Chương 342
Hãy comment để ủng hộ tui nha.
Lịch đăng truyện: 1 chương /ngày
Ngày bánh Soufflé được bán thử nghiệm.
Những người từ khắp nơi trên cả nước đã chờ đợi để nếm thử bánh Soufflé đều lộ vẻ bối rối.
‘Cái này là gì vậy?’
Kèm theo là một miếng sticker hình nhân vật trông rất dễ thương.
Mà không chỉ dễ thương thôi đâu, nhiều cái nhìn vào là phải bật cười.
Ai nấy đều nhìn miếng dán trên tay mình.
『 Lv.10 Bi Ju cầm giỏ táo 』
Đó là miếng dán vẽ Bi Ju khoác chiếc áo choàng đỏ trùm kín cả đầu, tay cầm giỏ, đang nhảy chân sáo tung tăng.
『 Lv.3 Ri Hyuk vs Pirarucu 』
Còn có miếng dán vẽ Ri Hyuk mặt bực bội cầm cần câu đang giằng co sức với con cá Amazon đã cắn câu.
『 Lv.2 Hạnh phúc đâu phải xếp theo thứ hạng điểm số 』
Còn có Ji Ho phiên bản nhân vật 2D đang cầm tờ bài kiểm tra 69 điểm, sụt sùi khóc.
Đủ mọi loại sticker kỳ quái không ai ngờ tới.
Trên mạng xã hội và các cộng đồng internet cũng bắt đầu xuất hiện những bài viết bàn về miếng dán kèm theo bánh.
[Nghe nói bánh New Black ra mắt nên mua thử, có kèm sticker bóc dán luôn nè ㅋㅋㅋ]
(Miếng dán vẽ Bi Ju mini đội mũ trùm tóc, đeo tạp dề, mặt hạnh phúc đang thái cà rốt)
Bốc trúng Bi Ju đang nấu ăn, dễ thương ghê ㅋㅋㅋㅋㅋ
Rủ bạn khoe nhau bốc được gì, bạn tui ra Jung Hyun đang trồng hành lá
– ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ gì vậy trời dễ thương quá
– cưng xỉu luôn á
– cái này bánh nào cũng có đúng không?? Bánh thì tui không tò mò lắm nhưng sticker kia thì hơi thích rồi đấy, đấy dễ thương ghê
– ôi dễ thương thật sự ㅋㅋㅋㅋㅋ
– Thiết kế nhân vật kiểu SD (phong cách chibi) đỉnh thật. Nhìn phát biết ngay ai với ai luôn
– giờ còn hàng không??? muốn mua quá ㅠㅠ
– Khum khum nha, dù đã giới hạn mỗi người 1 cái mà mọi người xếp hàng từ sáng sớm lúc vừa mở cửa đã mua sạch rồi
– tui cũng định mua trên đường đi làm mà nghe nói vừa mở cửa là hết sạch
– lúc nào cũng vậy, người nước mình trừ tui ra thì ai cũng siêng thật
Vốn là loại bánh được truyền tai nhau rầm rộ, nên khi mọi người bắt đầu bàn tán về việc hàng nhanh chóng cháy sạch.
Những bài “khoe chiến lợi phẩm” của những người may mắn mua được bánh Soufflé bắt đầu xuất hiện.
– ngon thật sự ㅜㅜㅜㅜㅜㅜㅜㅜ
– cứ nghĩ bánh bán ở cửa hàng tiện lợi sẽ bình thường nên không kỳ vọng gì mà thật sự hài lòng luôn ㅋㅋ, cứ lo giá sẽ đắt mà xem cũng phải chăng phết. Nói chung là ngon xỉu
– đồ làm ở nhà máy mà được thế này thì công nhân là ngon nha
– cứ có hàng là phải ăn thử một cái đi ㅋㅋㅋ vị này từ trước đến giờ chưa từng có
– táo với quế? Vị nằm giữa hai thứ đó, không biết tả sao nữa.. hơi giống mấy ổ bánh ở tiệm bánh phép thuật trong phim nước ngoài ấy
Giữa lúc mọi người bày tỏ độ hài lòng cao về hương vị, những tấm ảnh chụp miếng dán kèm theo cũng được đăng lên.
