Chương 306
“Lại khóc đấy à.”
“Có khóc đâu.”
Nghe tôi đáp, anh Seok Hwan nheo mắt lại. Rồi anh chỉ tay về phía chúng tôi, “Hừm” một tiếng.
“Nhìn kiểu gì cũng là mấy cái mặt ủng ra vì vừa khóc xong.”
“Có khóc đâu.”
Tôi quay sang nhìn mấy đứa em.
“Mình không khóc, đúng không?”
“……Chúng em không khóc đâu ạ, anh trưởng phòng.”
“Tại tteokbokki cay quá đó ạ. Định gọi mức cay nhẹ, ai dè lỡ tay bấm cay level bom hạt nhân.”
“Anh biết em không khóc bao giờ mà.”
Lần lượt là câu trả lời của con cá diếc nhảy múa, con cá diếc út, và con cá pirarucu — cả ba đôi mắt đều sưng húp.
Nhìn đám cá diếc, anh Seok Hwan bật cười khẽ. Tôi nói:
“Anh nhìn Jung Hyun đi. Nhìn Jung Hyun là biết chúng em không hề khóc.”
“Jung Hyun…?”
Anh trưởng phòng quay đầu lại, rồi làm ra vẻ mặt cứng họng.
“…….”
“Sao vậy anh?”
“Mới có một tiếng mà em đã khỏe mạnh hơn cả lúc trước vậy, Jung Hyun à.”
Nghe nói khóc một lượng vừa phải thì tốt cho sức khỏe mắt.
Mắt Jung Hyun quả thực trong veo và sáng long lanh hơn ngày thường.
Anh Seok Hwan hắng giọng, quay lại nhìn chúng tôi rồi phì cười.
“Lát nữa còn phải đi lịch trình, mắt sưng thế kia thì tính sao?”
“Mình chỉ nói tham gia radio thôi mà anh, không sao.”
“Không phải radio có hình à?”
“Chỉnh góc mặt là được. Làm thế này này, lên máy quay trông như chỉ mới rưng rưng thôi.”
Tôi cười khẩy rồi chỉnh góc mặt. Anh quản lý và đám nhóc nhìn tôi chằm chằm.
“Ai nhìn cũng biết là vừa khóc như mưa về á.”
“Công nhận trông nẫu thật đấy.”
“Em chụp lại lưu về được không anh?”
“…….”
Thôi thì lỡ rồi, tôi tạo dáng luôn với vẻ mặt sầu não cho Bi Ju đang giơ điện thoại.
“Thoại nữa đi anh. Thoại buồn ấy.”
Tôi làm bộ mặt xa xăm như đang nhìn ra biển, rồi thốt ra một câu.
“Một trăm mười nghìn bản.”
Mắt mấy đứa em rưng rưng luôn, khiến anh Seok Hwan phá lên cười.
Cười với nhau một hồi lâu, anh Seok Hwan mới mở lời.
“Anh hôm qua nhận tin cũng cay xè mắt đấy. Anh còn vậy thì mấy đứa còn thế nào nữa.”
Anh vừa nhìn màn hình laptop vừa nói.
“Phải biết là chưa phải điểm dừng đâu nhé? Theo dự đoán của bên công ty, năm nay doanh số bán ra sẽ gấp ba lần lượng bán trong tuần đầu.”
“Hự…….”
Chúng tôi quay sang nhìn nhau.
“Gấp ba thì là hơn ba trăm nghìn bản.”
“Mới là con số dự đoán thôi.”
“Ối giời ơi, chuyện gì thế này.”
Mấy đứa em cũng gật gù tán thành.
“Ngạc nhiên gì mà ngạc nhiên. Mini album thứ hai ra hồi xuân năm nay cũng đã vượt hai trăm nghìn bản rồi đấy.”
“Bán rồi ấy ạ?”
“Cái đó chắc sẽ chốt ở mức hai trăm mấy chục nghìn bản.”
