Chương 335
Hãy comment để ủng hộ tui nha.
Lịch đăng truyện: 1 chương /ngày
Bị sặc nên cả người tôi rung lên bần bật.
“Khục khục! Khục khục!”
“Các con không sao chứ?”
“Dạ kh—, khục khục!”
Trong lúc bác đi tìm khăn giấy, Ri Hyuk và tôi ho sặc sụa túi bụi.
“Anh, anh ơi. Uống cái này đi anh!”
“Cái đó là soda có cồn đấy. Ji Ho à. Anh Woo Joo đang sa… à không, anh Woo Joo mà uống cái đó là toang đấy.”
“Vậy phải làm gì ạ?”
Một màn tranh luận mới cứ thế rót vào tai, chẳng hiểu rốt cuộc là mấy đứa kia đang đối đáp cái gì.
“Ơ hay, rót giùm một cốc nước mà khó tới mức… hức!”
“Hức!”
Sau khi cơn sặc lắng xuống thì thứ còn sót lại là màn song ca nấc cụt của tôi với Ri Hyuk.
Kiểu như hát đuổi, một người nấc một cái thì người kia lại nối tiếp nấc theo.
“Đừng, đừng có bắt chước hức!”
“Hức!”
Ngay lúc cả hai đang khó chịu, tôi cũng chạm phải ánh mắt người đầu bếp mím môi bưng món ra khiến tôi ngượng chín người.
Jung Hyun “hô ô” một tiếng rồi giơ điện thoại lên.
“Phải lưu cái này làm beat mới được.”
“……”
“Đừng có lưu….”
Tôi với Ri Hyuk trợn mắt nhìn thì Jung Hyun đút phắt điện thoại đi, tập trung vào món ăn.
Sau khi xua tay ra hiệu với Bi Ju đang hỏi có sao không.
Bác gái và Ye In bật cười trước cảnh tôi với Ri Hyuk ngốc nghếch song ca bài nấc cụt.
“Cháu xin lỗi ạ.”
Tôi ngượng nghịu cười nói.
“Cháu vốn hay bị sặc. Chắc tại cháu nghe thấy Ri Hyuk có ấn tượng tốt về cháu nên giật mình quá.”
“Hửm? Chuyện đó có gì đáng giật mình sao?”
“Hồi mới gặp nhau, cháu cứ tưởng Ri Hyuk không ưa cháu ạ.”
Tôi liếc Ri Hyuk đang ngượng ngùng làm bộ ngó lơ rồi cười.
Lần đầu gặp nhau như thế nào ấy nhỉ.
Lúc tôi đang giãn cơ trong phòng tập, thì thằng bé bảo nếu định bỏ dở giữa chừng thì bỏ cuộc ngay bây giờ đi.
Ánh mắt còn hằn học tóe lửa, chẳng khác nào một cảnh trong bộ phim truyền hình có câu thoại “không thể chấp nhận cô làm con dâu được”.
Nên tôi đã đinh ninh rằng lần đầu gặp chắc chắn cậu ấy ghét tôi lắm.
“Lạ thật đấy ạ. Cháu không ngờ Ri Hyuk lại nói ấn tượng đầu về cháu là tốt đâu.”
“Nó viết là ấn tượng về cháu cực kỳ tốt luôn đấy.”
Bác vừa lau miệng bằng khăn giấy vừa nói.
“Anh chàng mới vào đẹp trai thật, mong là anh ấy đừng bỏ cuộc……”
“Mẹ.”
Nghe Ri Hyuk thở dài lên tiếng, bác cười rồi ngừng lại.
Có vẻ bác vui lắm khi lần đầu tiên kể từ lúc gặp mặt hôm nay, Ri Hyuk gọi tiếng “mẹ”.
Ri Hyuk ngượng ngùng nói.
“Mẹ nói thế con ngại lắm.”
“Mẹ biết rồi.”
“Thêm nữa, mấy người đang giơ tay đó, hạ hết xuống được không? Đừng có hỏi mẹ em nội dung mail là gì.”
Trước cảnh ai đó viện cớ “quyền riêng tư” mà bắn tia laser từ ánh mắt, chúng tôi cười khúc khích hạ tay xuống.