Trong số đó có cả những miếng dán phải ghép lại với nhau mới thành hình hoàn chỉnh.
『 Lv.18 Cuộc phản công của hũ kim chi 』
『 Lv.19 Con xin chừa không dám coi thường kim chi nữa ạ 』
Miếng dán thùng kim chi phát nổ.
Còn có cả bộ sticker liên hoàn vẽ Bi Ju và Ri Hyuk dính đầy kim chi, nở nụ cười “giác ngộ” buông xuôi.
– hình như mỗi sticker đều có câu chuyện riêng thì phải?? Có ai biết khum ạ, xin được khai sáng với?
– chắc là một trong mấy cái ảnh meme của New Black đó
– Ọ!! Là mấy đứa nhà tui đó.. Chờ tí để tui đi tìm mấy cái ảnh meme này cho!!!!
– mấy đứa nhà bà thì đến ba mẹ tui cũng biết rồi nên khỏi cần gấp đi “quảng bá” đâu ㅋㅋ
– (cảnh hộp kim chi phát nổ trong show thực tế.gif)
– ặc ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ gì vậy trời
– Là thật hả trời ㅋㅋㅋㅋㅋ
– Điên mất, đang uống cà phê mà phải phun hết ra ㅋㅋㅋㅋㅋ
Công dụng tích cực của những miếng dán nhân vật.
Bắt đầu từ vụ 69 điểm Lịch sử Hàn Quốc, những tấm ảnh thực khó tin đằng sau các miếng dán của New Black lần lượt được đăng lên, khiến “black history” của nhóm lan rộng đến cả những người ngoài không phải Soufflé.
Nhưng cũng có miếng dán của một thành viên chẳng cần giải thích gì thêm.
『 Lv.10 Tôi là người Hàn Quốc 』
Miếng dán vẽ leader đang trả lời phỏng vấn với tư cách “Woo Jen Min” trước chiếc micro của một đài truyền hình Đài Loan.
『 Lv.17 Fashionista Woo Joo dạo bước 』
Miếng dán vẽ anh khoác áo gió họa tiết hoa hồng, đeo kính râm, vừa vỗ tay kiểu “tập thể dục khởi động ở suối nước nóng” ra trước ra sau vừa nhún nhảy.
(Chú thích: Vỗ tay kiểu suối nước nóng: kiểu vừa đi vừa vỗ tay tập thể dục của các cô chú lớn tuổi ở khu suối nước nóng, video tui để ở dưới, mọi người có thể xem từ phút 1:20 nhé)
https://www.youtube.com/watch?v=ndDrnuKJ_Vs
Còn có cả miếng dán vẽ anh cưỡi xe đạp một bánh, mặt đầy vẻ đắc ý khi đang tung hứng.
Những cảnh tượng kỳ quái từng thấy trên New Black TV — tài khoản đình đám của YouTube — đều được tái hiện thành sticker.
– ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ đỉnh vãi nồi
– cả series này xứng đáng để sưu tầm ㅋㅋ dán lên điện thoại chắc dễ thương lắm
– tui vốn không quan tâm mấy đứa này lắm nhưng sticker thì thèm ghê ㅋㅋ
– làm nhớ lại hồi hay dán từng cái lên tấm lót vở ghê
– nhớ da diết cái thời có cả lò sưởi giữa lớp học nữa
– thôi đi ㅠㅠㅠㅠ chưa đến mức đó đâu
Giữa lúc đây đó bắt đầu xuất hiện mấy bài kiểu “Hội sinh năm 9x đời đầu điểm danh nào”.
Càng khi bánh Soufflé — hay còn gọi là “bánh New Black” — trở thành chủ đề nóng, thì càng có một câu hỏi khiến người ta thắc mắc nhiều hơn.
‘Cái level rốt cuộc có ý nghĩa gì vậy?’
Một netizen hành động nhanh liền gọi điện cho tổng đài chăm sóc khách hàng rồi lên mạng viết bài.