Tuy chỉ là con số công ty tự ước tính, nhưng nhìn vào doanh số từ trước đến giờ thì khả năng trúng là rất cao.
Tính mức thấp nhất cũng là tổng cộng năm trăm nghìn bản cơ đấy.
“Khủng thật đấy. Cộng hết lại thì mấy đứa bỏ khá xa Hyper đang đứng ngay dưới.”
Hyper là nhóm nam ra mắt ở KM Entertainment khoảng năm 2009, hồi tôi còn là thực tập sinh.
Nhóm đó cũng đã ẵm Daesang mấy lần.
Một nhóm nam nổi tiếng với vũ đạo hoành tráng và mạnh mẽ — kiểu quyền lực, dữ dội, gợi cảm.
Vậy mà nghe nói chúng tôi bán được nhiều album hơn cả các tiền bối đó……
“Vui thì vui, nhưng kiểu như… mình được phép thế này à?”
“Em cũng thế ạ. Em xem các tiền bối Hyper từ hồi tiểu học cơ mà……”
Tôi biết chứ, trúng số đâu có xếp theo thâm niên, thành công với số năm hoạt động chẳng liên quan gì mấy.
Nhưng tên chúng tôi lại nằm trên tên những đàn anh mà từ thời thực tập sinh chúng tôi vẫn ngước nhìn, nên cứ thấy ngại ngại thế nào.
Ace, Daydream, Daylight, vân vân.
Toàn là những ca sĩ mà chúng tôi từng chọn bài để thi cuối tháng, hoặc nằm trong playlist điện thoại.
Thành công đến nhanh thì vui thật đấy, nhưng cái cảm giác ngơ ngác kiểu “thật hả, mình bán được nhiều hơn các tiền bối đó ạ?” thì đúng là không tránh được.
“Em tự dưng nghĩ ra một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Bi Ju nói với vẻ cực kỳ nghiêm túc.
“Hay là ở đâu đó trong một thế giới mình không biết, có một vương quốc. Rồi Đức Vua Soufflé ở đó ra lệnh cho toàn dân phải mua album của New Black.”
Trước giả thuyết hợp lý của Bi Ju, chúng tôi vỗ tay cười ầm.
Nhưng cảm giác lâng lâng ngơ ngẩn thì vẫn chưa tan.
Đầu óc mãi không tỉnh nổi, ước gì có ai đó đấm cho tôi một cái. Trừ Jung Hyun ra.
Cứ như tôi thành nhân vật chính của bộ phim tên là “Sau khi trùng sinh tôi đã là idol nổi tiếng” vậy.
“Dù sao thì cũng là chuyện tốt. Vì xét chỉ số tổng hợp thì mấy đứa đứng ngay sau Teen Spirit.”
Anh Seok Hwan nói tiếp.
“Vấn đề là chuyện này sẽ còn kéo dài sang tận năm sau.”
“Chắc lại phải rút dây mạng ra thôi.”
“Từ giờ đến cuối năm thì mấy cộng đồng idol với mạng xã hội sẽ loạn như cái chợ vỡ. Ngay từ bây giờ đã đầy đứa tung tin đồn vô căn cứ rồi.”
Anh nói thêm rằng anh giám đốc đang tư vấn luật sư để chuẩn bị các biện pháp pháp lý riêng.
“Mấy đứa thì chỉ có bị người ta bắt nạt thôi chứ. Chơi xấu người khác thì làm gì có cửa. Đến học sinh tiểu học còn thắng không nổi.”
Cái này là khen hay là chửi vậy?
“Thời gian tới cẩn thận vào.”
“Vâng.”
“Người ta thấy kẻ khác lên hương thì hay ngứa mắt, đó là lẽ đời. Càng thành công thì càng có lắm thứ kỳ quặc bu vào. Anh biết mấy đứa tự lo được, nhưng trong hành xử, cư xử thì đừng để hở ra một khe nào.”