Tôi cũng cười rồi lên tiếng.
“Tiếc thật ạ. Cháu còn muốn nghe thêm chuyện ấn tượng đầu tiên ạ.”
“Chúng cháu cũng có chuyện ấn tượng đầu tiên ạ?”
“Đứa nào cũng có hết.”
Bác nhìn chúng tôi với ánh mắt hơi tinh nghịch, rồi bật cười trước ánh nhìn cầu khẩn thảm thiết của con trai.
“Toàn là chuyện hay ho thôi, nên bác vẫn luôn muốn gặp mặt để kể cho các cháu nghe.”
Rồi bác đưa mắt nhìn từng đứa một.
“Bi Ju với Jung Hyun, bác cũng nghe kể nhiều chuyện hay lắm. Và……”
Con ngươi bác lướt qua Bi Ju đang cười hiền, qua Jung Hyun với nụ cười ấm áp, rồi dừng lại nơi cậu em út đang cười toe như đứa trẻ nghịch ngợm — và khẽ lung lay.
“……Bác nghe nhiều chuyện hay về cháu lắm, cực kì nhiều.”
“Dạ? Cháu ạ?”
“Gặp được các cháu bác mừng quá đi mất.”
Trước cảnh bác đột ngột chuyển chủ đề, chúng tôi phá lên cười.
Cậu út làm mặt xịu xuống, rồi liền giẫm rầm lên bàn chân của Ri Hyuk đang vội né tránh ánh mắt.
Đau điếng.
“Ji Ho à. Chân anh đấy……”
“Á.”
“Phải giẫm chân bên trái chứ.”
Vừa thì thầm vào tai thằng út thì Ri Hyuk — người bị giẫm — liền rùng mình co người lại.
Cứ thế, khi bữa tối kết thúc trong bầu không khí vui vẻ tới tận món tráng miệng, chủ nhân của căn biệt thự hỏi.
“Ăn xong là mấy đứa về khách sạn luôn à?”
“Dạ. Trời cũng tối rồi ạ.”
“Giờ cũng khuya rồi, hay là ngủ lại đây thì sao?”
Tôi liếc nhìn vẻ mặt các em thì đứa nào cũng có vẻ muốn lắm.
Chỉ là đây không phải chuyện chúng tôi tự tiện gật đầu được, nên đang lặng lẽ mỉm cười thì.
Ri Hyuk ngượng ngập nói.
“Con sợ giờ khuya rồi mà ở lại thì làm phiền quá ạ.”
“Chuyện đó khỏi lo. Anh hai à, từ trước khi anh tới, mẹ đã dọn dẹp sạch sẽ phòng ngủ cho khách hết cả rồi đấy.”
“……Vậy, vậy chắc ở lại cũng chẳng sao nhỉ.”
Ri Hyuk đáp lại những ánh mắt liếc dò của chúng tôi.
“Chúng cháu thích lắm ạ.”
“Vậy là quyết rồi nhé.”
Cứ như trong tích tắc chuyện ngủ lại đã được chốt cái rụp.
Chúng tôi vốn cũng đang thấy áy náy vì anh Min Gi phải quay lại đón, nên lại càng mừng.
Lúc bữa ăn sắp xong, bác nói với Ye In.
“Ye In à. Con dẫn anh hai đi tham quan phòng trước được không?”
“Vâng.”
“Ơ, tham quan phòng gì cơ……”
Ri Hyuk tưởng là phòng của mình nên lúng túng đứng dậy, thì Ye In lắc đầu nói.
“Phòng để đồ dọn dẹp ấy.”
“Ở đâu? Đi ngay thôi.”
Nhìn hai anh em nhà họ Seo ăn ý rời đi, chúng tôi bật cười.
Rồi tôi quay ánh mắt về phía mẹ Ri Hyuk.
Việc bác cho con trai đi trước khiến tôi nghĩ chắc bác có lời gì muốn nói riêng.
“Cảm ơn các cháu nhiều lắm.”
Nơi khóe miệng bác nở một nụ cười dịu dàng.
