Chương 297
- Home
- Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
- Chương 297 - 35. Concert đầu tiên (1)
Tòa nhà Lemon Entertainment.
Mấy nhân viên tổ A&R đang chạy đi chạy lại giữa văn phòng và phòng thu vươn vai rệu rạo cố giãn cái thân thể mỏi nhừ.
“Hự ừ… mỏi quá đi.”
“Á chà chà, phải làm gói hồng sâm Woo Joo cho mới được. Chết mất thôi.”
“Chắc mai em không dậy nổi mất…….”
Mấy nhân viên A&R quầng thâm hốc cả mắt, mỗi người rút một thanh hồng sâm ra mút chụt chụt.
Ai cũng nhìn nhau vật vã hít hồng sâm để sinh tồn mà ai nấy cười khổ.
Tổ A&R là bộ phận sản xuất album.
Scarlet thì đang dần khép lại hoạt động quảng bá trên sân khấu âm nhạc, còn New Black thì giờ chỉ còn chờ ngày phát hành album. Nói cách khác, đáng lẽ trong thời gian này chẳng có album nào phải làm nên phải thảnh thơi mới đúng.
Nhưng lúc này, trong văn phòng tổ A&R lại đang vọng ra “tiếng ai oán”.
“Ui, sao khó vậy.”
“Cứ như hồi Ri Hyuk dọn dẹp ấy. Ri Hyuk vừa dọn xong đâu vào đấy là Ji Ho với Jung Hyun bày bừa thành bãi chiến trường trong 3 giây.”
“Đúng thế. Cứ tưởng dọn dẹp gọn gàng đâu ra đấy rồi thì lại lòi ra chỗ nghe hơi cấn cấn.”
Cái họ đang bàn tán là bài hát mới của Woo Joo.
Đây là ca khúc sẽ được đưa vào phim “Nostalgia” của đạo diễn John Edwards, công chiếu cuối tháng 9.
Vốn dĩ chỉ định dùng một phần, hơn nữa lại không phải bài trong album, nên ban đầu họ bắt tay vào làm với tâm thế nhẹ nhàng.
Nhưng bài hát hay quá thể đáng.
“Hay thật đấy…….”
Một nhân viên A&R đeo tai nghe nhắm mắt lại.
Giai điệu sống động như ánh sao lấp lánh.
Cái melody nghe như trong đêm khuya thẳm, giữa rừng sâu có lũ tiên nữ xoay vòng vòng nhảy múa – nghe một hồi là tự dưng ngân nga theo lúc nào không hay.
“Pil Geun đang ngâm nga kìa.”
“Chắc đang nghe bài đó đấy.”
“Cứ nghe bài đó là em thấy mình biến thành công chúa trong truyện tranh ấy. Còn muốn ‘talking about’ với con chim sơn ca bay lượn nữa cơ.”
(Chú thích: Pil Geun thích chêm tiếng Anh vào cùng nhưng lại sai ngữ pháp)
Càng đào sâu càng phải thốt lên thán phục.
Woo Joo bảo là nghĩ ra tại chỗ, mà nghĩ mãi không hiểu nổi rốt cuộc làm kiểu gì mới ra được.
Chính cái chất lượng ấy là lý do họ coi trọng ca khúc này đến vậy.
‘Vấn đề là……’
Hay thì hay quá.
Cảm giác này giống hệt hồi tiếp xúc với bản phối huyền thoại được tái sinh thành Firework.
Kiểu như phần phác thảo hoàn hảo đến mức nếu làm ra bản hoàn chỉnh thì có khi lại hỏng ấy.
Nhưng chẳng lẽ vì thế mà gửi bừa mỗi bản nháp rồi tuyên bố “Nhận lấy đi! Lũ Hollywood các người!”, nên mấy nhân viên A&R vẫn đang gồng mình làm hết sức trong hoàn cảnh được giao.
Cứ lắp vào rồi tháo ra như chơi ghép hình.
