Chương 293
- Home
- Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
- Chương 293 - Bùng nổ hứng khởi (14)
“Đại sứ quảng bá của Sở Cảnh sát Incheon ạ?”
“Ừ.”
Anh Seok Hwan báo cho chúng tôi về sự kiện vừa gửi đến.
“Người ta ghi thế này: ‘[New Black] đã cùng đội đặc nhiệm thực hiện huấn luyện chống khủng bố tại sân bay Incheon, góp phần nâng cao hình ảnh đối ngoại của cảnh sát Incheon’ – đại loại vậy.”
Tôi với Jung Hyun quay sang nhìn nhau.
“Nâng cao thật hả?”
“Em thấy chả nâng cao gì mấy đâu ạ.”
Có cảnh nào ngầu đâu, tôi chỉ toàn ré lên ‘kkiek!’ rồi chạy loăng quăng như con goblin thôi mà.
Anh Seok Hwan cười trách:
“Phải nghĩ đến độ nổi tiếng chứ, nhóc. Nhờ tập phát sóng lần này mà bên đó hưởng hiệu quả quảng bá đậm cỡ nào.”
“Vậy là chúng em làm tốt ạ……?”
“Ôi giời.”
Trong lúc anh quản lý cười kiểu “bó tay với chúng bây”, chúng tôi nhìn nhau với tâm trạng rộn ràng.
“Hay đấy chứ. Em vẫn luôn muốn làm đại sứ quảng bá một lần cho biết.”
“Em cũng vậy đó. Hồi đi học, mỗi lần cái đứa Gil Chae Gyeong cứ rảnh ra là khoe ‘tao là đại sứ quảng bá của Busan đó~’ là em ghen tị muốn chết.”
“Vậy là cuối cùng chúng mình cũng được làm đại sứ quảng bá rồi.”
Quảng cáo thương mại thì chúng tôi chụp nhiều, nhưng đại sứ quảng bá công như cảnh sát tỉnh hay thành phố thì chưa từng nhận một cách chính thức như thế này lần nào.
Lời mời làm cái này cái kia thì nhiều, nhưng vì công ty và chúng tôi đã đặt ra nguyên tắc.
Cơ quan đó phải hợp với hình ảnh của chúng tôi, và phải có lý do rõ ràng cho việc chọn chúng tôi làm đại sứ.
Nên mới tiếc hùi hụi nhiều cơ hội lướt qua.
Bây giờ thì chúng tôi mang hình ảnh ‘cậu bé hàng xóm thân thiện’, chứ hồi mới debut cả đám còn tính theo đuổi kiểu ‘mỹ nam bí ẩn’ cơ……
“Hồi đó mà đã có hình ảnh như bây giờ thì chắc đại sứ quảng bá cho cả chợ rau quả cũng nhận luôn.”
“Tại hình ảnh định hình muộn quá mà.”
“……Mấy đứa bây có nghĩ là chính mấy đứa làm hỏng cái hình ảnh đó không hả?”
Dù sao thì, cứ nghĩ đến chuyện được làm đại sứ quảng bá là tim tôi lại đập thình thịch một cách ngoan ngoãn.
“Sở cảnh sát thì chúng mình tới cũng mặc lễ phục như cảnh sát danh dự nhỉ? Chắc là vậy đúng không ạ?”
“Bình tĩnh nào, số 8.”
Mấy đứa em ban nãy còn trêu tôi vì trông tôi hớn hở quá, giờ tra cứu bộ lễ phục cảnh sát mặc trong sự kiện xong thì mặt còn háo hức hơn cả tôi.
Trong lúc đó, Ri Hyuk đang đọc mail bỗng phá vỡ bầu không khí.
“Nhưng mà lời mời làm đại sứ chỉ có mỗi chúng em thôi ạ.”
“Không có Street Boys à?”
“Dạ không ạ.”
Trong mail ghi ‘Uỷ nhiệm idol nổi tiếng New Black – Seon Woo Joo và 4 người khác’.