– nghe nói phân loại theo độ hiếm đó. Bên tổng đài bảo level càng cao thì càng hiếm.. Tui hỏi đăng cái đoạn hỏi đáp này lên mạng có được không thì bên đó năn nỉ đăng giùm luôn
– ㅋㅋㅋㅋㅋㅋ chắc không phải một hai người hỏi đâu nhỉ
– giọng anh nhân viên tổng đài khản đặc luôn ㅠㅠ cũng kêu khổ là bị phàn nàn về chuyện hết hàng nhiều kinh khủng
Khi mà đến cả cư dân mạng bình thường cũng tò mò với phản ứng kiểu “rốt cuộc là vị gì mà ghê vậy?”.
Thì có một hội náo nhiệt phấn khích nhất.
– Wao ㅠㅠㅠㅠㅠㅠ dễ thương quá dễ thương quá đi
– Gyu Ho làm tốt lắm
– Gyu Ho : Kyu?
– Ổng khum hiểu đâu, đừng có tag ổng ấy vào chứ..
– Tui đã 37 rùi. Tôi vẫn đi mua bánh để sưu tầm sticker New Black..
– Tôi là giáo viên chủ nhiệm, không biết phát bánh cho học sinh rồi xin lại mỗi sticker thì có được không ta ㅠ
– không được đâu, tụi cấp một còn cuồng hơn cả bọn mình đấy. Thằng cháu tôi còn rành New Black hơn tôi nữa kìa
– không ra goods kiểu tấm lót vở à?? Goods thì sao??
– tình hình này chắc phải rủ nhau mua chung bánh chứ không phải mua chung album nữa rồi;
– áㅠㅠㅠㅠ thôi bỏ luôn cái vụ giảm cân vậy ㅠㅠㅠㅠㅠㅠ làm sao đây ㅠㅠ à mà phải gom đủ năm đứa chứ ㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎ
– chắc từ giờ chúng ta phải đứng trước cửa hàng tiện lợi đổi để sticker thay vì đổi photocard quá
– Cho hỏi bạn có cần Jung Hyun Lv7 không ạ? À bạn có rồi à
– à dạo này vừa mới mẻ vừa hạnh phúc ghê ㅋㅋ cả đời làm fan của tôi chưa từng có idol nào như vậy cả
Ổ bánh tình cờ làm ra cho fan lại ngon đến mức được bán chạy trên thị trường, giờ thêm cả mấy miếng dán nhân vật kèm theo.
Nếu có một nhược điểm duy nhất, thì đó là giờ đây đến cả những người ngoài không phải fan cũng muốn mua bánh.
Khi những bài review về bánh cũng được đăng lên cộng đồng nơi các Soufflé tụ tập, những fan hoạt động năng nổ bắt đầu tổng hợp ảnh sticker đăng khắp nơi để làm thành một cuốn danh mục sưu tập như kiểu Pokédex.
[Tổng hợp các loại sticker đã ra mắt tính đến giờ + cập nhật lúc 3 giờ chiều!!]
Trong lúc tổng hợp như thế, danh tính của những miếng dán hiếm chỉ có một hai tấm ảnh “khoe hàng” trên mạng cũng dần lộ diện.
– người khác ai cũng ra sticker nhân vật hết mà sao cái của em lại hình cái đĩa CD vậy ạ ㅠㅠㅠㅠ
Đó là miếng dán hình đĩa CD màu đỏ do một học sinh cấp hai không phải fan đăng lên.
Một miếng dán sang chảnh làm bằng chất liệu đổi màu theo ánh sáng, lại còn có dòng chữ “Masquerade” viết bằng phông chữ điệu đà.
Chỉ riêng việc nó hiếm thôi đã đủ khơi dậy ham muốn sở hữu.
‘……muốn có nó quá.’
Và trong số đó, có một miếng dán hiếm nhất.
『 Lv.∞ Soufflé 』
Ổ bánh Soufflé xuất hiện trong tấm quảng cáo tàu điện ngầm mà New Black từng treo lên cho fan, đang tỏa ra ánh cầu vồng rực rỡ chói lọi.
Ổ bánh Soufflé trông như một cái emoticon siêu dễ thương.
Đúng như cái level “vô cực”, đây là miếng dán mà có lẽ trên đời chỉ tồn tại một hai cái.
Đôi mắt của những người mà cứ mua gì là phải gom đủ mọi loại mới chịu yên, bỗng trở nên mơ màng.
‘Phải kiếm cho được cái đó……’
Rồi các Soufflé nhận ra một điều gì đó kỳ lạ.