Làm thủ công lặp đi lặp lại vô số lần như thế, thứ hao mòn dần lại chính là cái thân xác của họ.
“Hưựựự…….”
“Ôi, thật sự là còn chẳng còn sức mà tan làm. Lát nữa chắc phải chợp mắt ở phòng trực đêm.”
“Phải ăn tối đã chứ.”
Đúng lúc mấy nhân viên với bộ dạng như xác sống đang ngồi vật vờ trên ghế, đầu óc còn đang phân vân nên ăn mì tương đen hay đặt món gì.
Rào rào.
“Gì thế? Có tiếng xe đẩy à?”
“Chuyển phát tới hay sao ấy nhỉ?”
Các thành viên New Black đẩy xe đẩy đi vào.
“Bọn em tới rồi đây!”
“Đến rồi đây~ New Black tươi rói vừa cập bến đây~!”
“Các anh chị không ngờ bọn em tới giờ này đúng không?”
Chẳng hiểu sao trong tai tổ A&R, tiếng xe đẩy nghe cứ như tiếng chiến xa mà lũ quỷ dữ dưới địa ngục kéo đi.
“Hưựự!”
Mấy nhân viên A&R cuống cuồng đứng dậy khoác vai nhau lập thành hàng rào chặn không cho tiến vào thêm.
“C-có chuyện gì thế. Sao đột nhiên vậy?”
“Dạ?”
“Chẳng phải giờ này vẫn đang phải quay hình bên Idol Olympic à? Sao lại…….”
“À.”
Woo Joo đứng ở giữa lên tiếng đáp.
“Thật ra, bọn em…….”
“……?”
Cả 5 người đồng loạt sầm mặt xuống đầy u ám.
“Sao thế? Có chuyện gì à?”
“Bọn em bị loại ngay vòng một môn bắn cung rồi.”
“Bị loại……?”
Bị loại ư, không thể tưởng tượng nổi.
Chuyện gì mà chỉ cần dùng đến thân thể thì Woo Joo chẳng bao giờ chịu thua kém ai.
Vẫn còn nhớ hồi Tết vừa rồi, khi New Black giành huy chương vàng bắn cung, chủ tịch Park Gyu Ho đã rưng rưng nước mắt cơ mà.
‘Woo Joo bị loại……?’
‘Gì vậy. Chẳng lẽ là vì tương tác với đội bạn à.’
‘Chứ không lấy cung phang trọng tài thì làm gì có chuyện bị loại.’
Rồi khi nghe câu chuyện về mũi tên may mắn cùng những gì xảy ra sau đó, mấy nhân viên ôm bụng cười lăn.
“Thì ra là thua vì thế.”
“Đâu có ạ. Bọn em có thua đâu ạ!”
Thấy thằng út phủ nhận kịch liệt, mấy thành viên khác cũng gật đầu lia lịa.
“Đây gọi là lùi 3 bước để tiến 1 bước đó.”
“Là rút lui chiến thuật để tạo bước nhảy vọt vĩ đại ở kỳ Idol Olympic sau thôi ạ.”
“……Với lại bọn em được tan làm sớm, nên xét cho cùng người chiến thắng thật sự là bọn em đấy chứ. Trong lúc người ta hạng nhất với ẵm huy chương vàng thì bọn em được về nhà.”
Trước câu chốt của Woo Joo – hai nắm tay siết chặt, biện hộ đầy tha thiết – mấy người đi làm công sở lộ vẻ mặt đồng cảm sâu sắc.
Các thành viên cũng “Đúng! Đúng đấy!” gật gù theo.
Ánh mắt bị hút vào mũi tên may mắn Woo Joo mang tới cũng chỉ được một lát, mấy nhân viên A&R hỏi:
“Mà cái trên xe đẩy là gì thế? Nãy giờ thấy mùi đồ ăn thơm phức.”
“Cái này ạ? Cơm hộp ạ.”
“Cơm hộp?”
