Chương 310
Hãy comment để ủng hộ tui nha.
Lịch đăng truyện: 1 chương /ngày
Đó là một cảm giác cực kỳ nhớp nháp.
Như thể có một ánh nhìn dinh dính bám riết vào người tôi rồi từ từ trườn xuống.
Tôi vừa định đảo mắt nhìn quanh khán đài một lượt thì.
“Oppa sao vậy ạ?”
Nghe bạn Soufflé ngồi đối diện hỏi, tôi định thần lại rồi làm bộ mặt nghiêm trọng đáp.
“Đúng là chuyện đó đấy.”
“……?”
“Anh đang phân vân nên vẽ tàu vũ trụ kiểu gì. Vẽ UFO hay vẽ tên lửa đây.”
Thấy tôi thoăn thoắt vẽ cho một trạm không gian, bạn Soufflé vỗ tay cười.
“Trạm không gian gì mà kỳ vậy oppa. Có cái tàu vũ trụ đậu ngay trước trạm xe buýt luôn kìa.”
“Nên nó mới đặc biệt chứ. One and only.”
“Ồ. Cái đó thì hay đấy.”
Rồi bạn ấy nhận chữ ký xong, chuyển sang chỗ Bi Ju.
Trong lúc Bi Ju đeo cái bờm tóc kiểu ‘hờn dỗi’ mà fan tặng rồi nhập vai luôn mà ‘hứ’ một cái, tôi lại đảo mắt nhìn quanh lần nữa.
Bên cạnh, buổi ký tặng vẫn đang diễn ra yên bình.
Còn khán đài thì đầy những ống kính đại bác và các bạn Soufflé đang vẫy tay với tôi.
Trong lúc tôi làm hình chữ V bên khóe mắt, khép mở hai ngón tay như càng cua rồi mỉm cười, đầu óc chìm vào suy nghĩ.
Chắc chỉ là do tâm trạng thôi nhỉ.
Cái cảm giác lạnh sống lưng vừa nãy đã biến mất.
Nói thế nào nhỉ, giống cái cảm giác khó chịu nhớp nháp khi bị đám sasaeng — mà lại thuộc loại rình rập — nhìn chằm chằm ấy.
Cứ như con bọ dính bẫy keo, chỉ chạm nhẹ vào người thôi đã thấy khó chịu.
“Sao thế?”
Có lẽ nhận ra dấu hiệu bất thường, anh Min Gi đứng sau lưng tôi hỏi qua lớp khẩu trang.
Tôi che miệng thì thầm.
“Không có gì đâu ạ.”
“Có thấy sasaeng nào không?”
“Không ạ.”
“Ở hiện trường mà thấy gợn gợn dù chỉ một chút thì báo anh ngay. Anh xử lý cho.”
“Cảm ơn anh.”
Trong lúc tôi cười vẫy tay với các bạn Soufflé đang tò mò dưới khán đài, người fan tiếp theo lại đến trước mặt tôi.
“Xin chào ạ!”
Chắc chỉ là tâm trạng nhất thời thôi, tôi cho qua.
Chắc do sau concert chúng tôi không kịp nghỉ ngơi mà chạy show âm nhạc liên tục, mệt mỏi dồn lại nên mới thế.
Chắc là vậy rồi.
Ở các buổi fansign, chuyện đáng lo lắm cũng chỉ là thi thoảng có sasaeng bị cấm cửa rồi làm loạn thôi.
Mà mấy trường hợp đó thì công ty đã quản lý bằng danh sách đen rất chặt rồi.
Chắc không cần lo đâu.
“Bạn từ đâu tới vậy? Where are you from?”
Bạn Soufflé đội khăn hijab cười đáp bằng tiếng Hàn.
“Em từ Indonesia tới ạ.”
“Selamat Malam (Xin chào).”
Nghe tôi chào bằng tiếng Indonesia, bạn ấy đỏ bừng má rồi cười khúc khích.
Hình như từ hồi Hoa gió, số fan nước ngoài tới fansign nhiều hẳn lên.