“Cứ mỗi lần gửi mail là nó viết về các thành viên dài lắm. Thằng bé vốn không phải đứa nói nhiều đâu.”
Chúng tôi lặng lẽ mỉm cười.
‘Mì vốn dĩ được ăn để cầu trường thọ đấy ạ. Vậy nên cắt phựt sợi mì ra là cách làm không đúng. À không, không phải tại em bị cắt mì lạnh nên bực đâu, mà là em tra cứu nguồn gốc thì thấy như thế……’
Nói… nhiều kinh khủng thì có……
“Cảm xúc cũng ít khi thay đổi nữa.”
Chúng tôi lại mỉm cười lần nữa.
‘Bụi này là của ai! Ra đây tự thú ngay! Là ai? Là ai cố tình để một hạt bụi lên giường phòng tôi hả! À. Là anh Bi Ju lỡ tay à? Vậy thì không sao.’
Cảm xúc thay đổi cỡ tàu lượn siêu tốc thì có……
Cứ mỗi lần bác nói một câu về con trai là y như rằng lại trật lất một cách hoàn hảo đến kinh ngạc.
“Thằng lớn nhà bác mà chê ai thì chê thẳng, chứ nó không phải đứa thích nịnh nọt gì đâu. Thế mà về các thành viên thì toàn nói chuyện tốt thôi.”
Đúng lúc chúng tôi bật ra tiếng cười ngượng ngùng, lời cảm ơn của bác bay tới.
“Cảm ơn các cháu nhé.”
“Dạ không có gì đâu ạ.”
Tôi đáp.
“Chúng cháu cũng được Ri Hyuk giúp đỡ nhiều lắm ạ. Em ấy hát cũng hay nữa.”
“Dọn dẹp cũng cực giỏi ạ.”
“Đọc sách nhiều nên hiểu biết cũng nhiều ạ. Với lại…….”
Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau.
‘Này. Chết rồi. T ìm đi. Tìm điểm mạnh của Ri Hyuk nhanh lên.’
‘Có mà như không.’
‘Vô ích hơn cả tưởng tượng luôn.’
Đầu óc quay cuồng đến mức tưởng như hơi nước muốn phụt ra bên tai, rồi chúng tôi cười tươi rói nói.
“Em ấy hát hay lắm ạ.”
“Hát cực giỏi ạ.”
“Hát thật sự rất hay ạ.”
Trước cảnh chúng tôi vắt óc cố tìm cho ra lời khen, bác cười như thể “khỏi nhìn cũng biết”.
“Có vẻ Ri Hyuk đã gặp được những người bạn tốt.”
“Chúng cháu nghĩ chính chúng cháu mới là người may mắn gặp được Ri Hyuk ạ.”
Nghe tôi nói vậy, các em cũng gật đầu.
Bởi trong hoạt động của nhóm New Black, phần dựa vào main vocal Ri Hyuk là cực kỳ nhiều.
Từ khâu chỉ đạo giọng hát cho tới điểm nhấn cao trào của phần trình diễn.
Ngay cả ‘Thousand Dreams’ — OST của Nostalgia — cũng là bài mà chỉ riêng sức chúng tôi thì khó lòng hát nổi.
Đôi lúc muốn tống khứ thằng nhỏ đi cho rồi, nhưng nó lại là thành viên không thể thiếu.
“Ừ.”
Bác cười nói.
“À, dạo này Ri Hyuk có tỏ ra hứng thú hay quan tâm tới cái gì không?”
“Dạo gần đây hình như em ấy đâm ra mê lịch sử Goguryeo ạ.”
(Chú thích: Goguryeo (고구려): Một trong Tam Quốc của lịch sử Triều Tiên cổ.)
“Lịch sử Goguryeo.”
“Em ấy cũng thích cả ‘goguryeo sấy dẻo’ nữa ạ.”
“‘Là khoai lang sấy dẻo’ à.”
(Chú thích: Woo Joo nói nhầm khoai lang (Goguma) thành Goguryeo)
Nhìn Bi Ju cười cười thì chắc chúng tôi vừa nói sai cái gì đó, nhưng bác gái lại hiểu ra ngay lập tức.