“Cơm hộp bên Olive House chuẩn bị – đây là chuỗi nhà hàng mà bọn em làm gương mặt đại diện ạ.”
Ri Hyuk mở nắp thùng giấy ra, để lộ đống hộp cơm chất cao ngồn ngộn.
Jung Hyun lấy tay quạt quạt cho mùi thịt lan tỏa khắp nơi.
“Ối chà, cái mùi này…….”
“Thơm nhỉ?”
Nghe bảo vốn là cơm hộp bữa tối chuẩn bị cho các fan.
Nhưng vì được tan làm sớm ngoài dự kiến nên số lượng cơm tối bị dôi ra lửng lơ.
“Thế nên bọn em đang tự đi phát khắp công ty đây ạ.”
“Ồ ồ…….”
Thấy Woo Joo cười tươi rói bảo “Tất nhiên là bọn em phải ghé tổ A&R đầu tiên rồi~”, họ bật cười.
“Cảm ơn nhé. Anh ăn ngon miệng đây.”
Những người nhận hộp cơm đều nở nụ cười.
Rồi khi thấy trong hộp có cả bít tết lẫn tôm hùm, họ rú lên sung sướng.
“Chà. Lâu lắm rồi mới được ăn bít tết.”
“Trông ngon ghê.”
“Fan của bọn em chắc tiếc lắm nhỉ. Vì không được ăn cơm hộp.”
“Đúng đấy. Thế với fan bọn em xử lý sao?”
Trước câu hỏi đó, các thành viên mặt mày ngượng nghịu đáp:
“Trước khi về bọn em có gặp trực tiếp, nhưng chỉ đưa được mỗi tờ giấy note thôi ạ.”
“Giấy note?”
“Là mấy mẩu ghi chú ngắn bọn em viết kèm tên từng fan, vốn định dán lên hộp cơm tối để tặng ấy ạ.”
“……Thế fan chỉ nhận được mỗi tờ giấy note thôi à?”
“Vâng. Mà lại còn là tờ ghi ‘Chúc bạn ăn tối ngon miệng nhé’ nữa chứ…….”
Trước câu trả lời của Woo Joo – mắt nhìn xa xăm về dãy núi tưởng tượng – họ cười phá lên.
Có thể hình dung rõ mồn một cái vẻ mặt của các thành viên khi đưa tờ giấy note ‘Chúc bạn ăn tối ngon miệng nhé’ trong khi chẳng có cơm tối nào cả.
Và cả gương mặt của các fan khi nhận lấy nó.
“Nhưng mà fan vẫn thích lắm ạ.”
“Đúng đó. Người ta yêu ai thì yêu cả đường đi lối về mà.”
“Nhưng bọn em cũng cảm thấy áy náy lắm, cứ như phát cơm suất ăn học đường mà không có miếng thịt lợn chiên xù nào, chỉ đưa mỗi nước sốt ấy ạ.”
Trước câu bỏ lửng của Bi Ju, họ lại cười.
Trong lúc mọi người lần lượt mở hộp cơm ra ăn, tổ trưởng A&R gọi Woo Joo khi cậu định rời văn phòng.
“À này, Woo Joo.”
“Dạ?”
“Bài em đưa chắc sắp hoàn thiện rồi đấy. Dạo này tiến độ làm cũng khá ổn.”
“……Cảm ơn anh ạ!”
Mặt của leader liền tươi hẳn lên.
Đúng là đang muốn hỏi mà xem chừng vì không khí nên chưa hỏi được, đúng lúc Woo Joo cúi gập đầu chào tính rời đi.
Mấy nhân viên như sực nhớ ra điều gì bèn đứng dậy.
“À này.”
“……?”
“Trước khi về, cho bọn anh mượn một chút… cái mũi tên tan-làm-sớm may mắn kia đi.”
Woo Joo với vẻ mặt ngơ ngác đưa cây tên chồng làm một ra.
“…….”