“Vâng ạ. Chúng em hiểu rồi.”
Sau khi dặn đi dặn lại mấy lượt, anh hỏi:
“À mà, mấy đứa với Teen Spirit ổn chứ?”
“Teen Spirit?”
“Fan TNT thì sau vụ Woo Joo lên cái gì ấy nhỉ, à, Truy Tìm Ký Ức, họ dịu đi nhiều rồi.”
Từ thời Masquerade, một bộ phận fan TNT vẫn thả bình luận ác ý không ngừng nghỉ, nhưng từ sau chuyện đó thì im ắng hẳn.
Chắc là nhờ hình ảnh giữa tôi và các thành viên TNT hôm ấy.
“Bây giờ là fan Teen Spirit làm căng nhất. Họ đang phản ứng kiểu ‘sao lại đứng ngay sau Teen Spirit được, vô lý chứ’.”
“À.”
“Fan nhóm đó hầu hết ở độ tuổi khá trẻ nên, thật sự là… nói thế nào nhỉ. Bình luận và hành xử, nói chung là… khá gay gắt.”
“Cái đó em biết. Nhưng tự dưng anh nhắc Teen Spirit làm gì?”
“Anh sợ mấy đứa với các thành viên bên đó có va chạm gì không. May mà với TNT thì ngoài đời mấy đứa thân nhau……”
Có vẻ anh lo lỡ một thành viên Teen Spirit nào đó nói gì đó không hay về chúng tôi.
Chúng tôi nhìn nhau, rồi đáp:
“Cái đó anh không cần lo đâu.”
“……?”
“Có thể là chúng em nghĩ nhầm, nhưng không hiểu sao bên đó có vẻ nghĩ về chúng em khá là tốt.”
“Thế à……?”
Mắt anh nheo lại — rõ ràng là không tin một chữ nào.
“Lạ nhỉ. Đám đó có phải kiểu dễ tính đâu nhỉ… Thôi. Nếu thật vậy thì may.”
“Chuyện anh lo giải quyết được rồi chứ?”
“Cũng tạm.”
Anh gật gù mấy cái rồi nói.
“Vậy chuyện album mình dừng ở đây.”
Mấy bản kế hoạch được đẩy về phía chúng tôi.
“Giờ nói chuyện lịch trình lên sóng và quảng cáo đợt này nào.”
“Ơ?”
Thấy chúng tôi nhìn tập tài liệu rồi nghiêng đầu, anh Seok Hwan hỏi:
“Sao thế?”
“Em thấy kế hoạch ít đi thì phải.”
Ngày trước dày đến mức Jung Hyun phải cầm bằng hai tay, giờ thì Ri Hyuk cầm một tay cũng được.
Album rõ ràng đang chạy tốt hơn bao giờ hết, vậy mà lượng đề xuất lại tỉ lệ nghịch — đúng lúc chúng tôi đang thắc mắc.
“Sao nó mỏng đi à?”
Anh quản lý cười.
“Là vì từ giờ mình chỉ nhắm mấy chỗ lớn thôi.”
_________________________________
Đúng như lời anh quản lý, album đang thuận buồm xuôi gió.
Một tuần sau ngày phát hành, tên chúng tôi bắt đầu xuất hiện trên bảng xếp hạng album của nhiều nước.
Và rồi.
– New Black lọt bảng xếp hạng album Billboard Mỹ, ‘nhóm nam thứ 4 làm được điều này’
– New Black ghi nhận ‘hạng 118’ trên Billboard 200, ‘đã bám sát ngay sau TNT’
– Doanh số tuần đầu ‘120 nghìn bản’, New Black — album mới đe dọa vị trí của TNT và Teen Spirit
Chắc doanh số bên Mỹ khá ổn, nên chúng tôi nghe tin album lọt vào một bảng tên là Billboard 200.
Tôi cứ tưởng là cái bảng World Album mà người ta hay khoe “Lọt Billboard rồi nhá!”, hóa ra không phải.