Cứ thế bác tìm hiểu về mối quan tâm hay sở thích dạo gần đây của con trai.
“Bác mà gọi điện thì hình như nó thấy phiền thì phải.”
“Aa……”
“Nhưng bác vẫn tò mò xem nó sống thế nào.”
Chúng tôi ngượng ngập cười.
Việc cả hai bên đều nghĩ cho nhau kiểu “chắc sẽ làm phiền…” rồi chẳng ai liên lạc, quả là trớ trêu.
Bi Ju thận trọng nói.
“Nhưng mà con thấy hình như Ri Hyuk cũng tò mò về tình hình của bác lắm ạ.”
“Vậy sao?”
“Vâng ạ. Thật đấy ạ.”
Đó là gương mặt tươi cười rạng rỡ nhất của Bi Ju kể từ khi chúng tôi gặp nhau.
Trong lúc Bi Ju tự cảm động một mình kiểu ‘Mình đã nối lại được cho hai người’, bác gái đứng dậy khỏi ghế.
“Vốn bác định mời mỗi người một ly rượu vang.”
“Vậy chắc phải tới lúc lên máy bay cháu vẫn chưa đứng dậy nổi mất ạ.”
“À. Bác nghe Ri Hyuk dạy cho từ mới rồi. Rằng cháu là ‘thánh say cồn’.”
“Vâng. Là cháu ạ.”
Trước cảnh tôi mặt buồn thiu gật đầu, các em cười khúc khích.
Bác dẫn chúng tôi lên cầu thang tầng hai, bước chân nhẹ tênh thênh thang.
Sắc hồng khẽ ửng lên trên gương mặt trắng ngần của bác trông giống hệt con trai.
Hồi concert thì thấy đôi tai giống bố, còn gương mặt thì hóa ra thừa hưởng từ mẹ.
Đúng lúc tôi đang hình dung ra công thức ‘Tai đỏ+ Mặt đỏ = Ri Hyuk’.
“Dạo chọn nhà mới, bác đã tính sẵn là năm đứa sẽ tới nên mới chọn căn này đấy.”
“Dạ?”
“Hồi Ri Hyuk còn nhỏ, ước mơ của nó là được dẫn bạn về nhà rồi cùng ngủ lại.”
Một ước nguyện đến giờ mới được thực hiện thì cũng muộn lắm rồi, nhưng nhìn bác vẫn thấy mãn nguyện vì rốt cuộc đã hoàn thành được nó.
Chợt tôi nghĩ, biết đâu việc tiếng Hàn của bác lưu loát và chuẩn chỉnh đến kinh ngạc so với ngần ấy năm sống ở Mỹ cũng là vì Ri Hyuk.
Chúng tôi liền hỏi.
“Đó là ước mơ của Ri Hyuk ạ?”
“Từ hồi xưa nó cứ bảo muốn dẫn bạn về nhà rồi cùng ngủ chung một giường.”
“Aa……”
“Nhưng tính cách của nó thì hơi khó có bạn……”
Ở khía cạnh nào đó bác lại khách quan một cách kỳ lạ, khiến chúng tôi không nhịn được mà bật cười.
Rồi chúng tôi chào bác và bước lên cầu thang.
_____________________________________
Căn phòng tối.
Cả bọn cùng nhau ngước nhìn mấy miếng dán dạ quang trên trần nhà.
“……”
Những câu tiếng Anh được vẽ bằng các ngôi sao trên trần.
Như thể đọc từng câu theo từng ngôi sao, tôi khe khẽ ngâm nga.
“Mình sẽ trở thành nhà khoa học thiên tài.”
“Phụt há há há!”
Trong lúc các em cười phá lên, Ri Hyuk gằn giọng.
“Im lặng giùm cái.”
“Ra là muốn thành nhà khoa học thiên tài cơ đấy. Ri Hyuk nhà mình đấy.”
Căn phòng tối om rộng thênh thang được chiếc đèn bàn hắt ánh sáng dịu.
Trên giá sách chất đầy mấy cuốn kiểu “phòng thí nghiệm khoa học cho thiếu nhi”.
Ri Hyuk đưa tay lên che khóe mắt.