Anh Seok Hwan mỉm cười.
“Anh cũng đang định hỏi ý kiến chúng em về đúng chỗ đó đấy.”
“Sao lại chỉ có chúng em được vào ạ?”
“Thì tất nhiên là vì các em nổi hơn rồi. Với lại, nguyên nhân chủ yếu là người phụ trách bên đó không được tinh tế gì lắm.”
“……Vậy thì dù muốn làm bọn em cũng thấy khó xử ghê.”
Lý do họ chọn New Black thì tôi đoán được.
Vì phần lớn “đất diễn” trong ‘Đàn ông xông pha’ là do tôi tạo ra, mà đúng lúc nhóm tôi lại vụt sáng dữ dội sau đợt comeback ‘Hoa gió’ .
Chọn chúng tôi là lựa chọn tối ưu đối với người phụ trách quảng bá.
Chỉ có điều, vấn đề nằm ở chỗ nghề của chúng tôi thuộc hạng mục idol.
Vì idol từng lên ‘Đàn ông xông pha’ ngoài chúng tôi ra còn có thêm một nhóm nữa.
Chính là Han Jo của Street Boys.
Han Jo cũng nhận được nhiều sự chú ý qua chương trình lần này.
Ở phần 2, cảnh cậu ấy chơi đùa với con chó nghiệp vụ rồi hô ‘Kkiyat hoo! Kkiyaat ha!’ trở thành chủ đề nóng, leo lên top tìm kiếm thời gian thực, đồng thời còn được gắn biệt danh ‘anh chàng Kkiyat hoo của Đàn ông xông pha’.
Street Boys là nhóm tân binh đang lên mạnh, debut chưa đầy 1 năm đã ẵm hạng nhất show âm nhạc.
Chỉ là chúng tôi làm tốt quá mà thôi.
Mấy nhóm idol lọt vào danh sách đề cử Tân binh năm 2014 ai cũng đang thuận buồm xuôi gió, nhưng trong khi mọi người còn cưỡi ngựa chạy lóc cóc thì chúng tôi lái siêu xe vút một cái mất hút như một chấm nhỏ.
Chuyện người phụ trách quảng bá chọn chúng tôi là điều dễ hiểu.
Chỉ là.
“Nhưng làm không khéo là dễ bị nói ra nói vào lắm.”
“Em cũng nghĩ vậy đó.”
Bi Ju gật gù ra vẻ đồng tình.
“Anh Han Jo cũng góp phần tạo đất diễn mà. Thà là anh ấy với anh, với Kim Jung Hyun, ba người làm đại sứ thì còn được. Chứ giờ gạt anh ấy ra rồi chỉ mình chúng ta được vào vì nổi hơn thì……”
“Kiểu gì cũng bị đàm tiếu cho xem.”
Nghe Jung Hyun nói vậy, Ji Ho tròn mắt.
“Chuyện cỏn con vậy mà cũng bị chửi hả anh?”
“Phản ứng với ‘Đàn ông xông pha’ đang tốt nên trước mắt thì im ắng đó, nhưng vị trí của chúng mình bây giờ là kiểu chỉ cần thở thôi cũng bị chửi rồi.”
“Hôm qua trong bình luận bài báo cũng có mấy người tung tin đồn là do chúng ta thu gom mua album để phông bạt số liệu đó thôi.”
Đúng là đời, cứ thành công là lại có một đống người muốn biến hạt bụi to thành quả núi.
Tất nhiên chỉ mình chúng tôi làm đại sứ thì cũng chẳng đến mức thành chuyện lớn, nhưng nhìn vào cũng không đẹp mắt cho lắm.
Như Bi Ju nói, thà là tôi với Han Jo và Jung Hyun cùng vào thì còn đỡ.
Dù sao đi nữa, tránh tối đa những chuyện dễ bị nói sau lưng vẫn là phương án đúng.