– mà khoan sao chính chúng ta lại là loại hiếm nhất thế ㅋㅋㅋㅋㅋ
– nhìn ra được cái cách suy nghĩ của các em nhà mình rồi.. chắc đang nghĩ kiểu “vì đây là thứ quý giá nhất nên phải làm cho nó hiếm thật hiếm, hí hí” đúng không
– đây là đang chọc tức hay là đang trân trọng chúng ta vậy
– hay là âm mưu của Jung Hyun nhằm dạy cho chúng ta bài học rằng có gom sticker cũng vô ích thôi nhỉ
– Jung Hyun: Hở? Nói tui hả?
– Wow, chỉ cần đọc bình luận thôi mà tôi đã có thể tự động nghe thấy tiếng thở dài của Rihyuk trong đầu
– thôi.. dù sao cũng may là không có sticker Gyu Ho, thật lòng tui cũng đã rất hoảng sợ lắm đó
May thay, các fan không hề biết rằng ở khâu lên kế hoạch, một miếng dán như thế suýt chút nữa đã thành hiện thực.
__________________________
Món bánh đã gây sốt cực lớn.
– ‘Bánh New Black’ vừa ra mắt đã cháy hàng.. KG24 ‘cười tít cả mắt’
– [Ảnh] “Rốt cuộc là vị gì nhỉ?” Dòng người xếp hàng ở cửa hàng tiện lợi ngay từ sáng sớm
– ‘Hương vị khiến cả TNT phải mê’, online xôn xao vì bánh New Black ra mắt
Cứ mỗi lần làm mới trang là một loạt bài báo mới lại xuất hiện, khiến tôi không khỏi ngạc nhiên.
“……hay là chúng ta nên đi bán bánh luôn nhỉ?”
Lên mạng đi đâu cũng thấy người ta bàn tán về bánh Soufflé.
Rõ ràng bán ra với tên “bánh Soufflé” mà chẳng hiểu sao ai cũng gọi là bánh New Black…….
Cậu út đang vẽ truyện tranh người que ở góc cuốn sách bài tập Lịch sử Hàn Quốc lên tiếng.
“Nhưng chắc là bán chạy dữ lắm ạ. Đến mức công ty bên đó còn gọi điện cảm ơn cơ mà.”
Nghe anh Seok Hwan kể lại thì họ cứ lặp đi lặp lại lời cảm ơn bằng cái giọng phấn khích tột độ.
Có vẻ không chỉ riêng bánh Soufflé, mà doanh số của các mặt hàng khác cũng tăng theo.
Tôi nửa đùa nửa thật hỏi.
“Bi Ju à. Hay là bọn mình đi bán bánh thật đi?”
“Không được đâu anh. Cái này chỉ là gặp may thôi… Làm chung với nhau thì nghe cũng hấp dẫn đấy, nhưng kinh doanh thì không được đâu.”
Bi Ju lắc đầu, chắc là vì em hai vẫn còn nhớ chuyện ngày xưa bố từng khởi nghiệp rồi kết thúc không êm đẹp.
Rồi cậu mỉm cười.
“Nhưng bù lại, chỉ cần sống chung với nhau thì em thích.”
“……”
“Dạo này em nghĩ thế này, sau này cả nhóm dọn về một ngôi làng, năm nhà ở cạnh nhau làm hàng xóm thì sao ạ?”
“Ồ, cái đó nghe hay đấy chứ.”
Jung Hyun làm nông, Bi Ju nấu ăn, Ri Hyuk dọn dẹp.
Gương mặt trắng trẻo nhíu mày.
“Ơ hay. Vậy còn hai người thì làm gì?”
Ji Ho và tôi đồng thanh đáp.
“Trưởng nhóm…?”
“Em là bé út mà~”
Trước tràng cằn nhằn lập tức bay tới, tôi và Ji Ho đồng loạt bịt tai lại.
Sau khi lễ trao giải K-Net Music Award kết thúc, cuộc sống thường ngày của bọn tôi cũng chẳng khác trước là bao.
Nếu có đúng một điều thay đổi.
“Hì hì.”
“Hehehe.”
“Làm ơn đừng cười như mấy người kỳ quặc nữa đi. Dạo này em bé nhà dưới sợ chúng ta rồi đấy.”