Nghe nói đó là bảng 200, cái bảng mà gần đây một năm chỉ có ba bốn lần nghe tin ca sĩ K-pop lọt vào.
Han Tae Hyun [(sticker)]
Han Tae Hyun [Idol nổi tiếng, chúc mừng chúc mừng, ông chú nhà mình đã lớn mạnh thế này rồi cơ đấy]
Han Tae Hyun [khóc đây]
Jang Han Byeol [Đang ngồi cạnh nó đây, cười muốn xỉu]
Đám nhãi ranh rủ nhau gửi lời chúc mừng tập thể.
Ji Han Bin [Seon Woo Joo là do một tay tao nuôi lớn đấy]
Seok Ji Hoon [Khum khum, là tao nuôi]
Jang Han Byeol [Nói gì lạ. Mẹ Woo Joo là tao]
Han Tae Hyun [Tao nuôi chứ. Mà thật ra tên của người này không phải là Seon Woo Joo đâu, là Han Woo Joo]
Han Tae Hyun [Đúng không, Han Woo (Thịt Bò Hàn Quốc)?]
Tôi [Lương tâm chúng mày để đâu rồi]
Rốt cuộc thì ai nuôi ai chứ, buồn cười thật.
Đám thực tập sinh cùng khóa, cứ thế gửi lời chúc mừng thật lòng vì album thành công.
Nhưng trái ngược với những tiền bối thân thiết ấy thì….
“Hôm nay lại rút dây điện thoại ra rồi ạ?”
“……Ừ.”
Mỗi lần lên phòng truyền thông là thấy nhân viên ôm trán hoặc mặt mày phờ phạc, tắt luôn nguồn máy fax.
Vấn đề nằm ở đám bài báo mọc lên khi album thành công.
Phóng viên muốn tăng lượt xem nên bài nào cũng nhét từ khóa TNT và Teen Spirit vào……
Mạng thì đang nổ tung.
Phòng truyền thông cũng nổ theo.
Đại khái lý do là: biết là chúng bay thành công rồi, nhưng lôi ca sĩ nhà người ta vào làm gì, ngứa cả mắt.
“Coi như lên sởi một lần vậy. Đau một lần để tạo sức đề kháng.”
Chị Hong nói.
“May là bên công chúng nói chung thì không phản ứng gì mấy, nên mấy đứa không cần bận tâm quá đâu.”
“Vâng, chúng em sẽ vậy ạ.”
Tự dưng bị hứng cả rổ gạch đá, nhưng công chúng thì có vẻ chỉ “ồn ào gì thế nhỉ” rồi cho qua.
Thật ra tôi không lo lắm.
Chỉ lo các Soufflé phải khổ tâm thôi.
“Những lúc thế này khó xử ghê ha.”
“Cái gì cơ?”
Ri Hyuk đang ngó fancafe lên tiếng.
“Bây giờ thì mới ở mức chuyện vặt cho qua, nhưng mai này nếu có chuyện lớn hơn thế này, thì nên đăng ảnh cười thật tươi kiểu ‘chúng em không sao đâu!’, hay là nên im lặng để khác với thường ngày — em không biết nữa.”
“Ừ. Anh cũng không biết nữa.”
“Cười vô tư quá thì như kiểu vô ý. Ngược lại im lặng thì fan lại lo.”
Càng hoạt động lâu sau khi ra mắt, những nỗi băn khoăn kiểu này càng nhiều thêm.
Nhất là khi lượng fan tăng theo cấp số nhân.
Ngày trước là cả đám bánh xúm xít “ố ồ” trong một câu lạc bộ nho nhỏ, thì bây giờ là đã thành đám bánh “oaaaa” trong đấu trường La Mã vậy.
Nên giữ mối quan hệ mới ấy thế nào — không phải câu hỏi dễ có đáp án.
Chắc là cứ tích thêm kinh nghiệm thì sẽ ngộ ra dần từng chút một.