“Trước mắt là anh mong là phía bên mình có thể chuyển lời đó tới bên sở cảnh sát ạ. Thật sự thì chúng ta rất biết ơn vì được mời, nhưng nếu đã làm thì chẳng phải nên để Street Boys cùng vào mới hợp lý sao.”
“Vậy để anh nói khéo với người phụ trách xem sao.”
“Cảm ơn anh quản lí ak.”
Vừa nói vậy, tôi vừa trao ánh mắt tiếc nuối với mấy đứa em.
Tính luôn 9 thành viên Street Boys thì tổng cộng là 14 người.
Chẳng có cơ quan nào lại uỷ nhiệm đại sứ một lượt đông như vậy đâu nhỉ.
Mà nếu vậy thì thôi, chuyện chẳng lời lãi gì mấy này không làm có khi lại tốt hơn……
_______________________________________
“…đúng là đã từng nghĩ vậy đấy chứ.”
“Nhưng mà điều đó đã thật sự xảy ra.”
“Ta-đa!”
“Chúng tôi đã xuất hiện!”
Các thành viên Street Boys vừa xuống xe liền tháo kính râm ra làm chữ V.
LB – cậu chàng có gương mặt tinh nghịch như đứa trẻ quậy phá – chạy lon ton về phía tôi.
“Sếp ơi.”
(Chú thích: Thật ra trong văn gốc thì họ gọi Woo Joo là trưởng nhóm, vì Woo Joo đã từng là leader của nhóm collab Chocodan giữa New Black và Street Boys. Nhưng tui thấy gọi ‘Sếp’ cho thân)
“Ừ.”
“Từ hôm nay em quyết định gia nhập phe của sếp rồi đấy.”
“Phe gì cơ.”
Tôi vừa bật cười vừa hỏi thì đối phương nghiêm túc đáp:
“Để đền ơn này, từ hôm nay em xin làm nịnh thần của sếp ạ.”
“Xin lỗi nha. Anh chỉ nhận trung thần thôi.”
“Vậy thì hỏng rồi. Đến bài kiểm tra tính cách cũng bảo em là loại không nói được lời ngay thẳng……”
Hỏi nghề hợp với cậu ta là gì, thì kết quả trả về là ‘chính trị gia’.
Câu đáp tỉnh bơ của LB làm chúng tôi phá lên cười.
Quận Namdong, thành phố Incheon.
Chúng tôi và Street Boys tụ lại ở bãi đỗ xe Sở Cảnh sát Incheon rồi vui vẻ cùng nhau bước đi.
Lex – cậu chàng tóc đỏ chải chuốt gọn gàng, trông như chú cún vừa ở tiệm làm đẹp ra – nói với tôi:
“Vốn dĩ chúng em đâu có được vào, nghe nói sếp đã có lời ạ?”
“‘Không có Street Boys thì chúng tôi cũng không vào!'”
LB vừa nhập vai nhân vật tưởng tượng vừa ‘khà, khà’ một tiếng rồi vỗ tay tán thưởng tôi.
Tôi xua tay đáp:
“Không phải vậy đâu. Chỉ là anh thấy có mình nhóm anh tham gia thì hơi kỳ……”
Chúng tôi vừa nói vậy là bên kia lập tức ‘Hiểu rồi!’ rồi mời luôn cả Street Boys với tốc độ ánh sáng.
Không ngờ lại dễ đến vậy.
Chắc là vì độ nổi của ‘Đàn ông xông pha’ quá lớn.
Sợ Street Boys chạnh lòng nên chúng tôi dặn giữ bí mật, vậy mà chả biết rò rỉ từ đâu, mấy cậu ấy đã biết tuốt.
Trước vẻ ngượng ngùng của chúng tôi, các cậu ấy tung ra mấy câu đùa vui vẻ.
“Quả nhiên, chúng em là nỗi vương vấn trong lòng sếp chứ gì. Chúng em là bạch nguyệt quang trong lòng sếp đúng không?”
“Nhưng thật ra đến giờ vẫn là mưu kế của chúng em đấy.”