Vị tổ trưởng đón lấy mũi tên bằng cả hai tay như thể đang tiếp nhận vật linh thiêng.
Mấy nhân viên trao nhau ánh mắt nghiêm trang.
Đúng lúc các thành viên New Black chớp mắt trước bầu không khí trang nghiêm ấy.
“Cầu thần linh hãy cho bọn con cũng được tan làm sớm với ạ.”
“Chúng con nguyện cầu được tan làm đúng giờ ạ.”
Trước cảnh mấy người công sở vuốt ve mũi tên mà khấn vái được tan làm sớm, các thành viên New Black cười ồ.
______________________________
“Mũi tên may mắn” mang về từ Idol Olympic được đặt trong phòng thu của bọn tôi.
Nhìn cặp tên dính liền nằm trên cái giá đỡ mà Ri Hyuk đặt mua, bọn tôi nở nụ cười mãn nguyện.
“Mà sao lại đem cái này trưng ở đây thế ạ?”
Trước câu hỏi của main vocal, tôi đáp ngắn gọn.
“Vì ở ký túc chẳng có chỗ để?”
“Vứt đi thôi. Chỉ tổ chiếm chỗ.”
“Đồ kỷ niệm mà, vứt làm gì?”
Tôi lắc đầu.
“Với lại sau này nếu có Bảo tàng New Black thì sẽ đem trưng bày.”
“……Anh nghĩ thật sự sẽ có cái đó à?”
“Anh Ri Hyuk à. Chuyện đời ai biết được ạ. Sau này biết đâu cái mũi tên này được treo dưới bức ảnh đen trắng chụp anh Woo Joo đang bắn cung thì sao ạ.”
“Ừ. Ri Hyuk… Ê, khoan đã. Ji Ho. Sao ảnh lại đen trắng hả?”
Tôi lập tức truy đuổi thằng út đang bắt đầu bỏ chạy, phải tóm lấy nó để trừng trị.
Dù thế nào đi nữa, kỳ Idol Olympic Trung thu của bọn tôi – được tô điểm bằng màn bị loại với tốc độ ánh sáng vào hàng huyền thoại – cũng đã khép lại như thế.
Xong xuôi, bọn tôi nghe Street Boys kể lại, thì hình như đội Đỏ có Scarlet đã giành chức vô địch. Nghe bảo họ về nhất ở nội dung chạy tiếp sức nữ cuối cùng, ánh mắt bừng bừng như lửa cháy.
Ngoài ra còn nghe kể có thành viên của mấy nhóm bị chấn thương khi chơi bóng rổ hay chạy tiếp sức, làm không khí trên khán đài lạnh ngắt cả đi.
Trước lời bàn rằng tan làm sớm quả là một nước cờ thần thánh, bọn tôi cũng gật gù đồng tình.
Trong khi đó, sau Idol Olympic, khi concert và comeback đang tới gần, tổ quảng bá cũng dốc toàn lực đẩy truyền thông.
– “Nhóm dẫn đầu xu hướng” New Black đếm ngược comeback, “Liệu có lại càn quét bảng xếp hạng nửa cuối năm?”
– New Black công bố lịch trình quảng bá mini album thứ 3 ‘Neon Black’
– “Lần này là hip-hop”, New Black bày tỏ hoài bão trước thử thách mới
Tôi không đọc bình luận, chỉ lướt qua tiêu đề với nội dung.
Nhìn chung có vẻ họ đang chú ý vào điểm ca khúc chủ đề mới của bọn tôi sẽ đạt thành tích ra sao.
Cũng có bài dự đoán cuộc tranh giành vị trí quán quân khốc liệt với Teen Spirit – nhóm sẽ chạm trán bọn tôi trên sân khấu âm nhạc tháng 9 – và họ đặt bọn tôi ngang hàng với Teen Spirit.
Hơn nữa phần lớn các bài đều dự đoán bọn tôi chiếm ưu thế hơn hẳn.
