún nhảy uốn éo, bọn tôi vừa chêm mấy màn ứng biến vào giữa.
“Này bà con ơi, HanYang ở phương nào thế nhỉiiiiiiii.”
(Chú thích: Nhắc lại cho cả nhà nhớ, HanYang là tên gọi cũ của Seoul)
Jung Hyun trong bộ đồ danh y thời Joseon vung vẩy cái phong bao thuốc bắc khiến cả bọn ôm bụng cười.
Ri Hyuk mặc đồ đội nhạc dân gian pungmul lắc đầu quầy quậy, dùng cái dây tua “chát chát” tấn công thằng út.
Còn tôi – một nho sinh nhàn tản khoác áo lụa – phe phẩy cái quạt rung rung như cái bờm của con thằn lằn cổ diềm mà nhảy, khiến mấy đứa em cười khanh khách.
“Oaaa~!”
Cuối màn cả bọn cúi gập người chào, buông một câu “Chúc mọi người đón Chuseok vui vẻ!”
“Ai chà, mệt ghê.”
“Biết vậy chỉ chào thôi cho rồi anh ha.”
Tôi ngồi bệt xuống sàn nghỉ một lát cùng mấy đứa em.
“Chị vất vả rồi ạ!”
“Mấy đứa cũng thế.”
Chào chị Hong đang thu dọn máy quay ra về xong, cả bọn thay lại đồ tập rồi nằm sõng soài ra sàn.
“Mai đã là Chuseok rồi đấy anh nhỉ.”
“Ừ.”
“Thời gian trôi nhanh thật đấy. Với em thì Chuseok năm ngoái cứ như mới hôm kia.”
Tôi gật gù trước lời Jung Hyun.
“Năm ngoái mình làm gì ấy nhỉ?”
“Hồi đó chả phải mình xem Jusehan với gia đình sao ạ? Lúc đó không khí ấm cúng ghê.”
Nghe nó nhắc, ký ức hồi ấy lại ùa về rõ mồn một.
Ba của Ji Ho bao trọn nguyên một quán thịt nướng, cả nhà vừa ăn vừa xem Jusehan phần 1.
“…Chỉ mình anh thấy vậy à. Bồi hồi ghê.”
“Em cũng thế ạ.”
“Hồi đó cứ mỗi lần trên mạng có bình luận kiểu ‘thằng đó là ai thế’, là cả bọn lại vỗ tay rần rần còn gì.”
So với bây giờ, giờ ra đường chỉ cần nhìn mặt bọn tôi là mọi người sẽ nhận ra ngay “New Black kìa!”, thấy mà kỳ diệu thật.
Nghĩ mà xem, tất cả chuyện này diễn ra chỉ trong vòng một năm.
Cả bọn nằm đó nhìn nhau cười kh…
“Á á……!”
“Ui, lại đau nhức rồi.”
Chắc tại nhảy dữ quá nên cả lũ đồng loạt bị trẹo cổ, nhăn nhó một hồi rồi lại cùng nhau cười.
Ri Hyuk lên tiếng.
“Nói chung là hoàn cảnh hiện tại quá đã.”
Em tư nói đúng.
Được tổ chức concert. Được mọi người nghe nhạc của mình như thế này, lại có độ nhận diện tốt – sự thật đó khiến tôi thấy hạnh phúc.
Dù chặng đường phía trước còn xa, nhưng chỉ riêng những gì đang gặt hái được lúc này thôi cũng đã là kết quả mà hồi này năm ngoái có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.
Nếu có điểm trừ duy nhất, thì.
“Nhưng lại không được gặp bà, tiếc thật đấy…….”
“Tối qua anh gọi điện cả tiếng đồng hồ còn gì á.”
“Không được. Phải gặp trực tiếp cơ.”
Mấy đứa em bật cười.
Điểm trừ duy nhất của cái Chuseok này là chẳng ai được về gặp gia đình mình.
Lẽ ra trước thềm tour nước ngoài, mỗi người sẽ về nhà quây quần, nhưng phát sinh hơi nhiều biến số.
Lượng Soufflé tăng lên thì kéo theo sasaeng fan cũng tăng chóng mặt, nên phía công ty đang đau đầu tính toán.
Dạo gần đây còn xuất hiện cả những kẻ bất ngờ lao ra trước đầu xe, hay những chiếc xe bám theo tận đường cao tốc.
Ngay cả công ty cũng lần đầu gặp tình huống thế này.
Thế nên để phòng ngừa những sự cố có thể xảy ra khi mỗi người tản đi đón Tết trung thu riêng, cả bọn quyết định ở lại Seoul.
Cứ nhìn TNT là biết – cũng bùng nổ vào năm thứ hai giống bọn tôi, rồi dịp lễ Tết là lắm chuyện lôi thôi lại xảy ra.