“Các anh, các anh xem cái này nè.”
“Gì đấy?”
“Cái video mình quay để kỷ niệm mười triệu view ấy.”
Thằng út bật video lên.
“À, lên rồi à.”
“Chắc chúng mình bận thật. Cái này cũng quên béng luôn.”
Trong màn hình, chúng tôi mặc bộ đồ nhí nhố đang nhảy cùng đám nhóc chín tuổi mặc y hệt.
– Nào, làm theo nhé! Thịt thịt thịt!
– Thịt thịt thịt!
Đám chín tuổi và đám hai mươi tuổi đang nhún nhảy theo Bài Ca Thịt Nướng.
Ri Hyuk mặc quần yếm, mặt đỏ bừng, đang lên nốt cao “Thịt~~~”.
Rồi hòa mình vào phần nhún nhảy đều tăm tắp.
“Nghe nói đây là một trong những video trẻ em Hàn Quốc xem nhiều nhất hôm nay đó.”
“Pha ha ha!”
Rồi chúng tôi phá lên cười khi đọc bình luận trên MeTube.
– kkkkkk sao mấy đứa nhỏ lại chín chắn hơn thế kkk nhìn mặt kìa
– 9 tuổi: (nghiêm nghị) / 20 tuổi: (hớn hở)
– Ê nhóm người lớn phấn khích hơn hẳn
– Mà Nine gây nghiện vãi luôn ấy kkkk thịt thịt thịt chắc còn ám ảnh tôi một thời gian
– Hát ở karaoke lúc cần lên tinh thần thì hợp phết
– Nghe bảo nhóm này ngại người lạ lắm cơ mà kkkkk
– Quý vị đang chứng kiến nhóm nhạc 5 người đầu tiên trong lịch sử nhún nhảy đều như một
– Nhìn kìa, chế lời hoàn chỉnh rồi mới tập luôn. Thật sự đứa nào cũng nghiêm túc kkkkk
– tưởng bản gốc
– Nhìn thì hỗn loạn mà vẫn có đội hình đàng hoàng ㄷㄷㄷ tưởng phòng trọ nhà tôi
“Pha ha ha!”
Chúng tôi kéo bình luận xuống rồi cuộn ngược lên, và đến một chỗ thì nụ cười tắt ngóm.
Một bình luận có vẻ là của Soufflé khiến tim tôi rớt cái bộp.
– Mấy đứa ơi. Cái này là bản gốc đúng không?
┗ Nghi ngờ hợp lý, tôi cũng có nghi vấn như thế
┗ Ừa. tôi cũng thấy cái này giống bản gốc hơn kkk
┗ Thôi nào kkkk chả lẽ bản gốc lại là cái này.. vừa gõ xong thì tôi đi xem video New Black đạp xe một bánh ạ
┗ Âm thanh khác một cách kỳ lạ. Không giống phối lại mà giống hẳn một bài khác
Trước bình luận được thả tim nhiều nhất ấy, cả đám nghiêm mặt.
“Sao ai cũng nhanh nhạy ghê.”
“Giờ sao hả anh?”
“Jung Hyun. Bỏ nắm đấm ra rồi hãy nói. Thả lỏng tay đi. Em định đấm cái bình luận à?”
Đúng lúc đó thằng út xen vào.
“Hay mình chơi bẩn, đi báo cáo thử ạ?”
“Lý do?”
“Quấy rối hoặc gây phiền nhiễu…?”
“Quấy rối ai mới được chứ.”
“Trái tim em?”
Thấy đứa út nháy mắt kiểu “anh hiểu mà?”, tôi mỉm cười với Jung Hyun.
“Jung Hyun à. Lôi nó đi giùm anh.”
“Vâng, anh.”
Nhìn Jung Hyun lôi nó đi cù lét và thằng út cười ré lên “khặc khặc”, tôi mỉm cười hiền từ.