Về fandom thì khỏi phải bàn, Teen Spirit lớn hơn, nhưng liệu họ có thắng nổi New Black – kẻ mạnh về mảng nhạc số hay không……
“Ôi, ngượng ghê.”
“Cường giả của làng nhạc số mà giới 20-30 mê nghe nhất… khà khà khà! Mấy anh thấy không? Ngón tay em cứng đờ không duỗi ra được luôn nè.”
“Ồ. Được khen kìa. Mãn nguyện mãn nguyện, cực kỳ mãn nguyện.”
Chẳng hiểu sao thấy ngượng.
Bọn tôi từng đứng nhất bảng tổng kết nhạc số nửa đầu năm với ‘Hoa gió’ nên nói vậy cũng không sai, nhưng cứ thấy gượng gượng thế nào.
Cứ như nghe kiểu “nhân vật số 1 mà học sinh tiểu học tôn sùng” ấy.
Nhưng bất kể bọn tôi có ngượng hay không thì đúng là hình ảnh của bọn tôi đã được định hình theo hướng đó thật.
Kiểu như phân loại là idol, nhưng cứ hễ comeback là làng nhạc lại xôn xao, được nhìn nhận ở vị trí “cường giả nhạc số” ngang với ca sĩ ballad hay ban nhạc indie ấy. Sắc thái của các bài báo phần lớn đều theo hướng đó.
“Lượng đặt trước album cũng đang tăng rất tốt.”
Thi thoảng ghé qua văn phòng tổ quản lý là anh Seok Hwan lại định kể cho nghe về album.
“A a a a a! Không nghe, không nghe thấy gì!”
“……Đám bây là học sinh tiểu học à.”
“A a! Em không thèm nghe đâu!”
Cứ mỗi lần có ai định kể chuyện album là bọn tôi lại bịt tai bấm bấm liên hồi mà quay đi.
Bọn tôi chỉ nghe mỗi cái tin là xu hướng “đặt trước” đang tốt.
Thông thường các cửa hàng bán album sẽ căn cứ vào xu hướng đặt trước của fan hay doanh số lần trước mà đoán “nhóm này chắc bán được cỡ này đây” rồi đặt hàng với nhà phân phối.
Nghe bảo con số đó rất tốt.
Nhưng con số chính xác thì bọn tôi cũng quyết định không nghe.
“Nghe vào rồi lại đâm ra ảo tưởng thôi.”
“Ảo tưởng cỡ đó thì cứ ảo tưởng chút đi. Nổi rồi mà vẫn sống với cái tâm thế tân binh là kiểu gì?”
“Sau này có doanh số tuần đầu ra thì lúc đó chúng em sẽ xem. Giờ tụi em lo tập luyện đã.”
Là vì sắp có một buổi diễn quan trọng, nên bọn tôi không muốn vui buồn thất thường theo mấy cái chỉ số thành tích nọ kia.
Chuyện hát hò tưng bừng thì để dành cho buổi diễn chính, còn trước đó thì muốn giữ cái đầu lạnh mà chuẩn bị.
Chính vì muốn làm cho tốt, và phải làm cho tốt đến vậy.
“Vận đầu tiên là gì nào?”
“Là vận quyết định!”¹⁷
Khắc ghi câu danh ngôn của bà Kim Deok Soon nhà tôi rằng “khởi đầu là quan trọng nhất”, bọn tôi cứ thế chuẩn bị cho concert.
Trong lúc gạch dần từng ngày trên lịch cho tới D-day là thứ Sáu ngày 28 tháng 8.
Bọn tôi cũng ngày nào cũng liên lạc qua lại với gia đình mỗi người.
Cứ hễ chuẩn bị concert đến lúc đầu óc căng như dây đàn là mỗi đứa lại gọi điện về cho nhà.
– Ta đây.
“Cháu trai bà đây.”
– Cha bố cái thằng này. Thằng ranh con hỗn xược.
“Ka ka ka ka!”
-
- Dễ chịu ghê.