“Đừng tưởng chúng em chỉ ăn cơm cuộn tam giác thôi nhé? Trong lúc New Black ăn ức gà thì chúng em cũng phải ăn pizza đông lạnh đó.”
(Chú thích: cơm cuộn tam giác và pizza đông lạnh là món ăn rẻ tiền, còn ức gà thì healthy sang chảnh hơn, câu đùa này ẩn dụ khoảng cách hạng bậc giữa hai nhóm)
“Ê. Nói pizza đông lạnh nghe thảm quá đấy.”
Trước cái cảnh nói năng loạn xạ đủ thứ, chúng tôi cười thoải mái.
Mấy đứa em cũng mừng vì lâu ngày gặp lại bạn bè, bắt đầu thân mật nói chuyện trống không với nhau.
Cứ vậy trong lúc đi về phía toà nhà sở cảnh sát.
“…….”
“…….”
Giữa tôi và Han Jo lại là một sự im lặng ngột ngạt đến nghẹt thở.
“Ơ…….”
“…….”
Ánh mắt đối phương lướt phắt sang tôi.
Tôi cười tươi rói mở lời:
“Phản ứng của chương trình tốt nhỉ?”
“…….”
“Lên cả top tìm kiếm thời gian thực nữa. Oa, Han Jo-ssi nhà ta nổi rồi đấy.”
“……Tôi đâu có mong nổi theo kiểu này đâu.”
Thấy mấy đứa em chúng tôi và mấy cậu nhóc bên Street Boys hoà làm một hô to ‘Kkiyat hoo!’ ở xung quanh, Han Jo vuốt tóc ra sau, rồi bắt đầu than thở.
“Sau khi phần 2 lên sóng thì loạn hết cả lên luôn. Gia đình thì vừa cười vừa gửi ảnh chụp màn hình, nhóm chat bạn bè trong xóm thì nổ tung. Vào mạng thì thấy người ta gọi tôi là ‘thằng nhóc Kkiyath hoo’.”
“Tôi đồng cảm với điều đó.”
Tôi làm ra vẻ mặt đồng cảm trước dáng vẻ u sầu của Han Jo.
Đây là giai đoạn 1 sau khi ‘lịch sử đen’ hình thành – giai đoạn phủ nhận.
“Cái đó chắc chắn không phải mình, không phải Han Jo mà là Hyang Jo.” Có vẻ như anh chàng đang ở giai đoạn đó.
Là chuyên gia nên tôi rành lắm.
Han Jo đang than vãn như vậy bỗng trợn ngược mắt.
“Ngay từ đầu mà Woo Joo-ssi không lôi tôi vào thì đâu có xảy ra chuyện này. Không, mà lúc tôi hô ‘Kkiyat hoo’ ở đó, đáng lẽ cậu phải cản tôi chứ……”
“Là bạn thì tôi cũng đâu thể cản được. Bạn bè cùng lên sóng đang gánh nhiều đất diễn thì đâu thể ngăn được.”
“Bạn bè cái gì chứ. Đừng có lấy mấy lời cảm động đó ra để xí xoá nha.”
Bị bắt bài rồi.
Tôi hắng giọng né tránh ánh mắt, Han Jo làm bộ giận dỗi rồi bật cười.
“Nhưng dù sao tôi cũng quyết định nghĩ theo hướng tích cực rồi. Đằng nào thì nhờ đó mà người ta biết đến Street Boys nhiều hơn.”
“Đúng vậy. Phải nhập tâm đúng với cái mindset đó. Tai tiếng cũng là danh tiếng mà.”
“…….”
Tôi né ánh mắt như một tội nhân, Han Jo nói tiếp.
“Cũng không tệ đâu. Mấy hợp đồng quảng cáo cá nhân gắn với hình tượng động vật cũng vào kha khá.”
“Vậy hả?”
“Dù toàn mấy câu thoại quảng cáo không ưng ý cho lắm……”
Có vẻ cậu ấy đang dần tiến từ giai đoạn phủ nhận sang giai đoạn hợp lý hoá, nên tôi thấy mừng.