Cảm giác giật mình vì đám bình luận đầy suy luận của các Soufflé cũng chỉ kéo dài được một lát.
“Tới nơi rồi. Mấy đứa.”
Địa điểm lịch trình hôm nay hiện ra trước mắt.
Chính là tòa nhà K-Net ở Sangam-dong.
____________________________
Buổi ghi hình hôm nay là chương trình idol của K-Net: “Sho Sho Sho! Trường Cấp Ba Idol”.
Mỗi số mời một nhóm idol đến giới thiệu và chơi trò chơi.
Giống chương trình Idol Show của HBS mà chúng tôi từng lên trước đây, nhắm vào đối tượng fan idol.
“New Black nhà mình đến rồi kìa! Oa ha ha hát!”
Danh hài Bang Mun Soo — gương mặt trông như một con gấu mèo mập mạp — nở nụ cười rạng rỡ đón chúng tôi khi vừa tới trường quay.
“Ui chao, mừng quá! Ôm một cái nhỉ?”
“Được ạ. Ôm kiểu gì đây?”
Thấy chúng tôi dàn thành đội hình vây kín như đàn hạc dang cánh để chuẩn bị ôm, anh phá lên cười lớn.
Bang Mun Soo hỏi chúng tôi khi cả đám cùng cười tươi rói.
“Lâu lắm rồi nhỉ. Từ hồi tháng Ba nhỉ”
“Chắc khoảng năm tháng ạ? Cỡ đó rồi.”
“Hồi ấy đứng trên sân khấu mấy đứa đã lấp la lấp lánh, anh nghĩ các em sẽ nổi, mà đúng là nổ tung rồi quay lại thật.”
Tôi với anh này đã chạm mặt nhiều lần ở Khai quật danh khúc.
Anh từng ra làm khách mời ở đó, vừa hô “New Black! My god! Jesus!” vừa đứng dậy vỗ tay.
Cũng chính ở đó anh từng nói “Lên chương trình của anh đi!”.
“Đám ống kính đại bác đã cắm trại ở dưới từ sớm để chờ New Black rồi đấy. Nhờ vả anh loạn cả lên.”
“Vâng, mong anh giúp đỡ ạ.”
“Chờ xem nhé.”
Bang Mun Soo nhoẻn cười rồi đi về phía đội sản xuất.
Trong lúc đó chúng tôi ngó quanh trường quay được dựng giống một lớp học.
“Cảm giác giống hồi mình quay quảng cáo đồng phục ha.”
“Em muốn đến đây lâu lắm rồi ạ.”
Chương trình gọi tắt là Cấp Ba Idol khá nổi tiếng.
Giờ đang kèn cựa với Idol Show mới ra mắt năm ngoái, nhưng phải nói nó là tổ nghề của thể loại chương trình giới thiệu idol.
Không chỉ trong nước mà với khán giả nước ngoài độ nóng cũng tốt.
Cùng với chương trình âm nhạc, đây là một trong những chương trình mà từ khi ra mắt chúng tôi đã muốn lên thử một lần.
“Xin chào ạ!”
“Vâng, chào hai bạn!”
Chúng tôi chào cả hai người vội vã chạy vào.
Đó là Woo Jin và Song Song, cặp MC phụ nam nữ dẫn dắt chương trình cùng MC chính.
Rồi khâu chuẩn bị quay cũng xong.
“Bắt đầu ghi hình!”
FD đập bảng clapper một cái “tách!” rồi lui ra, các MC đối diện hơn chục máy quay bắt đầu tán gẫu trong lớp học.
Đây là mục điểm tin ngắn gọn về những gì xảy ra trong làng nhạc suốt một tuần.
“Vâng, và tin về album đây ạ. Nghe nói mini album thứ ba của New Black đợt này đã lọt vào bảng xếp hạng Billboard 200!”
“Tin vui thật đấy. Và mới đây hoạt động tình nguyện với những chú chó bị bỏ rơi của Teen Spirit cũng gây chú ý nhỉ. Mình xem video nhé?”