“Em không ngờ đồ đạc trong phòng em ở căn nhà cũ lại được mang tới đây nguyên vẹn thế này.”
“Nhưng mà nhờ vậy hình dung được dáng em hồi bé, nhìn thích phết.”
Thời gian gần như đóng băng ở mốc mười năm trước, mấy món đồ rải rác quanh đây đều là của cậu nhóc Ri Hyuk.
“Cảm giác kỳ lạ ghê ạ.”
“Ừ nhỉ.”
“Mười năm trước em còn chẳng ngờ mình sẽ sống chung với những người thế này.”
“Biết trước thì đã chẳng sang Hàn nhỉ?”
Trước câu hỏi trẻ con trêu chọc của chúng tôi, Ri Hyuk lắc đầu.
“Nói gì vậy chứ. Biết trước thì em đã sang sớm hơn.”
“……Hừm.”
“Ừm. Lại ‘hừm’ cái gì nữa đấy.”
“Hưm hừmmm……”
Trong lúc chúng tôi ngượng ngùng rúc sâu vào chăn, Ri Hyuk ngước nhìn trần nhà rồi nói.
“Mà này.”
“Ừ.”
“Em hỏi một câu được không?”
“Đương nhiên rồi.”
Ri Hyuk thở dài hỏi.
“Rốt cuộc… sao chúng ta lại nằm chung một giường thế này?”
“Coi như thỏa ước nguyện đi?”
“Vì hết chỗ nên mới nằm thành một hàng à?”
“Ừ.”
Trước cảnh cả bọn chúng tôi nằm ngang thành một hàng như xiên que trên giường chứ chẳng phải nằm dọc, người ở giữa làm mặt ngán ngẩm.
“Ước nguyện gì mà kỳ vậy.”
“Có kiểu ước nguyện đó đấy.”
“Không, giờ dịch ra chút đi? Ai nấy mệt muốn chết mà cứ nằm thành một hàng ngủ là sao.”
“Anh cũng muốn dịch ra mà.”
Jung Hyun đáp với gương mặt u sầu.
“Nhưng không được đâu.”
“Sao thế ạ.”
“Có lý do bất khả kháng cả đấy.”
Ji Ho nhìn tôi với vẻ mặt nghịch ngợm, còn tôi thì gật đầu rồi cất tiếng hát một khúc ballad ngọt ngào.
“Chẳng thể tới phòng em~ dù chỉ một lần~”
“Không. Đi ra chỗ khác đi mà! Làm ơn!”
“Sợ rằng em sẽ tủi thân~”
“Đi ra đi!”
Trước cảnh ai đó đạp tung chăn ra phủi phủi, chúng tôi càng rúc sâu hơn vào trong chăn.
______________________________
Sáng hôm sau.
“Cảm ơn bác đã cho chúng cháu ngủ lại ạ.”
“Ừ. Thi thoảng ghé chơi nhé.”
Sáng hôm sau chúng tôi chào bác rồi chia tay.
“Chúng cháu sẽ lại tới ạ.”
Ri Hyuk tiến lại ôm mẹ một cái ngượng nghịu nhất thế gian rồi vội vàng chạy về phía chúng tôi.
Cứ thế chúng tôi lên xe, đi thẳng ra sân bay.
“Nào, giờ thì làm việc thôi! Làm việc!”
“Làm việc làm việc làm việc!”
Tin buồn là, lịch trình không phải quay về Hàn Quốc luôn.
Bởi sau khi nghỉ ngơi ở Mỹ để thích nghi múi giờ, chúng tôi còn có chuyến đi đén Trung Mỹ — tại Mexico — cùng các nước Nam Mỹ như Brazil.
「Ô a a a!」
Khi tới thăm Mexico và các nước Nam Mỹ, kiểu gì cũng có các Soufflé ra tận sân bay đón.
Ai nấy nhiệt huyết ngùn ngụt.
“Jenmin! Ở đây! Tôi tồn tại đây!”
“Sự tồn tại của tôi!”
“Chúc mừng giải Daesang!”