Bọn tôi thì ngày nào cũng chứng kiến những gương mặt lạ hoắc xuất hiện quanh ký túc, nên tất cả đều đồng ý.
Kết luận là cứ cẩn thận, tốt nhất nên ẩn mình cho đến khi tình hình ổn định.
Và rồi.
“Nào, đi chuẩn bị cho lịch trình thôi nào.”
Tôi vỗ tay đôm đốp, lôi mấy đứa em dậy.
“Nghhaaa…….”
Với cậu main vocal thể lực èo uột của nhóm, tôi giơ tờ mười nghìn won in hình vua Sejong ra để dụ nó ngồi dậy.
Tôi lùa đám em đang bủn rủn như bún ra, cả bọn từ công ty di chuyển tới tiệm làm tóc.
Một trong những lý do lần này không về nhà được chính là cái lịch trình dày đặc dịp Chuseok.
“Xin chào quý độc giả của Nhật báo Kinh tế Tương Lai.”
“Chichipong! New Black đây ạ!”
Bọn tôi quay cả video chúc Tết để gửi cho các doanh nghiệp nhờ ghi hình lời chúc.
Rồi ghé đài phát thanh trò chuyện qua lại cỡ một tiếng.
Ngoài ra còn phải lên các chương trình đặc biệt dịp lễ và đủ loại show với vai trò khách mời.
“- Giờ là lúc mời những vị khách đang cực kỳ hot đây ạ.”
Hội trường lớn của trường Trung học Tae Hwa, nơi bọn tôi từng làm bài đánh giá cuối năm hồi hai năm trước.
Bọn tôi đứng chờ ở hậu trường trong bộ đồ diễn.
Đây là một game show đố vui với tổng giải thưởng 20 triệu won, quy tụ những học sinh được tuyển chọn từ khắp cả nước, toàn thứ dữ về khoản đố vui.
“Đáng lẽ em phải thi cái này mới đúng…….”
Ri Hyuk làm ra vẻ mặt ganh tị với đám học sinh đang ở ngoài hậu trường.
Trong lúc đó, bên ngoài tiếng hò reo mỗi lúc một lớn.
“- Gợi ý về các vị khách này là con số 9… Ồ. Tiếng hò reo dữ dội ghê!”
“- Vậy thì đừng chần chừ nữa, chúng ta mời họ ra luôn nhé?”
Anh FD đeo tai nghe ra hiệu bảo bọn tôi lên.
“- New Black đây ạ!”
Bọn tôi trong bộ đồ diễn vừa bước lên sân khấu, 200 học sinh đang ngồi dưới sàn hội trường đồng loạt hò reo vang dội.
Trên những gương mặt khoác đủ loại đồng phục khác nhau, cùng hiện lên một biểu cảm giống hệt nhau.
“Oaaaa- !”
Cứ mỗi lần bọn tôi hào hứng hát ‘Nine’ trên sân khấu là đám học sinh lại hô ‘Nine’ theo ở đoạn điệp khúc để hưởng ứng.
‘Anh.’
‘Okay.’
Tôi trao đổi ánh mắt với mấy anh quản lý.
Đúng như đã bàn trước với phía nhà đài, bọn tôi từ sân khấu bước xuống sàn hội trường, thế là tiếng hét vỡ òa.
Vừa hát trước đám học sinh vây thành hàng rào xung quanh, tôi vừa nhẹ nhàng “thó” lấy cái điện thoại đang quay bọn tôi.
Rồi vừa hát vừa chụp selfie chung.
“Oaaaa- !”
Làm xong màn selfie đó, cả bọn lại leo lên sân khấu hát điệp khúc Nine.
“Phù, xin chào mọi người!”
Thở hổn hển một hồi, bọn tôi cầm mic chào khán giả từ trên sân khấu.
“Xin chào, New Black đây ạ!”
“Oaaaa!”
“Không ngờ mọi người lại hưởng ứng nhiệt tình đến vậy, cảm ơn mọi người nhiều lắm. Xem biểu diễn có vui không ạ?”
“Cóóó ạ!”
Ji Ho cầm mic lên.
“Từ trước khi lên đây, anh Ri Hyuk đã bảo là cảm thấy ganh tị với mấy bạn thí sinh của ‘Vua Đố Vui Học Đường’ lắm, anh ấy cũng muốn được lên một game show đố vui như vầy á.”
“Đúng vậy đó. Ganh tị thật sự.”
Ri Hyuk nói.
“Là vì tôi mê mấy trò đố vui thế này lắm luôn ấy.”
“Nên là tụi em có chuẩn bị một thứ.”
Bi Ju tiếp lời.
Trong game show ‘Vua Đố Vui Học Đường’ có một góc như thế này ở mỗi tập: nghệ sĩ vừa biểu diễn chúc mừng, vừa ra một câu đố rồi rời đi.