Đó là chuyện trên ngăn cao nhất của tủ trưng bày ở ký túc xá lại có thêm một chiếc cúp nữa.
Chiếc cúp giải Daesang của K-Net Music Award, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ làm chúng tôi cay khóe mắt và hạnh phúc.
“Hà~ hà a a……”
Cứ hễ rảnh là bọn tôi lại hà hơi rồi nhẹ nhàng lau chùi nó cùng với chiếc cúp Mango Chart Award.
“Ôi chao. Chiếc cúp xinh đẹp này……”
Kin kít.
Cứ như bị thợ làm tóc lỡ tay tạo ra một mảng hói trên đầu, một phần của chiếc cúp vàng đã chuyển thành màu bạc.
“……?”
Trong lúc tôi đang chớp mắt, Jung Hyun lấy ngón tay quẹt nhẹ lên chiếc cúp.
Sồn sột!
“……”
Nhìn lớp nhũ vàng rơi lả tả, bọn tôi nhìn nhau cười hiền.
“Cái lớp phủ này đúng tầm giấy bạc gói đồ ăn.”
“Chất liệu gần giống vé số cào luôn ấy anh.”
“Hóa ra không phải cúp Daesang, mà là vé… cào thì có, ‘chúc bạn may mắn lần sau’.”
Chất liệu của chiếc cúp Daesang thuộc loại cực kỳ dởm.
Không biết cái bọn tôi nhận có phải hàng lỗi không, tôi gửi ảnh và tin nhắn cho Tae Hyun, thì lập tức có một tấm ảnh gửi về.
Đó là tấm ảnh chiếc cúp Daesang KMA năm ngoái gãy làm đôi, và các thành viên TNT đứng chết lặng bên cạnh.
Cứ như vua Solomon vậy.
(Chú thích: nhắc tới “Phán xử của vua Solomon” trong Kinh Thánh. Hai người đàn bà cùng tranh nhau một đứa bé, ai cũng bảo con mình. Vua Solomon phán: “Vậy thì chém đứa bé làm đôi, chia mỗi người một nửa.” Người mẹ thật thà thà nhường con còn hơn thấy con chết, nhờ đó Solomon biết ai là mẹ ruột. Từ đó “Phán xử của Solomon” gắn liền với hình ảnh chia/cắt một vật làm đôi.)
Vì quá sức vô lý nên hình như hai bên chỉ nhắn mỗi “ㅋㅋㅋ” với nhau.
“……Thôi cái này cứ xoay mặt sau vậy.”
“Vâng ạ.”
Vì cái “mặt tiền” đã lỗ chỗ hết cả, bọn tôi quyết định để nó bẽn lẽn quay “gáy” ra ngoài mà trưng.
Trong khi đó.
Dù có mệt mỏi vì nào là chiếc cúp lỗi, nào là khâu tổ chức sân khấu còn non tay đủ kiểu, nhưng KMA vẫn là một mối lợi lớn cho bọn tôi.
“Ối, view fancam của anh khủng thật đấy. Cứ hễ rảnh vào xem là lại thấy nó tăng vọt điên cuồng.”
“Hả? Fancam nào thế? Bản góc nghiêng anh vẫn chưa xem đấy!”
“Để em gửi link cho anh. Bi Ju hyung.”
Nhìn cảnh mấy đứa em vừa xem fancam của tôi vừa “hoo hoo” trầm trồ, tôi bật cười ngượng ngùng.
Có những ngày mà mỗi thành viên đều thể trạng đặc biệt tốt, hoặc các hiệu ứng sân khấu cộng hưởng lại tạo nên một sân khấu hoàn hảo.
Với tôi, sân khấu KMA chính là một ngày như thế.
Nói sao nhỉ, đến cả tôi cũng thấy hình ảnh mình nhảy giữa sân khấu, được ánh sáng vây quanh, trông thật lạ lẫm và khác hẳn.
Jung Hyun nói.
“Ồ. Chẳng có tiếng Hàn nào luôn.”
“Anh ơi, nhìn cái này xem. Phải xuống tới bình luận thứ 36 mới thấy bình luận tiếng Hàn.”