Rồi mỗi lần đám em hai bên bắt chước hình ảnh hai thủ lĩnh mà hô ‘Hô ha hắc!’, ‘Kkiyat hoo!’ là cả đám lại đụng độ nhau.
Nhìn mười hai đứa nhỏ đang nhặng xị cả lên, Han Jo như chợt nghĩ ra điều gì.
“Mà, hình như chúng mình cũng đến lúc nên nói chuyện bỏ kính ngữ với nhau rồi nhỉ.”
“Ừ nhỉ.”
“Vậy thì……”
Hai đứa nhìn mặt nhau một hồi rồi lập tức đi đến kết luận.
“Để lần sau đi.”
“Lần sau gặp lại thì bắt đầu nói thoải mái hơn nhé.”
Ừ thì. Để lần sau gặp rồi nói cũng được.
Có nói vậy thì mới mau gặp lại nhau ở mấy chỗ như sân khấu âm nhạc. Vừa tính toán vậy, hai đứa vừa nở nụ cười ấm áp.
“Ôi chao, mời các cháu vào đây!”
Vừa bước vào toà nhà sở cảnh sát, một người đàn ông trung niên nước da ngăm mặc lễ phục ra đón chúng tôi.
Đó là cán bộ phụ trách quảng bá của Sở Cảnh sát Incheon.
Theo chân bác ấy tham quan qua loa toà nhà, ngắm mấy bức tranh treo trên tường sảnh, xong xuôi.
Chúng tôi cầm bộ đồ được phát rồi đi về phòng thay đồ.
“Oa oa……!”
“Ồ ồ….”
Trên tay là bộ lễ phục để thay cho lễ uỷ nhiệm đại sứ quảng bá.
Áo sơ mi trắng, thắt cà vạt, bên ngoài là áo lễ phục đen với cúc vàng và cầu vai trên vai.
Chính là bộ lễ phục mà cảnh sát trong phim ảnh hay mặc trong lễ thăng chức.
Ai nấy mặt mày háo hức thay đồ.
“Ớ…….”
Giữa chừng còn xảy ra một sự cố nhỏ.
“Quần rộng thùng thình quá?”
“Chẳng phải người ta bảo đó là size nhỏ nhất à? Ri Hyuk mặc vào thành quần ống loe luôn.”
“……Ơ kìa, nhìn cái đứa gầy này. Chỉ cho tí bí kíp đi.”
Ri Hyuk hô ‘Đừng có nhìnnnnn!’ y hệt giáo quan Rắn Độc.
Nhưng không chỉ mình Ri Hyuk, chúng tôi cũng vậy. Quần sở cảnh sát cấp rộng quá cỡ.
Chắc họ đưa size thường, nhưng tại đứa nào cũng gầy nhom.
“Ở đây có size nhỏ hơn nữa không ạ……?”
“Có chứ.”
Nhân viên phụ trách nhìn chúng tôi và Street Boys mà thấy lạ lẫm.
Trong đó còn kinh ngạc khi thấy Ri Hyuk nhận cỡ nhỏ hơn chúng tôi hẳn một size.
Cứ vậy thay đồ vui vẻ xong, cả đám quay sang nhìn nhau.
“Woa, New Black mặc lễ phục ngầu thật……”
“Lần sau có làm trang phục sân khấu là chọn lễ phục luôn đi sếp. Cái dáng đóng thùng này đúng là đẹp đến mức gian lận luôn.”
“Đúng không? Em cũng nghĩ vậy đó.”
Được Street Boys khen, tôi vênh vai đắc ý.
Đúng là kiểu mặc đồ sơ vin đẹp thật.
Lúc vào rửa tay ngắm mình trong gương nhà vệ sinh, phải nói là tôi thấy tự hào với bộ dạng mặc lễ phục của mình.
Ri Hyuk trông như cảnh sát tinh nhuệ làm khoa học hình sự.