Trong lúc trò chuyện bằng thứ tiếng Hàn pha tiếng Anh, tôi bắt gặp ánh mắt của fan.
Sao mà long lanh đến vậy.
Đây là khoảnh khắc tôi thích nhất trong các buổi ký tặng.
Được đối diện ở khoảng cách gần với đôi mắt sáng rực hướng về mình — đó là thứ hạnh phúc mà không tự trải qua thì chẳng thể nào hiểu được.
“Ở xa vậy mà vẫn cổ vũ chúng anh, cảm ơn em nhiều nhé.”
Nghe quản lý nhắc “Mời bạn di chuyển”, bạn fan vẫy tay với gương mặt đầy tiếc nuối.
Trong lúc trước mặt tôi lại trống chỗ, tôi vươn vai một cái rồi nhìn quanh.
Bình thường fansign thì fan phải nối nhau chảy đều không nghẽn, vậy mà hôm nay chỗ tôi cứ trống hoài.
“A ha ha ha ha!”
Nguyên nhân là tại thằng út nhà tôi.
Chắc hôm nay tâm trạng phấn chấn nên nó đang hào hứng tám như bão với các bạn Soufflé.
“Ji, Ji Ho à. Để mình chuyển chỗ nhé.”
“Ớ không được. Chúng mình còn chưa nói xong mà ạ.”
“Nhưng……”
“Mười giây nữa thôi, được không ạ.”
Không phải quản lý mà chính người fan mới là người sốt ruột ‘Mình phải chuyển chỗ chứ nhỉ?’, khiến tôi bật cười.
Chắc vì show âm nhạc đã xong, thời gian lại dư dả, nên các anh chị quản lý fan cũng thoải mái hơn thường lệ.
Không khí buổi ký tặng cũng cực kỳ tốt.
“Ừm?”
Tôi nghe thấy giọng Jung Hyun ở gần đó.
Thằng ba đang nói với một bạn fan nam mặc áo hoodie trông rất thoải mái.
“Anh mới đi tắm hơi về à?”
Cả bọn tôi khựng lại.
‘Kìa, cái thằng này……’
‘Người ta ăn mặc thoải mái mà nói kiểu đó thì……’
‘Lát nữa phải mắng cho một trận.’
Đúng lúc tôi đang nghĩ vậy.
Bạn fan nam “Ủa?” một tiếng, hỏi lại với gương mặt kinh ngạc.
“Sao anh biết hay vậy?”
“Ừm, cảm giác thôi.”
“Anh đỉnh thật đấy.”
Hóa ra là đi tắm hơi về thật á?
Tôi hết nhìn Jung Hyun đang cười hiền lành, lại nhìn bạn fan đang “đỉnh thật”, rồi làm mặt đơ ra, thế là mọi người phá lên cười.
Và chúng tôi cũng cười.
Ji Ho thì lại tiếp tục spam aegyo về phía khán đài chẳng đúng lúc đúng chỗ gì cả, các bạn Soufflé kiệt sức vì tim không thể chịu đựng nổi sự tấn công dồn dập đó.
Ri Hyuk thì hướng về bạn fan lúc nãy, mặt mày ấm ức mà lắc lắc ngón tay ‘Nhìn này. Nhẫn đá quý. Em đang đeo đây này.’
Còn Jung Hyun thì cứ đoán trúng phóc người ta ăn gì bữa trưa, khiến các bạn Soufflé mặt mày lo lắng kéo áo lên hửi hửi.
Còn tôi thì đang giả bị bộ trúng chiêu giống tổ đội Rocket bị hạ gục trước Bi Ju — người đang cầm cái xẻng lật bánh xèo fan tặng mà vung lên “Yah!” một tiếng như một bà tiên đỡ đầu.
(Chú thích:Tổ đội Rocket trong phim Pokemon)
“Xin chào ạ.”
Tôi chạm mắt với người vừa từ từ ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Né tránh.
Người đối diện vội cụp mắt xuống cười gượng gạo, tôi cười hỏi.
“Bạn tên gì vậy?”
Rất nhanh sau đó, không khí đã trở nên vui vẻ.