Nghe tràng chửi mộc mạc mà lòng lắng lại thanh thản.
Nói chuyện điện thoại với bà, cảm giác cứ như đang ngâm mình trong bồn tắm ấm áp vậy.
Ừ thì. Thi thoảng nóng quá làm “Á á!” cay xè, nhưng tôi vẫn cứ thích.
Vì lúc thân thể mệt mỏi, một câu nói của người nhà còn quý giá và công hiệu hơn trăm thang thuốc.
– Mà thật sự cháu có khỏe không đấy? Nghe cái giọng hỏng bét cả rồi……
“Đâu có~ Cháu khỏe mà?”
– Mày lừa được ai. Hầy.
Tôi nghe bà tuôn một tràng cằn nhằn đầy lo lắng “ăn cái này đi, ăn cái kia đi”.
“Thế bà chuẩn bị ổn cả chưa ạ? Đi xem concert của cháu thì phải thật ăn diện vào đấy.”
– Đồ mặc hôm đó bà chuẩn bị hết rồi. Mà vé chưa gửi tới à?
“Ngày đầu đến thì công ty sẽ đưa ạ. Chắc thế ạ.”
Bà tôi cùng gia đình các thành viên đều được sắp xếp đến xem concert ngày đầu tiên.
Biết người nhà ngồi chỗ nào thì sợ mất tập trung, nên tuy không biết họ ngồi đâu, nhưng chắc là sẽ được xếp ngồi tụm lại một chỗ.
– Mà bà già như bà đi có tiện không cơ chứ. Lỡ đến nơi tụi trẻ lại “ối giời, bà già kia lẫn rồi hay sao mà lại vào đây” thì ngượng chết đi được.
“Bà cứ lo bò trắng răng. Bà ơi. Người ta lại tưởng là bà ngoại của ai đó ấy chứ.”
– Chúng nó biết đường nào mà tưởng?
“Chắc tại bà là người 70 tuổi duy nhất trong khán phòng……?”
– Sao lại mình bà. Bà còn dắt cả Suk Ja đi cùng mà.
“À, thế thì là hai vị 6-7 chục tuổi độc nhất vô nhị trong khán phòng… Á!”
Trước cơn bão chửi bới liên thanh, tôi tạm sơ tán cái tai đi chỗ khác.
Đến khi tôi bảo với bà là đùa thôi, rằng gia đình các thành viên khác cũng dắt cả ông cả bà đi hết, thì cơn giận mới nguôi.
Đang trò chuyện về concert một hồi lâu, bà Kim Deok Soon bỗng khẽ hỏi.
– Mà giờ cháu đang ở một mình đấy à?
“Sao thế ạ?”
– Cái, hừm hừm… Cháu để ý chăm sóc Ri Hyuk một chút.
“Ri Hyuk ạ?”
Bà nói.
– Lần trước cũng chỉ có mỗi em gái nó đến thôi mà. Cái đứa đó nó ít nói nên thế thôi, chứ giờ tụi bay cười đùa với bố mẹ thì nó chẳng chạnh lòng à.
“Cháu biết rồi ạ. Cháu sẽ để ý chăm thằng bé.”
Thì ra thế nên tôi mới phải ra tận sân thượng gọi điện ngắn ngắn thế này.
Trước câu nhấn mạnh của bà rằng chăm cái thân thể là quan trọng, nhưng chăm cái lòng người cũng quan trọng không kém, tôi gật đầu.
___________________________________
Ngày trước hôm concert.
Chiếc xe hướng về Công viên Olympic để tổng duyệt cứ ồn ào náo loạn.
“Anh. Ri. Hyuk. Ăn. Cái. Này. Không. Ạ?”
“…….”
“Ri Hyuk à. Hôm nay sắc mặt tái nhợt thế? Mắt còn giật giật nữa. Hay là thiếu magie? Anh mua thực phẩm chức năng bổ sung magie cho em nhé?”
“…….”
“Ri Hyuk à. Gối cái gối này đi.”