“Ồ, người đang bị đàn chó nhỏ vây quanh và ‘hạ gục’ dưới sàn kia là Hwi Yeon-ssi phải không ạ? Aww, nhìn nụ cười của cậu ấy kìa.”
Tôi thì thấy nụ cười đó không hẳn là nụ cười ấy đâu.
Máy quay đang bắt cảnh chúng tôi đứng ở góc trường quay cười ngượng nghịu.
Bang Mun Soo liếc thẻ nhắc thoại rồi nói bằng giọng tỉnh bơ.
“Nào, giờ là lúc mời tân học sinh hạng đặc biệt của hôm nay.”
“Đang là một trong những ngôi sao hot nhất đây ạ.”
“Là những người mà thầy Mun Soo bảo mình là fan thật, số nào cũng đòi đạo diễn mời bằng được đấy ạ.”
Bang Mun Soo vẫy tay về phía chúng tôi và hô lớn.
“Theo kết quả khảo sát nội bộ, đứng đầu danh sách idol được học sinh tiểu học hâm mộ nhất — New Black ạ!”
Nhạc nền là bài hát nhập học tiểu học.
Trong tiếng vỗ tay của các nghệ sĩ, chúng tôi vừa “La la la!” vừa nhảy tưng tưng bước vào.
“Hai ba!”
“Xin chào, chúng tôi là New Black ạ!”
Sau khi cúi chào máy quay, chúng tôi nhìn ba nghệ sĩ đang tươi cười ngắm mình.
“Bài mới hay thật đấy. Nine nine nine~”
“Nine~”
Các MC hát bài của chúng tôi bằng giọng quê quê, và chúng tôi cũng nhún nhảy theo.
“Tuần trước anh Yoo của Daylight bảo vũ đạo Nine hay quá, còn nhảy một lần rồi mới về đấy.”
“Trời ơi. Vinh dự quá ạ.”
“Anh ấy đang ăn kiêng, bảo Nine là phương án số một để giảm cân. Chỉ cần một tuần là giảm hẳn chín ký.”
Chúng tôi vỗ tay cười.
Thấy chúng tôi cười khanh khách trước cả những câu đùa bình thường, các MC nở nụ cười vô cùng mãn nguyện.
“Phản ứng phong phú thật đấy, New Black.”
“Chúng em hơi nhiều tiếng cười ạ……”
“Quả nhiên. Chả trách được các đạo diễn nhà đài chọn là idol yêu thích. Gió thổi qua cũng cười. Cứ như dọn tiệc buffet không giới hạn các cảnh reaction cho đội sản xuất vậy.”
Đúng như lời anh, đạo diễn đang gật gù với nụ cười mãn nguyện.
Sau một lúc chém gió về nguồn gốc tên nhóm.
“Đây là phần không thể thiếu ở Cấp Ba Idol rồi. Tiết một, giờ thể dục! Chính là Random Play Dance.”
“Ô ô ô… Em muốn chơi cái này lắm ạ!”
Cả trường quay cười rộ trước câu thoại của main dancer nhà tôi, kích động đến mức cao giọng hẳn lên.
Mắt chúng tôi cũng long lanh y như vậy.
“Phấn khích ghê ha.”
“Lạ nhỉ. Đến đoạn này thì phải lo lắng chứ. Biết là thất bại có hình phạt chứ hả?”
“Bọn anh không nương tay đâu.”
Trước các MC đang cười tinh quái, thằng út hào hứng đáp.
“Không sao đâu ạ. Không thất bại là được chứ gì ạ?”
“Đúng.”
“Chúng em tuyệt đối không sợ thất bại ạ.”
Thấy chúng tôi tuyên bố đầy tự hào, Bang Mun Soo hỏi:
“Tự tin dữ ha.”
“Vâng ạ. Cái khác thì không dám nói, nhưng lượng luyện tập thì chúng em tự tin là nhiều, nên bài nào ra chúng em cũng chiến được ạ.”