Đối phương vừa cười vừa nói gì đó, tôi cũng tung câu đùa rồi cười theo.
Trong lúc ấy, những điểm khả nghi lọt vào mắt tôi.
“Dây chuyền của bạn đẹp quá.”
“Vậy ạ”
Cứ mỗi lần nói chuyện với tôi là người đó lại đưa tay vuốt cổ, như đang vuốt ngược lên.
“Chắc nóng lắm nhỉ. Để mình đưa quạt cầm tay cho nhé?”
“Ừ. Cảm ơn.”
Tôi nở nụ cười với người đang đón lấy chiếc quạt bằng vẻ mặt hơi luống cuống.
Dọc sống mũi và theo đường quai hàm bên thái dương, những giọt mồ hôi lấm tấm hiện rõ.
Hai tay buông xuống dưới bàn còn liên tục chà chà vào gấu quần.
Vẻ mặt thì thản nhiên, nhưng những hành động vô thức lại để lộ sự bồn chồn.
Mà là kiểu bồn chồn này thì có mùi chẳng lành.
“Bạn muốn mình vẽ tàu vũ trụ thế nào?”
“Cậu cứ vẽ theo ý cậu là được.”
“Vậy để mình vẽ UFO nhé.”
Cảm giác gợn gợn khiến tôi không dám lơi lỏng cảnh giác, nhưng suốt lúc ký tặng thì chẳng có chuyện gì xảy ra.
Sột soạt.
Người đó lục lọi cái túi để dưới sàn rồi lôi ra một thứ.
“Cái này tôi chuẩn bị để tặng cậu.”
“Oa. Búp bê chim cánh cụt kìa. Cánh cụt hoàng đế.”
“Hồi Pháo hoa được hạng nhất, cậu đã hứa sẽ cosplay chim cánh cụt còn gì. Nên tôi muốn tặng con búp bê này.”
“Cảm ơn bạn. Mình sẽ dùng cẩn thận.”
Anh Min Gi đứng sau lưng tôi vươn tay nhận con búp bê rồi bỏ vào chiếc thùng giấy xếp phía sau bàn.
Đến khi người đó chuyển sang chỗ Bi Ju, ký xong rồi bước xuống.
“Anh.”
Tôi gọi anh Min Gi rồi thì thầm.
“Con búp bê chim cánh cụt lúc nãy ấy ạ.”
“Ừ.”
“Anh kiểm tra giùm em cái đó, đừng để fan thấy.”
“Anh biết rồi.”
Anh Min Gi lập tức ngó cái thùng rồi nói to “Đầy rồi này”, bảo anh Won Seok đổi thùng khác.
Các anh quản lý bê thùng đi.
Có vẻ nhận ra bầu không khí xung quanh hơi khác thường, các bạn Soufflé chớp mắt nhìn quanh.
Tôi đưa mắt về phía thằng út nhà mình.
‘Quậy đi.’
‘Rõ.’
Thằng út giơ cao con búp bê hình con cá mà Soufflé tặng lên trời rồi cười tươi rói mà hô.
“Anh Ri Hyuk!”
“……?”
“Cuối cùng thì bạn của anh cũng đến rồi ạ!”
“Này!”
Cả địa điểm fansign chìm trong tiếng cười.
Trong lúc đó, phía cửa ra vào khuất tầm mắt fan, các anh quản lý đang kiểm tra bên trong con búp bê thì mặt mày nhăn nhó dữ dội.
_____________________________________
“Hai ba!”
“Cảm ơn mọi người, vừa rồi là New Black ạ!”
Trong bầu không khí vui vẻ không ngớt, chúng tôi vẫy tay chào các bạn Soufflé rồi bước xuống.
“Nhẫn đá quý—!”
“Phụt ha ha ha!”
“Hãy nhìn chiếc nhẫn đá quý của em đi. Ý là hãy nhìn cái nhẫn đá quý này này.”
Thấy Ri Hyuk “Ư ưứ” rồi lắc lắc chiếc nhẫn với gương mặt thảm thương, bạn fan đó lại được một trận cười.
“Lần sau em sẽ không để hụt câu đùa nữa đâu ạ.”