“…….”
Đúng lúc Jung Hyun “hục” một cái tròng cái gối cổ vào cổ Ri Hyuk.
Ri Hyuk đã hết chịu đựng liền nhe nanh phun lửa.
“Aa, mọi người làm cái gì thế. Tự dưng làm sao thế hả?”
“…….”
Bọn tôi nhìn nhau.
“Ừm… vẻ đẹp của sự quan tâm?”
“Sự sẻ chia?”
“Hay có khi là tình huynh đệ?”
Cứ mỗi lần xe xóc nảy là tai Ri Hyuk lại đỏ lên như đèn giao thông rồi lại hạ xuống.
Main vocal nhà chúng tôi làm cái mặt hết chịu nổi.
“Tự dưng cứ tưởng cả đám đang quay quảng cáo công ích.”
“Gượng gạo thế cơ à.”
“Muốn quan tâm thì quan tâm cho đều đặn vào. Mọi người soi gương đi. Cứ như mấy ông chính trị gia trong mùa bầu cử ấy.”
“Ê, đâu đến mức…….”
Nó chìa cái điện thoại đang ở chế độ selfie ra.
Vừa nhìn thấy biểu cảm của bọn tôi trong đó là tôi hiểu ra ngay lập tức.
“…….”
Trước bộ dạng ngượng ngùng của bọn tôi, Ri Hyuk nhét cái gối cổ vào, rồi nhấm nháp thanh thạch đậu đỏ ngọt mà Ji Ho đưa.
“Thì, được quan tâm cũng thích đấy…….”
Ánh mắt sắc lẻm nheo lại.
“Là vì mai gia đình mọi người đến đúng không?”
“……Tuyệt đối không phải đâu nha! Chỉ là tại nhìn anh xơ xác đáng thương nên thế thôi ạ!”
“Ji Ho à…….”
“Ê!”
Thằng út với màn biện hộ vụng về vừa đập tan lời nói dối của bọn tôi, vừa tiện tay đá đểu luôn Ri Hyuk – một mũi tên trúng hai đích.
Bọn tôi ngượng nghịu gãi gãi sau gáy.
“Không, thì cũng chẳng hẳn là vì thế…….”
“Chỉ là…….”
Trước bộ dạng đáp lí nhí của bọn tôi, Ri Hyuk hắng giọng.
“Thật ra thì, cảm ơn mọi người đã quan tâm đến em. Nhưng chẳng cần bận tâm nhiều thế đâu ạ.”
“…….”
“Vì chắc gia đình em cũng sẽ đến.”
“Thật á?”
Cứ mỗi lần định hỏi gì đó là thấy như chưa chắc chắn nên bọn tôi cũng chẳng dám hỏi thẳng.
Ri Hyuk gật đầu.
“Mẹ em chắc sẽ từ Mỹ về cùng với Ye In. Bố em cũng bảo sẽ ghé qua một lát.”
“Tốt quá còn gì.”
“Mà cũng có thể không đến.”
Nó đáp lại bằng giọng bình thản.
“Thì, em có nghe bảo là nếu cả hai đều bận thì có thể không đến được. Nếu cả hai rảnh thì họ tự khắc sẽ đến thôi ạ.”
“…….”
“Nên anh Bi Ju à, đừng có mới đó đã rưng rưng nước mắt. Khóc thì để mai ở concert mà khóc.”
“……Ừ.”
Bi Ju đang rơm rớm nước mắt gật đầu.
Đúng lúc trong xe im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió điều hòa, thằng út nhìn tấm biển chỉ đường rồi nói.
“Ồ, hình như sắp tới Công viên Olympic rồi kìa.”
“Ừ nhỉ.”
“Vào trong rồi, chắc trên đường tới sân vận động sẽ có treo cờ phướn quảng cáo concert của bọn mình nhỉ?”