Đúng như lời Bi Ju, xem fancam nào cũng thấy người xem từ đủ mọi quốc gia để lại bình luận bằng tiếng Anh.
Thậm chí cái comment tiếng Hàn được nhiều lượt đồng cảm nhất cũng chẳng phải comment bình thường.
– làm ơn!!!!! Cho tôi cái nút chỉ xem comment tiếng Hàn thôi đi mà ㅠㅠㅠㅠㅠㅠ
Chúng tôi cười khi thấy điều đó và tiếp tục đọc bình luận.
Phần lớn là lời khen cho sân khấu, mấy đứa em thì “Woa!” thích thú, nhưng là người trong cuộc, tôi hơi ngượng.
“Woo Joo chắc chắn là hậu duệ trực hệ của thần mặt trời Apollo… Pfft!”
Ri Hyuk cười nhạo tôi.
Có nhiều lời khen mới lạ thật, nhưng càng nghe càng chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống.
Mấy lời khen khác thì tôi còn tiếp nhận được, chứ khen về khoản nhảy thì chẳng hiểu sao lại thấy lạ lẫm hẳn.
“Mà số người đăng ký fan cafe tăng vọt hẳn luôn đấy ạ.”
“Thật à?”
“Ban đầu em tưởng do bánh, nhưng nhìn tình hình thì có vẻ sân khấu của tụi mình mới là thứ ảnh hưởng lớn nhất.”
Số Soufflé mà ngay cả bây giờ đã thấy đông khủng khiếp, vẫn đang tiếp tục tăng lên.
Nói kiểu thế nào nhỉ, cứ như nàng tiên bánh mì, chỉ hít một hơi rồi phồng người lên gấp mấy chục lần vậy.
Fan cứ ùn ùn kéo vào như thể bọn tôi vừa ra album mới.
Việc chiếc bánh làm cho fan được bán ra cũng vui thật, nhưng tôi vẫn nghĩ điều tuyệt nhất vẫn là khi bọn tôi làm tốt công việc chính của mình.
Cũng vì thế mà tôi lại càng muốn làm tốt hơn nữa.
“Nào, giờ thì đi làm để tập luyện thôi.”
“Đi thôi!”
Kết thúc quãng nghỉ ngắn, bọn tôi lập tức đến chỗ làm tiếp tục tập luyện.
Tuy lễ trao giải đã kết thúc, nhưng chúng tôi vẫn còn những lịch trình cuối năm.
Chủ yếu là các sân khấu cuối năm của ba đài truyền hình lớn.
Bọn tôi đang chuẩn bị sân khấu, bao gồm cả sân khấu đặc biệt mà phía PBS và TBC yêu cầu.
“Mà phía HBS đến giờ vẫn chưa có tin gì nhỉ.”
“Ừ nhỉ. Đáng lẽ họ phải liên lạc rồi chứ nhỉ……”
Các đài sóng mặt đất khác đều đã liên lạc, riêng đài này thì chỉ mơ hồ bảo bọn tôi cứ chuẩn bị đi.
Tuy hơi gợn gợn khó chịu, nhưng bọn tôi cũng tặc lưỡi cho qua.
Bởi ngoài sân khấu của ba đài, còn khá nhiều sự kiện cuối năm khác như sự kiện của các doanh nghiệp, tiệc tất niên của các bệnh viện lớn, v.v.
Chúng tôi còn dự định xuất hiện chớp nhoáng làm khách mời bất ngờ, lên chào hỏi tại buổi dinner show cuối năm của thầy Baek Sang Gyo — người đã tham gia vào album của tụi tôi.
Lễ trao giải đã xong nhưng bọn tôi lại bận rộn trở lại, chẳng có lấy một khoảnh khắc để thả lỏng.
Tập luyện. Chuẩn bị lời dẫn. Tập luyện.
Chuẩn bị nội dung để đăng lên YouTube dịp cuối năm, v.v.
Và rồi.
– Bên anh đã chốt lịch ra mắt album mới cho các em rồi đấy.
Trong số đó, lịch trình quan trọng nhất chính là dự án album tiếp theo của bọn tôi.
__________________________________
Album thứ năm.
Chúng tôi đến phòng họp để bàn về việc phát hành một album đặc biệt lấy Ri Hyuk làm trung tâm, với chủ đề mùa đông.