Jung Hyun thì như thám tử bắt tội phạm được thăng chức đặc cách.
Còn Bi Ju với Ji Ho cho cảm giác mấy anh cảnh sát khu vực thân thiện đón tiếp dân.
“Nhưng bộ của họ thì đẹp đến mức tôn dáng luôn kìa, còn bộ của chúng mình chắc chắn là lừa đảo bên Cam rồi.”
“Nhìn kiểu gì cũng ra tội phạm giả dạng vào hàng ngũ cảnh sát.”
“Trời đã tối. Mời Street Boys ngẩng đầu lên.”
(Chú thích: Câu này bắt chước trong lời dẫn trò chơi Ma Sói, – trời đã tối, mờ sói/mafia ngẩng đầu lên)
Street Boys tuy đùa vui rằng vẻ ngoài bặm trợn nên mặc vào không hợp, nhưng thật ra bên đó mặc cũng hợp chẳng kém.
Đứa nào cũng tập luyện nên vai rộng, đóng thùng cũng rất đẹp.
“Nào, tụ lại chụp chung một tấm coi!”
Nhờ cậu út – thợ chụp selfie chuyên nghiệp – hỗ trợ, chúng tôi chụp ảnh selfie để đăng SNS và cả ảnh để lưu giữ.
……Dù chụp xong nhìn lại thì có cảm giác 14 gương mặt chồng chất lên nhau lớp lớp.
“Xin chào, chúng tôi là New Black!”
“Chúng tôi là Street Boys!”
Đi vòng quanh chào hỏi như thể đang ở hành lang đài truyền hình, làm mấy người ở sở cảnh sát bật cười.
Theo chân cán bộ quảng bá vào thăm phòng Cục trưởng, ngồi uống trà với ngài Cục trưởng một lát, chụp luôn tấm ảnh kiểu ‘chúng tôi có họp mặt trao đổi nhé’.
Rồi tập trung ở đại giảng đường tầng 1 tiến hành lễ uỷ nhiệm đại sứ giản dị.
Mở màn là phần biểu diễn ca khúc tiêu biểu ngắn gọn của New Black và Street Boys.
Sau khi bản ‘Hoa gió’ phối chỉ có vocal kết thúc trong tràng pháo tay.
Street Boys biểu diễn ca khúc chủ đề ‘Stronger’ của họ.
broken window
Vượt qua khe cửa sổ vỡ
Chạy trốn khỏi tiếng còi hụ
Ca khúc mang không khí thành phố bốc cháy, kính vỡ tan tành.
Ý đồ vốn là thông điệp về xã hội dành cho tuổi teen, nhưng nghe càng lâu càng thấy như đang thách thức chính quyền.
“…….”
Cứ mỗi khi phần trình diễn tiếp diễn, nhân viên sở cảnh sát lại ‘Ừm?’ với vẻ mặt băn khoăn khó hiểu.
Trong lúc đoạn rap của Han Jo ‘Đập tan xiềng xích và song sắt giam cầm lấy tôi’ trôi qua, chúng tôi vỗ tay thật lực.
“Woa á!”
Trước tràng pháo tay góp vui của chúng tôi, mấy anh cảnh sát cũng ‘Hô ô, bài hay đấy chứ’ rồi vỗ tay theo.
Sau đó tiến hành chụp ảnh.
Chúng tôi đứng bậc 1, Street Boys đứng bậc 2 chụp ảnh tập thể, tấm bằng khen thì ngài Cục trưởng với tôi mỗi người cầm một nửa.
Anh phóng viên ảnh vừa chụp vừa ‘Đẹp lắm!’ rồi nói:
“Tạo dáng vui nhộn một cái nữa đi ạ!”
“Dáng vui nhộn?”
“Giờ tĩnh quá nên tạo một dáng động một chút thì tốt ạ.”
Dáng động à.
Giữa lúc ý kiến còn tán loạn, tôi hiến kế.
“Đưa lòng bàn tay ra thế này thì sao ạ?”