Cả bọn cười trước lời thề chắc nịch của Ri Hyuk chưa được bao lâu.
Thấy các anh quản lý lập tức đi tóm ai đó, Bi Ju vừa hất tóc vừa hỏi.
“Có chuyện gì vậy anh? Là vì con búp bê chim cánh cụt lúc nãy à?”
“Ừ.”
“Em cũng thắc mắc, chuyện gì thế ạ?”
Nhìn không khí thì có vẻ ai cũng đã âm thầm để ý.
“Bình thường em mà nói chuyện là mọi người sẽ kiểu ‘Ôi, mặt Ji Ho dễ thương quá’ rồi mắt tròn xoe nhìn em chằm chằm. Mà người đó thì em nói gì cũng hồn để đâu đâu, chỉ ‘Ừ? Ừ…’ thế thôi ạ.”
“Anh thì nhớ đó là người không cười với câu đùa lịch sử của anh.”
“À. Cái người không ăn cơm một mình đó hả?”
Mỗi đứa nhận ra từ một điểm kỳ quặc khác nhau, tôi đang mỉm cười với cách nhận diện của các em thì.
“Ở đây rồi.”
Anh Won Seok sải bước tiến về phía chúng tôi, và chúng tôi được nghe đầu đuôi câu chuyện.
“Woo Joo bảo có gì đó khả nghi nên bọn anh mổ con búp bê ra. Vì cứ thấy như bên trong có cái gì đó.”
“Rồi sao ạ?”
“Bên trong lòi ra một cái camera quay lén không dây. Loại siêu nhỏ.”
“…….”
Jung Hyun làm cái mặt mất sạch cả vị giác.
Bi Ju hỏi.
“Vậy giờ tính sao ạ?”
“Người đó thì chối bay chối biến, bảo không phải mình, không biết gì hết. Trước mắt bọn anh định gọi cảnh sát để xử lý. Vì chưa có thiệt hại cụ thể nên chắc khó áp dụng biện pháp mạnh, nhưng……”
“Ôi, nếu chẳng may mang cái đó về nhà thì to chuyện rồi ạ.”
Nghĩ đến chuyện hình ảnh của chúng tôi bị quay lén rồi truyền đi bằng thiết bị không dây, chỉ tưởng tượng thôi đã nổi da gà.
“Trước mắt thì nhân viên đang tập hợp lại để giám sát. Danh tính cũng sẽ đăng ký vào danh sách đen.”
“Cảm ơn anh đã cho chúng em biết.”
“Mấy đứa nghỉ tạm ở phòng chờ đi. Xong việc anh sẽ quay lại.”
Lần đầu tiên tôi thấy anh ấy nổi giận đến mức đó.
Nhìn theo tấm lưng của anh đang bước rầm rầm dọc hành lang như một con bò tót nổi khùng, chúng tôi cũng theo các nhân viên khác về phòng chờ.
Tim thì đập thình thịch thật, nhưng may là không kéo dài lâu.
Chắc vì nghe kể lại nên cảm giác thực tế cũng nhạt đi phần nào. Ri Hyuk ngồi phịch xuống sofa, thở dài nói.
“Chắc từ giờ phải chuyển sang kiểu không nhận quà ở fansign nữa rồi.”
“Ừ.”
“Ngày xưa các tiền bối TNT chẳng phải cũng gặp chuyện thế này sao ạ?”
Một thành viên TNT đã từng uống nước nhận được ở fansign rồi phải vào phòng cấp cứu.
Nguyên nhân là do có kẻ pha thuốc vào bên trong.
Anh Seon Woong cứ gặp ai là lại làm mặt xa xăm hỏi ‘Cậu từng ăn phải độc chưa’, nên tôi mới biết vụ đó.
“Vậy thì đành phải theo hướng không nhận quà vậy……”
Bi Ju đáp với gương mặt đầy tiếc nuối.
Về cơ bản chúng tôi đã đặt chính sách cấm quà cáp và quà đắt tiền hay đồ xa xỉ, nhưng ở fansign thì mấy món nho nhỏ như mũ hay bờm tóc thì vẫn nhận.