Nhìn những fan đã chuẩn bị sẵn mấy câu tiếng Hàn để nói với chúng tôi, chẳng thể nào tả hết được chúng tôi mừng tới mức nào.
Trong số đó, một fan tuổi teen vừa khóc nức nở vừa xin tôi ký tên kèm dòng chữ “Mariella Lopez” cho bạn ấy đã in đậm trong trí nhớ tôi.
Đó là fan mà khi tôi vẽ hình que kèm cái tên vào bên trong hình phi thuyền, bạn ấy đã khuỵu xuống khóc òa.
Tôi cũng bật cười khi thấy tấm biển cổ vũ ghi chú “Yêu New Black” có chút sai chính tả.
“Khoan đã. Cái đó là lỗi chính tả à?”
“Em nghĩ cũng cần nghiêm túc cân nhắc khả năng đó không phải là sai chính tả nữa ạ.”
Nghe Ri Hyuk nói vậy, Jung Hyun “hừm” một tiếng rồi lên tiếng.
“Biết đâu đó là lời răn dạy sâu sắc rằng trước khi trở thành ca sĩ thì hãy làm người trước đã nhỉ?”
“Đừng có nói bằng cái giọng đầy triết lý như thế. Kim Jung Hyun à.”
“Tùng tùng.”
Trước màn nhại giọng hoàn hảo tới cả hiệu ứng âm thanh nào đó, chúng tôi cười phá lên.
Chúng tôi cũng phỏng vấn ngắn với vài đài truyền hình cáp.
「Các bạn nghĩ bí quyết nổi tiếng của mình là gì?」
“Chúng tôi có nổi tiếng ạ?”
Những câu hỏi cài bẫy kiểu kinh điển đều được chúng tôi mỉm cười né tránh.
“Có nổi tiếng hay không thì chúng tôi không rõ, nhưng nhìn chung có vẻ các fan yêu thích sân khấu của chúng tôi ạ.”
“Với cả chắc lời bài hát cũng có ảnh hưởng ạ.”
Trước khi sang Nam Mỹ lưu diễn nước ngoài, tôi có nghe anh Seok Hwan phân tích về yếu tố tạo nên sức hút của K-pop.
‘Ca từ khá hiền lành.’
‘Dạ?’
‘Nghe nói lời bài Nine ngoan ngoãn quá nên được thích.’
Cái vũ đạo lẫn lời ca đầy tính gai góc của ‘Nine’ mà chúng tôi vắt cả tâm hồn ra để nhào nặn theo phong cách Teen Spirit mà……
‘Dễ thương lắm.’
Với các Soufflé Nam Mỹ thì có vẻ nó được coi là cực kỳ dễ thương.
Không rượu chè, không ma túy, chẳng có yếu tố 19+ nào, một bản nhạc lành mạnh đúng nghĩa……
Kiểu như độ gai góc trong bài hát của chúng tôi chỉ ngang cỡ bữa tiệc bánh kẹo nước ngọt của đám trẻ mẫu giáo.
Ji Ho lắc đầu.
“Nói gì vậy chớ (yeo). Chúng mình đâu có dễ thương.”
“Chớ (yeo)?”
“Chứ (yo)!”
(Chú thích: Ban đầu Ji Ho nói nhầm là 여 (yeo), không phải một hậu tố lịch sự. Nó là cách phát âm/viết lệch của chính 요 (yo), mang màu sắc phương ngữ — thường gắn với vùng Chungcheong hoặc kiểu nói quê mùa, ngồ ngộ)
Nên Woo Joo mới trêu để Ji Ho sửa lại là 요 (yo), hậu tố kết thúc câu thể hiện sự lịch sự trong tiếng Hàn (kính ngữ thân mật). Ai nói chuyện lễ phép với người trên đều gắn 요 vào cuối câu.)
“Mà thôi, cái đuôi ‘chớ’ (yeo) đó cho phép bé út nói tới lúc tốt nghiệp thôi đấy nhé.”
(Chú thích: Ý là Woo Joo cho phép Ji Ho được nói ‘ngọng’ đến hết cấp 3 thôi)
Nói câu đó với đứa nhóc giờ đã cao gần bằng tôi khiến tôi thấy lòng man mác buồn một cách kỳ lạ.