“Lòng bàn tay?”
Trước vẻ tò mò của ngài Cục trưởng, tôi nói:
“Kiểu, đưa tay ra thế này, cảm giác như ‘Này tội phạm ơi~ dừng lại chút đi!’ ấy ạ.”
“Ha ha ha! Cậu Woo Joo nhà ta, ý tưởng đỉnh thật đấy!”
Ngài Cục trưởng giơ ngón cái cười khoái chí đồng ý, thế là tôi với ngài cùng nhau xướng câu dẫn.
“Này tội phạm ơi~”
“Dừng lại chút đi!”
Cả đám cùng giơ lòng bàn tay ra hô.
Tôi cứ tưởng cái đó chỉ đăng lên dạng ảnh thôi, ai mà ngờ…
_____________________________________
– Sở Cảnh sát Incheon uỷ nhiệm ‘New Black’, ‘Street Boys’ làm đại sứ phòng chống tội phạm
– New Black trở thành đại sứ phòng chống tội phạm của Sở Cảnh sát Incheon
– “Chúng em thành đại sứ quảng bá rồi! Kkiyat hoo!”… New Black khoe tình bạn với Street Boys trên SNS
Chiều hôm đó.
Trong lúc các bài báo quảng bá được đăng lên mạng, cộng đồng idol cũng có bài viết liên quan.
「New Black & Street Boys được uỷ nhiệm đại sứ quảng bá Sở Cảnh sát hôm nay.jpg」
(ảnh báo chí và ảnh selfie SNS)
– Nhìn cái độ chênh lệch kìa kkkkkkk
– Đúng là trộm với cảnh sát trộn lẫn vào nhau kkkkk
– Street Boys kkkkk mấy em cũng dễ thương ghê
– Hình như trong đám có một vài tên trộm
– Trộm (9 người)
– Phía ngược lại / Trộm: Hình như trong nhóm chúng mình có cảnh sát..
– New Black sao trông hiền hơn hẳn vậy kkkkkk
– kkkkkk ớ sao idol nhà tôi bon chen vào đây rồi, kìa còn có cả video nữa!
– (video)
– Này tội phạm ơ~~ cái tông giọng buồn cười xỉu kkkkkkkkkkkkkkk gọi thân thiết dữ vậy
– Này tội phạm ơ~~!
– Nghe như giọng AI. Xin chào Tội Phạm-ssi ạ?
___________________________________
“Này tội phạm ơi!”
“Thôi đi.”
“Này tội phạm ơi~”
“Ê, ai cho bây gọi bằng cái tông ‘Deok Soon ah’ hả!”
Tôi vừa lườm thì cậu út ‘hư ha hắt’ cười rồi bỏ chạy.
Tôi phải nhịn lắm mới không giương cung bắn nó.
“Anh ơi. Tư thế bị rung kìa.”
“Để anh chỉnh lại.”
Nghe Bi Ju nói, tôi nâng cung ngắm bia.
Mũi tên cắm ngay chính giữa hồng tâm 10 điểm, tôi cười tươi rói đập tay high-five với Bi Ju.
Trường bắn cung trong nhà.
Chuẩn bị cho Idol Ollympic diễn ra vào thứ Ba ngày kia, chúng tôi đang tập bắn cung.
Vốn dĩ chúng tôi định chỉ thi một môn thôi, nhưng bên đài yêu cầu bắt buộc phải ra ít nhất hai môn.
Môn chúng tôi chọn là bắn cung và chạy 60 mét.
Vận động viên chạy thì để Jung Hyun đảm nhận, còn ‘anh chàng họ Seo phù du đó’ thì quyết định loại khỏi mấy phần phải dùng sức.
Vì lỡ cậu chàng sơ sẩy trẹo chân một cái là cả đường hình concert khớp ròng rã hơn một tháng trời sẽ đổ sông đổ biển hết.
“Mọi người nghĩ em mong manh đến mức đấy à? Cỡ chạy bộ thì em không bị thương nổi đâu mà.”