Mong muốn là để tất cả có thể cùng nhau vui vẻ mà.
Nhưng đã xảy ra chuyện thế này thì sắp tới chúng tôi khó mà nhận quà nữa.
Ngay bây giờ đã phải kiểm tra lại từ đống búp bê đã mang về ký túc xá từ trước tới giờ rồi.
“Mấy đứa thì sao. Ổn chứ?”
“Vâng ạ.”
Ri Hyuk nói.
“Cũng đâu phải sasaeng tìm tới tận nơi, với lại em cũng đoán trước sẽ có ngày như thế này rồi ạ.”
“Mà trông em là đứa hoảng nhất đấy.”
“Ơ, da em vốn trắng mà.”
Nhìn Ri Hyuk mặt tái nhợt, tôi bật cười.
Nhưng có vẻ chẳng ai kinh ngạc lắm. Trước hết là chính tôi cũng chẳng thấy sốc mấy.
Dạo này đám sasaeng fan này còn bám cả lên máy bay.
Có những người còn lái hẳn xe hơi bám đuôi xe chúng tôi nữa, nên chuyện cỡ này chẳng thể làm chúng tôi bồn chồn nữa.
Chỉ là lo phần khác thôi.
“Phản ứng của fan thì sao? Không ai nói gì chứ ạ?”
Tôi lục lọi điện thoại.
Thử tìm kiếm nhưng chỉ thấy toàn mấy hashtag kiểu ‘câu đùa tắm hơi của Jung Hyun’, ‘Ri_Hyuk_có_bạn_rồi’.
“Có vẻ mọi người không biết gì.”
“Ngày mai cũng có fansign, giờ làm sao ạ? Nếu quyết cấm quà thì chắc phải nhờ mọi người từ buổi ký tặng album sau đúng không ạ?”
“Cứ làm vậy đi. Được thì đừng để ai biết.”
Nếu có gì tôi học được trong cuộc đời ca sĩ này, thì đó là với những chuyện không hay, fan không biết là tốt nhất.
Vì nghề của chúng tôi sống bằng hình ảnh.
Nhắc đến ‘New Black’ thì trong đầu fan phải bật ra những từ khóa kiểu ‘vui vẻ, hạnh phúc’. Nếu liên tưởng tới ‘lo lắng, ồn ào’ thì phiền phức lắm.
Nghệ sĩ dù chẳng làm gì sai vẫn bị tổn hại hình ảnh vì các vụ việc, chính là vì cơ chế liên tưởng này.
Nên điều quan trọng nhất là luôn tạo được cảm giác tích cực, để đọng lại thành ký ức đẹp.
Ri Hyuk nói.
“Dù sao thì suýt to chuyện, mà anh tìm ra hay quá. Anh giỏi lắm ạ.”
“Đúng đó ạ. Cứ tưởng chó nghiệp vụ.”
“Không phải Woo Joo. Mà là khuyển.”
Trước màn nhại giọng của Jung Hyun, cả bọn phá lên cười.
Con gấu nhà tôi vừa cười khẩy vừa chìa nắm đấm ra.
“Anh giỏi lắm ạ.”
“Ừ.”
Tôi cũng đang mỉm cười thân thiện, chìa nắm đấm ra.
Rồi sau đó.
“Jung Hyun à.”
“Dạ?”
“Bỏ bớt lực.”
“…….”
“Bớt nữa. Bớt nữa đi.”
“…….”
Gương mặt xị ra khép nắm đấm lại một cách rụt rè.
___________________________________________
Nghe nói kẻ định đưa con búp bê gắn camera lén ở fansign đã bị cấm tham dự mọi lịch trình chính thức.
Còn biện pháp pháp lý thì chắc sẽ rất khó.
Tôi gật gù nghe đại khái vụ việc được xử lý ra sao.
– Phần sau bọn anh sẽ lo, mấy đứa đừng bận tâm, cứ hoàn thành cho tốt lịch ăn tối đi.
“Dạ!”
– Nhớ chụp ảnh chứng minh cho đàng hoàng đấy.