(Chú thích: Cờ phướn (còn gọi là flag banner) là một loại cờ có hình chữ nhật, thường được treo theo chiều dọc ở những nơi đông người qua lại như các con đường, trước cổng các cơ quan, đơn vị, hoặc trên các cột đèn, thân cây, giá đỡ.)
Bọn tôi trao nhau ánh mắt tràn đầy háo hức.
Anh Min Gi đang cầm lái bảo chắc trong vòng 5 phút nữa là tới.
Đúng lúc đó.
“Cảm ơn mọi người.”
Chẳng phải câu gì đặc biệt, nhưng vì người thốt ra câu đó nên bọn tôi khựng lại.
Khi bọn tôi ngoái đầu nhìn qua trái qua phải, Ri Hyuk nhìn vào khoảng không mà nói.
“Em nói cảm ơn đấy.”
“Có ai trên kia à?”
“Aizz. Thật là.”
Nó nhíu mày, rồi nhìn thẳng vào mắt bọn tôi mà nói.
“Em cảm ơn. Vì đã quan tâm em.”
“…….”
“Suốt thời gian chuẩn bị concert, mọi người cứ lén trốn đi gọi điện vì sợ em để ý còn gì. Mỗi lần định nhắc đến chuyện gia đình cũng cố ý nghĩ cho em mà không nhắc.”
“…….”
“Thì, mai gia đình em có đến hay không thì em cũng chẳng biết, nhưng dù không đến em thấy vẫn ổn ạ.”
Ri Hyuk cười nói.
“Vì mai chỉ có bọn mình với nhau thôi em thấy cũng tốt mà.”
“…….”
“Anh Bi Ju, giờ không phải lúc ôm đâu ạ. Kiềm chế đi ạ.”
“……Ừ.”
Bi Ju xòe hai cánh tay ra như cánh bướm, phất phất rồi khép lại.
Còn bọn tôi thì trước lời của Ri Hyuk mà nở nụ cười.
Nghe câu “chỉ có bọn mình với nhau cũng tốt mà”, phải nói sao nhỉ, cứ như có một bầu không khí ấm áp mềm mại lan tỏa.
Chẳng phải ai khác mà lại là cái đứa đó nói ra câu như thế, thấy vừa lạ, vừa thấy ngượng.
Cái thằng tính khí xấu xa vậy mà vẫn coi bọn tôi là người thân của nó, nghĩ thế lại thấy vừa cảm động.
‘Làn sóng cảm động đang cuộn trào rồi……’
‘Kỳ quan thật đấy.’
‘Ri Hyuk ơi……!’
Bọn tôi cũng nở nụ cười ấm áp.
Mọi thứ đều thật đẹp.
Nhưng mà…….
“Ri Hyuk à.”
“Sao ạ?”
“Mọi thứ đều hay, nhưng cái kiểu chuyện này thì lần sau nhớ nói lúc sắp xuống xe nhé. Để còn vừa nhảy xuống rồi cả đám tản ra như gián ấy.”
“……Ờm.”
Ngượng ghê.
Nếu là phim thì thường sau cảnh bộc bạch nỗi lòng là chuyển ngay sang cảnh tiếp theo, đằng này bọn tôi lại rơi vào cái hiện thực không thể chuyển cảnh nổi.
Cả năm người đồng loạt ngước nhìn lên trần xe.
“…….”
“…….”
Đúng lúc đó, anh Min Gi đang cầm lái liếc nhìn gương chiếu hậu rồi khẽ nói.
“Này các em.”
“……Dạ?”
“Đáng ra 5 phút nữa là tới.”
Nhưng mà?
“Đường tắc rồi.”
“…….”
“Định vị bảo mất tầm 15 phút cơ.”
Ngay khoảnh khắc đó, chẳng ai bảo ai, tất cả cùng vẫy vẫy đôi tay đang co rúm vì ngượng mà hét toáng lên.
Đó là 15 phút dài nhất trong cuộc đời bọn tôi.
Bình luận cho Chương 297
Bình Luận
Chương 297
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...