“Vì lúc đó em lớn rồi.”
“Oa a!”
Sau khi hoàn thành lịch phỏng vấn về OST Nostalgia hay K-pop ở các nước Trung–Nam Mỹ.
Cứ trước mỗi buổi diễn tại địa điểm concert, chúng tôi lại hít thở sâu và căng thẳng.
“Phù u u……”
Bên trong khán phòng, hơi nóng dồn cả lên tận hậu đài.
Mỗi lần VCR phát lên, tiếng hò reo của khán giả lại vọng tới xa xa, chúng tôi nhìn nhau gật đầu.
‘Nhất định phải né được.’
‘Đội hình sân khấu cứ bám theo anh mà di chuyển là được.’
‘Lần này nhất định phải né được.’
Ngay cả khi khán giả đang gào thét vang trời tới mức rung chuyển cả người, chúng tôi vẫn không lơi lỏng sự căng thẳng.
Suýt nữa thì bị cuốn theo bầu không khí cuồng nhiệt, nhưng đầu óc vẫn lạnh như băng.
Lý do chỉ có một.
Cũng là do khác biệt về văn hóa biểu diễn so với Hàn Quốc.
‘Cái… cái thứ đó ấy mà.’
Khi gọi điện cho Tae Hyun để xin lời khuyên về chuyện lưu diễn nước ngoài, tôi đã nghe được một câu chuyện.
‘Ở bển ấy á, khán giả mà phấn khích quá là mấy thứ hơi… hơi ấy ấy, nó bay tới tấp đấy nhé……’
Ban đầu tôi còn nghĩ “làm gì đến mức ấy”, nhưng hóa ra là thật.
Vào lúc cao trào của buổi diễn, khi tất cả đều phấn khích nhảy tưng tưng, còn chúng tôi thực hiện vũ đạo Nine, vung tay chém gió.
Những thứ chan chứa tấm lòng của fan, lấp lánh dưới ánh đèn, bị ném vù vù lên sân khấu.
Cứ mỗi lần như thế, cái tinh thần Nho giáo trong tôi lại bất giác thức tỉnh.
‘Á á á á đừng!!!’
Con ngươi Ri Hyuk hét lên kinh hãi. Trong lúc chúng tôi nhảy vũ đạo, cậu ấy nuốt nước bọt đánh ực.
‘Bay ra rồi. Nội y bay rồi.’
‘Né đi!’
‘Cái kia của đàn ông, to phết đấy!’
Chúng tôi trố mắt nhìn làn sóng nội y bay lên sân khấu đầy nhiệt huyết như dõi theo một loạt tên lửa.
May thay, cho tới ngày kết thúc tour, không ai bị trúng cả.
“Hư a a!”
E hèm, đính chính lại chút.
May thay, phần lớn đều né được.
_____________________________________
Sau khi hoàn thành trọn vẹn toàn bộ tour, tới tận concert ở Nam Mỹ.
Cuối cùng chúng tôi cũng về lại Hàn Quốc.
“……”
Tôi đặt tay lên vai một ai đó đang thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa xe như thể vừa đánh mất tất cả.
“Giặt là được mà.”
“……”
“Đúng đó anh. Giặt nhiều chút là e he he… được mà.”
“……”
Chẳng mấy chốc, tới cả mấy anh quản lý cũng “phụt hự hự” cười, rồi tránh ánh mắt trước cảnh Ri Hyuk trợn mắt lườm.
Anh Won Seok cầm lái nói.
“Mọi người vất vả nhiều rồi.”
“Các anh cũng vất vả rồi ạ.”
“Ừ. Không về ký túc mà tới thẳng công ty thật à?”
“Vâng. Trên máy bay chúng em ngủ đẫy giấc rồi, với lại chúng em cũng muốn gặp sớm các anh chị team A&R với team sản xuất ạ.”
“Mệt lắm đấy. Mai gặp cũng được mà.”
Tôi cười đáp.
“Cứ báo trước là y như rằng chỉ còn mỗi mấy anh chị nhân viên ở lại thôi ạ.”
“Ờ, cái đó thì đúng.”