“Bài hát ngấm vào người rồi?”
“Chỉ cần nghe nhạc là cơ thể tự động chuyển động ạ.”
Nghe tôi nói, mấy đứa em cũng góp thêm mỗi đứa một câu rồi gật gù.
Bang Mun Soo phì cười.
“Ai cũng nói vậy hết. Tôi khác với các idol khác.”
“Thật mà ạ. Xin hãy tin chúng em.”
“Xem thử lời đó có thật hay không nhé.”
Vì là lần đầu chơi nên chúng tôi quyết định làm thử một ván nháp.
Câu đùa lúc nãy có phóng đại cho hợp lên sóng, nhưng thật lòng thì tôi cũng tự tin.
Tập nhiều đến thế rồi, chẳng lẽ lại khó khăn vất vả đến vậy sao.
“Trước hết cứ như đã bàn, lấy Ri Hyuk làm trung tâm mà di chuyển nhé.”
“Vâng ạ.”
Đội hình dễ loạn nên lấy Ri Hyuk làm mốc — cả đám gật đầu với chiến lược của tôi.
Tất cả chụm tay lại.
“Một, hai, ba, thịt!”
Rồi chúng tôi đứng vào đội hình sân khấu, trao nhau ánh mắt nghiêm túc.
‘Làm tốt nào.’
‘Lần này ôm trọn đất diễn.’
Hít thở sâu, chờ đội sản xuất bắt đầu.
Bài đầu tiên vang lên: đoạn hai của Masquerade.
“Ồ hô.”
“Răm rắp thật đấy.”
Lấy Ri Hyuk làm trung tâm, chúng tôi khớp đội hình và di chuyển liền tay.
Đúng lúc đang cười đầy tự hào vì bài đầu đã thành công không một chút lúng túng.
‘Ơ ơ……?’
‘Ủa.’
Nhạc cứ đổi liên tục, và rối loạn ập tới.
Cơ thể thì đúng là phản ứng được với đoạn nhạc đó, nhưng việc khớp lại đội hình sân khấu mới thì khó kinh khủng.
Xa xa, tôi cứ như thấy Clay hiện lên như ảo ảnh, cười bảo ‘Khó chứ hả?’
“Ơ ơ! Ê! Tránh ra!”
“Á!”
Chúng tôi loạn hết cả lên, va vào nhau tứ phía. Tôi hét lên với mấy đứa em.
“Mấy đứa, tất cả bình tĩ… oááá!”
Một thứ gì đó khổng lồ lao tới nhanh như chớp và hất tôi bay “bụp” một cái.
Cảm giác như bay vèo gần một mét.
Như quay chậm, Jung Hyun chớp mắt, chìa tay ra với vẻ mặt kiểu ‘Sao anh lại bay đi thế ạ?’
Ji Ho thì hét “Anh ơiiii!” như nhân vật chính phim truyền hình.
Ri Hyuk lao tới định giữ tôi thì vấp ngã, còn Bi Ju thì đang “Không đượccc!”
Chụp.
Ơ?
Định thần lại thì tôi — kẻ vừa bị Jung Hyun hất văng — đang tiếp đất xuống sàn bằng một cú ngã kỹ thuật hoàn chỉnh.
(Chú thíc: kỹ thuật tiếp đất an toàn trong judo/hapkido, giúp phân tán lực khi ngã)
Trong tư thế chống người trên sàn, tôi chạm mắt với đội sản xuất, các MC và dàn máy quay đang đờ đẫn nhìn mình.
“…….”
Ngay khoảnh khắc tất cả đang chớp mắt, danh hài Bang Mun Soo thốt lên đầy thán phục:
“Chà. Đúng là khác hẳn mấy nhóm khác thật.”
Tiếp đó, tiếng cười bùng nổ giữa đội sản xuất.
Bình luận cho Chương 306
Bình Luận
Chương 306
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...