“Em chào mọi người ạ.”
“Vào đi.”
Các nhân viên phụ trách album lần này đã tề tựu đông đủ cùng với nhà sản xuất Ha Seung Joo.
Bầu không khí trang nghiêm.
Giữa bầu không khí đó, các nhân viên đang nhấm nháp cà phê và nhồm nhoàm bánh Soufflé.
“Ngon không ạ?”
“Ngon lắm luôn. Thật đấy. Riêng hôm nay là cái thứ ba rồi.”
“Dạo này cứ sáng đến công ty là anh ghé phòng pha trà trước tiên luôn ấy.”
Bọn tôi phá lên cười trước cảnh các nhân viên khoe miếng dán dán sau lưng điện thoại.
Chỉ mới vài ngày mà ai nấy đều trông tròn trịa phúc hậu hẳn ra.
Bên nhà sản xuất vì quá biết ơn nên đã gửi tặng cả đống bánh Soufflé, và công ty đặt sẵn mấy thùng trong phòng pha trà xem như phúc lợi cho nhân viên.
“Xem ra câu nói bình yên trong tâm hồn đến từ tinh bột là đúng thật rồi.”
“Các em có muốn ăn chút không?”
“Tụi em đang ăn kiêng nên không ăn được ạ……”
Giá mà không có anh Seok Hwan đang kè kè giám sát bọn tôi như một con bồ câu ở cự ly gần thì đã chắc mỗi đứa thử lấy một cái rồi.
Thấy bọn tôi tiếc nuối, các nhân viên phòng A&R và đội sản xuất liền làm ra vẻ đau lòng.
“Ôi trời ơi, tiếc ghê cơ.”
“Làm sao đây. Lại còn chẳng thể đưa cho mấy đứa nhỏ này nữa chứ~”
“Ối trời ôi!”
Trước cảnh mấy ông chú vừa nhai đến rung cả má vừa phả ra mùi bánh thơm nức, bọn tôi run lên bần bật.
Rồi bọn tôi vừa xiên từng miếng chuối trong khẩu phần của mình mà ăn, vừa nghe những nội dung đã được quyết trong cuộc họp.
“Trước hết, về mấy bài đã hoàn thiện, thì mọi người đều nhất trí không ý kiến gì, vì chúng đã rất hay rồi.”
“May quá ạ.”
“Đúng là bài hay nhất trong số các bài nhạc mùa đông tôi nghe được gần đây.”
Ai nấy đều khen ngợi bài hát chứa đựng máu, mồ hôi và cả tâm hồn của nhiều vị thầy cô đã tham gia thực hiện.
“Chúng ta định nhắm vào đầu hoặc giữa tháng Một. Lần này là album đặc biệt mà.”
“Vâng ạ.”
“Về khoản quảng bá thì bọn anh muốn thử nhiều thứ. Producer cũng đã đóng góp rất nhiều ý tưởng.”
Ha Seung Joo nãy giờ lặng lẽ lắng nghe lên tiếng.
“Trong số các bài có bài carol cuối cùng, đúng không?”
“Vâng, đúng ạ.”
“Có thể phát hành trước bài đó vào tầm Giáng sinh không? Làm bài mở màn trước khi album ra mắt.”
Tôi trao đổi ánh mắt với mấy đứa em rồi gật đầu.
“Nghe hay đấy ạ. Dù sao cũng là bài nhạc theo mùa mà……. Nhưng mà sẽ công bố theo kiểu nào ạ?”
“Thông qua một sân khấu đặc biệt.”
“Ừm, sân khấu đặc biệt.”
“Tuy vẫn chưa chốt, nhưng anh mong đó sẽ là một sân khấu đáng nhớ với mọi người vào dịp Giáng sinh.”
Jung Hyun “ồ” lên định tung ra ý tưởng gì đó, nên tôi sai Bi Ju nhét cho cậu ấy viên kẹo dẻo.
Về ý tưởng công bố trước bản carol phiên bản New Black, bọn tôi cũng hết lòng tán thành.
Vì đây cũng là cơ hội để thông báo rộng rãi với công chúng rằng bài hát của bọn tôi sắp ra mắt.