“Ji Ho à. Lấy giùm anh cái video làm bằng chứng ra đây.”
“Vâng.”
Cậu ấy cho xem video ai đó gục xuống như con ve sầu hết tuổi thọ ngay khi kết thúc phần chạy ở tập đặc biệt Tết năm nay.
“……Không mà, fan đến xem mà mình em chả làm gì thì ngại lắm đó.”
“Không sao đâu. Fan cũng đâu muốn em phải dùng sức.”
“Nhưng em thấy mình cũng phải làm gì đó chứ. Em cũng muốn làm phần của em mà.”
Cậu út cầm cây cung bắn lên tiếng.
“À! Vậy thì làm cái đó đi. Anh có thể nhận cái công việc nhặt tên như đứa bé nhặt bóng ấy. Cái đó gọi là gì nhỉ. Người hứng tên? Người nhặt tên?”
Ở giữa có lọt vào một câu nghe rợn người đấy, Ji Ho.
Tôi nhìn mấy đứa đang lời qua tiếng lại rồi nâng cung ngắm bia.
Lại một lần nữa 10 điểm.
Đang cười tự hào định chụp ảnh khoe bà, thì màn hình điện thoại chớp sáng báo có cuộc gọi đến.
“……?”
Định nghe thì cuộc gọi tắt mất.
Nhìn danh sách cuộc gọi đến thấy có tận 30 cuộc nhỡ từ cùng một cái tên, tôi chớp mắt vài cái rồi chợt nghĩ ra điều gì.
“À.”
Tôi hỏi mấy đứa em.
“Giờ ‘Đàn ông xông pha’ đang phát sóng đúng không?”
“Vâng. Chắc vậy ạ?”
Cậu út đáp.
“Nhưng chắc cũng sắp hết giờ rồi đó.”
“Thảo nào.”
Định để lúc nào rảnh xem lại, giờ thì chúng tôi đang tập bắn cung.
Mấy đứa em hỏi.
“Mà sao vậy anh?”
“Có một đứa cứ liên tục gọi cho anh.”
Nhìn cái tên nhấp nháy liên hồi trên màn hình điện thoại đang để chế độ im lặng, mấy đứa em phá lên cười.
__________________________________
Phòng tập của Sum Enter.
Ha Eun Seong đang mải mê tập vũ đạo bỗng không thể định thần nổi vì ông giám đốc đột nhiên xông vào ôm chầm lấy cậu.
Các thành viên hoảng, mà cậu cũng hoảng.
‘Cái thằng chuyên gây chuyện đó thì có gì đáng yêu chứ.’
‘Mình thì có gì đáng yêu……?’
Ha Eun Seong ngơ ngác hỏi.
“Giám đốc?”
“Eun Seong à!”
Giám đốc Sum Enter mặt mày phấn khích túm lấy vai cậu.
“Giỏi lắm. Thật đấy, cái suất mà giám đốc chạy sô xin xỏ mãi vẫn khó giành được, thế mà con giành được trong một nốt nhạc.”
“Dạ?”
“Được lên ‘Đàn ông xông pha’ cơ à, giỏi lắm. Xem ra con đã nhờ Woo Joo nói giúp là con rất muốn tham gia đúng không?”
“……Dạ?”
Ha Eun Seong ngơ ngác cùng các thành viên APB liền được nghe kể đầu đuôi ngọn ngành.
Rằng ở phần kết tập 3 của ‘Đàn ông xông pha’ đã có nội dung gì.
Câu chuyện càng kể, nhịp thở của Ha Eun Seong càng gấp gáp.
“Eun Seong à! Chúc mừng nhé!”
“Hư-ơ-ơ…….”
“Ơ ơ… mừng cỡ nào cũng đừng có gục xuống đó anh!”
Giữa những tiếng nói lao xao vọng đến khắp nơi, Ha Eun Seong đổ gục xuống như một bó rơm mục.
Bình luận cho Chương 293
Bình Luận
Chương 293
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...