Cứ hô “Em đến đây cả nhà ơi!” là kiểu gì mấy anh chị trưởng nhóm đều biến mất, chỉ còn trơ lại mấy anh chị cỡ chủ nhiệm hay phó phòng ở lại một mình.
“Các anh đi họp luôn ạ?”
“Ừ, bên TBC hẹn gặp anh PD đài truyền hình một lát. Bọn anh cũng tiện hỗ trợ anh trưởng phòng.”
“Các anh đừng uống nhiều rượu quá ạ.”
“Cái đó đâu phải do bọn anh quyết được…….”
Tôi đưa ánh mắt hàm ý cảm ơn tới mấy anh quản lý đang cười khổ.
Rồi nói.
“Mà giờ hẹn của các anh cũng sát quá ạ. Cho bọn em xuống ngay chỗ này ạ. Chỗ đầu hẻm chúng em tự đi vào được rồi ạ.”
“Ừ.”
Để lại vali với hành lý trong xe, cả bọn uể oải nhấc tấm thân mỏi nhừ xuống xe trước vạch qua đường.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Cảm giác bầu không khí Seoul từng mong nhớ ùa vào đầy lồng ngực.
Đúng lúc tôi cùng các em định rẽ vào con hẻm ở phường Sinsa dẫn tới công ty đằng xa.
“Ơ, New Black kìa.”
“New Black……”
“Đúng New Black thật đúng không?”
Tiếng xì xào hướng về chúng tôi có vẻ nhiều hơn hẳn thường ngày.
Jung Hyun nói.
“Có thể do tâm lý thôi, nhưng mấy người vừa băng qua vạch kẻ đường ấy. Hình như đang đi theo sau bọn mình thì phải?”
“Ừ nhỉ.”
“Chắc không phải sasaeng đâu… nhưng mà cẩn thận đấy ạ.”
Đúng lúc chúng tôi thấy đề phòng trước mấy vị khách lạ cứ liếc nhìn rồi bám theo, và bước vào con hẻm.
“Gì thế…?”
Cả bọn cùng chớp mắt.
“Sao đông người thế này?”
Ít nhất phải hơn trăm người xếp thành một hàng dài, kéo tới tận trụ sở Lemon Entertainment.
Khi tôi khựng lại, các em cũng dừng bước.
“Ơ……!”
Đúng lúc người đứng gần cuối hàng trợn to mắt, chỉ kịp bật ra tiếng thở dốc đầy ngạc nhiên.
Như làn sóng lan ra, trong tích tắc tiếng trầm trồ và tiếng ré vang khắp nơi.
Và rồi.
“Gì, gì thế này.”
Phản ứng đầu tiên của chúng tôi trước phản ứng của đám người ấy là.
“Các anh đi đâu vậy ạ?!”
“Ơ, đợi chút!”
Đó là màn lùi bước bỏ chạy trước những con người lạ hoắc không rõ danh tính.
_____________________________________
Trước trụ sở Lemon Entertainment.
Những thí sinh tụ tập để tham gia buổi audition tuyển thực tập sinh mới trợn tròn mắt.
‘New Black!’
Lý do khiến họ đăng ký thi vào Lemon Entertainment đang hiện ra ngay trước mặt.
Đúng lúc họ đang nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, thì New Black — đang mở to mắt ngơ ngác — nhìn thấy họ rồi hoảng hồn.
“Hư hư a a a!”
Xoẹt xoẹt!
Trước cảnh cả nhóm rút lui nhanh thoăn thoắt như đám chiến binh gián tinh nhuệ, các thí sinh thực tập sinh chớp chớp mắt.
‘Gì vậy nhỉ.’
Hình ảnh trong tưởng tượng thì cực kỳ ngầu lòi.
Thế mà New Black ngoài đời chạm mặt lại cho cái cảm giác không hiểu sao cứ liên tưởng tới… con cá mặt trăng.
(Chú thích: Cá mặt trăng – loài cá nổi tiếng là cực kỳ “mong manh dễ chết” vì những lý do lãng xẹt.)
Bình luận cho Chương 335
Bình Luận
Chương 335
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...