“Nếu có ý tưởng hay thì bọn em cũng sẽ suy nghĩ thêm ạ.”
“Ừ. Với lại……”
Chuyện chụp ảnh bìa album và quay MV cũng được đưa ra bàn.
Tin vui là bọn họ đã liên hệ đặt được nhiều địa điểm ở khắp nơi, chẳng hạn như tỉnh Gangwon, hợp với bầu không khí bọn tôi mong muốn.
“Cả những nơi vốn khó xin quay cũng đều đồng ý hợp tác hết.”
“Thật ạ?”
“Ừ, cứ nhắc tên các em ra là sau đó mọi thứ trôi chảy một mạch luôn.”
Nghe kể là nhiều ủy ban huyện ở các địa phương hợp tác đến mức chính họ cũng ngỡ ngàng.
Trong lúc bọn tôi nghe nội dung cuộc họp và đưa phản hồi như thế.
“À phải rồi, có một dự án tụi em muốn thử ạ. Là cái bọn em nghĩ ra trong chuyến lưu diễn nước ngoài vừa qua.”
“Gì thế?”
“Concert ở nhà hát nhỏ ạ.”
Nối lời tôi, Ri Hyuk nói tiếp.
“Trong lúc đi lưu diễn nước ngoài em nghĩ, hay là mình đi lưu diễn trong nước cũng hay lắm ạ.”
“Cái đó cũng là ý hay đấy.”
“Vâng, thật ra từ Seoul đến những nơi xa như Busan hay Gwangju thì đi lại cũng mất thời gian mà. Có nơi thời gian lên tới Seoul còn lâu hơn cả sang một nước lân cận nữa ạ.”
Nghe Ri Hyuk nói, các nhân viên gật gù.
“Thay vì để fan tìm đến như mấy buổi concert, lần này tụi em muốn chủ động đến với họ trước ạ. Tất nhiên là không làm quy mô lớn……”
“Kiểu đi vòng quanh chủ yếu ở các nhà hát nhỏ?”
“Vâng ạ.”
Cả bọn tôi cùng gật đầu.
“Bài lần này em thấy hợp với hướng này hơn là lên các show âm nhạc. Mặc dù không thể đông như số lượng khán giả trong các chương trình âm nhạc, nhưng chúng em muốn lên kế hoạch tương tự để fan ở mỗi khu vực đều có thể đến ……”
Một chuyến lưu diễn trong nước, diễn ra trước chuyến lưu diễn Nhật Bản vào tháng Hai.
Trước ánh mắt dò hỏi của bọn tôi, các nhân viên trầm ngâm suy nghĩ rồi gật đầu.
“Nghe cũng được đấy chứ?”
“Để bọn anh tìm hiểu lịch thuê địa điểm rồi báo lại cho các em.”
Tuy không nói chắc chắn là sẽ được, nhưng nhìn vẻ mặt thì có vẻ họ sẽ tìm cách xúc tiến bằng mọi giá sau khi bọn tôi đưa ra đề xuất như thế.
Kết thúc cuộc họp, thấy bọn tôi mặt mày tươi rói, các nhân viên hỏi.
“Sao thế?”
Bọn tôi cười vui vẻ hòa thuận.
“À. Tại tụi em háo hức vụ đi quay MV lần này ấy ạ. Còn có cảm giác như đi du lịch mùa đông nữa.”
“Lại còn được ngắm biển mùa đông nữa chứ.”
“Giờ nghỉ thì chơi ném tuyết trong khu rừng đầy tuyết rơi.”
Thấy bọn tôi phấn khích tột độ, các nhân viên cố nhịn cười. Rồi họ hỏi bọn tôi đang ngơ ngác nhìn.
“Mấy đứa chưa từng đi du lịch mùa đông đúng không?”
_________________________________
Hú u u u u u u u—
“……”
Hú u u u u u—
“Á á á á á á……!”
Các thành viên New Black đã ôm đầy mộng mơ lãng mạn mà chạy ào ra bờ biển.
Trước cảnh họ hét toáng lên rồi cắm đầu cắm cổ chạy ngược về vì cơn gió lạnh buốt của tỉnh Gangwon, các quản lý phá lên cười.
Bình luận cho Chương 342
Bình Luận
Chương 342
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...