Có khi họ chuẩn bị câu đố mẹo, cũng có khi ra hẳn câu độ khó cao.
Khi đám học sinh ngồi với gương mặt căng thẳng, tay cầm bút lông, Ri Hyuk mỉm cười nói.
“Bọn tôi đã chuẩn bị một câu đố cực kỳ thú vị đấy.”
Jung Hyun cầm mic, đọc tấm thẻ gợi ý.
“Lĩnh vực là ‘Ngữ văn’. Sau đây là câu đầu tiên trong một bài thơ của nhà thơ No Cheon Myeong ạ. ‘Hỡi con vật buồn thương mang chiếc cổ dài.”
“‘Lúc nào cũng khoan thai điềm đạm, chẳng mấy khi lên tiếng.'”
“Đố mọi người biết nhan đề bài thơ này là gì nào?”
Tôi xướng các đáp án.
“Số 1 con voi, số 2 con hươu cao cổ, số 3 con hươu, số 4 con rồng.”
Tôi thấy một thoáng đắn đo lướt qua.
Nhưng đang lúc tôi nghĩ chừng này thì dễ ợt còn gì.
“Đáp án là số 3! Con hươu ạ!”
“…….”
“Oaaa…?”
Tôi cứ tưởng chỉ vài người sai thôi chứ, ai dè có tận 86 em đang giơ số 2, mắt chớp chớp ngơ ngác.
Ánh mắt của chúng như đang nói.
‘Sao bảo dễ cơ mà?’
‘Hươu cao cổ? Sao không phải hươu cao cổ sao?’
‘Vậy là em bị loại rồi á?’
Cảm giác cứ như một tên tham quan ô lại đang đối diện với đám dân đen sắp nổi dậy khởi nghĩa.
Ngay cả anh PD – người đã gật đầu duyệt câu đố của bọn tôi vì tưởng “vui đấy” – cũng lộ vẻ bối rối khi thấy số người bị loại quá trời.
Nhìn dòng chữ anh biên kịch viết trên cuốn phác thảo, tôi cười nói.
“Không sao, đây chỉ là câu khởi động thôi ạ.”
“Àaa…….”
“Chứ ai lại ra câu dễ gây nhầm lẫn thế này bao giờ.”
Cái kẻ tội đồ ra câu đó liền đỏ bừng cả tai.
Trước cảnh tôi nhẹ nhàng chữa cháy một cách tỉnh rụi, mấy đứa em làm bộ mặt thán phục.
Đám học sinh cũng cười như trút được gánh nặng.
“Nếu câu đố Ngữ văn đã khởi động xong thì ta vào câu chính nhé? Câu thật mới chính là câu đố về loài hươu đây ạ.”
_________________________________
Sau khi ra lại một câu mà đa số đều trả lời được.
“Này. Anh đã bảo nó khó rồi mà.”
“Thì anh PD cũng bảo là nghe có vẻ vui còn gì. Bảo là toàn cao thủ đố vui ở đó nên chừng này chắc dễ.”
“Thật sự lúc nãy em căng thẳng muốn xỉu luôn á.”
Cả bọn vừa mắng cái kẻ ra câu đố khó, vừa di chuyển tới địa điểm lịch trình tiếp theo.
Trước ngày Chuseok.
Lịch trình cuối cùng hôm nay là một sự kiện quảng bá: cùng các Soufflé xem bộ ‘Nostalgia’ vừa mới ra rạp tại một rạp phim nhỏ.
“Ơ, ở kia kìa!”
“Hình như fan tụ tập ở đằng kia đó anh!”
Đang di chuyển bằng ô tô thì tôi thấy các Soufflé đang tụ tập bên ngoài rạp phim.
Trang phục thì mỗi người một kiểu, nhưng cứ nhìn cây lightstick trên tay mỗi người là đoán ra danh tính ngay.
“Ra chào một cái không?”
Và ngay khi tôi đang định xin phép mấy anh quản lý để hạ cửa kính xuống.
“…….”
“…….”
Trước mắt hiện ra cảnh các Soufflé tay cầm lightstick, cả đám nhảy một điệu quái dị rồi cười khúc kha khúc khích.
Tôi lặng lẽ quay mặt đi chỗ khác.
Trong gương chiếu hậu, tôi bắt gặp đôi mắt cười của anh Min Gi.
“Không phải định chào à?”
“……Lát nữa, lát nữa em chào.”
Bóng dáng các Soufflé đang nhún nhảy tưng bừng khuất dần về phía sau.
“Sao em có cảm giác tụi mình vừa làm gì đó sai sai ấy anh ha.”
“…….”
Đó là quãng thời gian khiến bọn tôi phải tự kiểm điểm lại hành vi của mình bấy lâu nay.
Bình luận cho Chương 313
Bình Luận
Chương 313
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...