Tôi đáp đã hiểu trước lời dặn dò của anh Seok Hwan.
Nơi chúng tôi tìm đến là một quán ăn ngon gần ga Hapjeong.
“Hi!”
Vừa đi qua cầu thang quán lên đến tầng hai, những người tới trước đã vẫy tay với chúng tôi.
Là đạo diễn John Edwards cùng hai diễn viên chính Rupert Dean, Bella Page và các nhân sự chủ chốt của Nostalgia.
Trước những gương mặt lộ ra qua cánh cửa phòng đang mở, các thực khách xung quanh xì xào đầy hiếu kỳ.
“Kia là ông đạo diễn nịnh Hàn mới nhập cảnh hôm nay đúng không?”
“À, cái ông hát Arirang hả?”
Rồi tiếng cười của những thực khách vừa nhận ra chúng tôi vang lên.
“New Black!”
“Dạ, xin chào ạ. Chúng em là New Black đây~”
Chúng tôi cúi chào cả các cô chú đang chào mình. Một chú trung niên mặt đỏ bừng vì rượu nhận ra chúng tôi.
“Nine Nine?”
“Đúng rồi ạ. Nine! Nine, Nine~”
Thấy chúng tôi chế lời điệp khúc Nine thành “Thịt, thịt, chúc chú ăn thịt ngon miệng”, cả quán bật cười.
Thấy chúng tôi khép nhẹ cửa phòng bước vào, đạo diễn John Edwards của Nostalgia nói.
“Trông cứ như siêu sao ấy nhỉ.”
“Ây da, đâu có ạ.”
Trong lúc chúng tôi xua tay, Bella Page dùng đũa chỉ ra phía cánh cửa vừa khép.
“Mà mấy người kia là ai vậy?”
“Ai cơ ạ?”
“Mấy người bám theo lúc nãy ấy. Đeo khẩu trang, cầm máy ảnh đi theo.”
“Ừm…….”
Vì khó mà giải thích sasaeng là gì nên tôi bảo là ‘paparazzi’, thế là ánh mắt các diễn viên nhìn chúng tôi lập tức đồng cảm đầy sự thấu hiểu hẳn lên.
Kiểu như ‘Cậu cũng khổ vì cái đó à?’
“Rất vui được gặp. Tôi là Woo Joo.”
Trong lúc bắt tay chào hỏi những người lần đầu gặp mặt, chúng tôi nở nụ cười đầy tự hào.
‘Được rồi. Được rồi.’
‘Nói chuyện thông suốt……!’
Thứ tiếng Anh tôi học để sai vặt Clay — à không, để trò chuyện nhiệt tình với Clay — đang phát huy hiệu lực.
Thi thoảng có câu khó nghe thì anh phiên dịch nói giúp, nhưng phần lớn cuộc trò chuyện đều trôi chảy không vướng chỗ nào.
“Clay bảo tiếc lắm vì không đến được, nhờ tôi gửi lời hỏi thăm. Còn nhấn mạnh là tiếc thật đấy cơ.”
“Tôi hình dung ra được ạ.”
Trước câu nói kèm động tác hai tay vẽ dấu ngoặc kép của ông đạo diễn, chúng tôi bật cười.
Ông đạo diễn quay sang Rupert Dean ngồi bên cạnh.
“Rupert, sao im ắng thế? Cậu bảo muốn gặp New Black một lần cơ mà.”
“Ừm, vâng…….”
Đối phương ngượng ngùng chào chúng tôi một tiếng “Hi”.
Thấy cậu ta ngại người lạ, Bella Page làm mặt ‘Thằng này bị sao vậy?’ rồi gắp một miếng kim chi trắng.
“Không phải bảo gặp là sẽ nói chuyện âm nhạc cho đã à?”
“Tôi sẽ nói mà.”
“Cậu chàng này khen bài hay quá trời, cứ liên tục nói rằng nhất định phải gặp người sáng tác cho bằng được đấy.”
“Tôi nói hồi nào?”
Nhìn hai người cãi cọ như chị em ruột — chắc do quay phim chung nên thân thiết — chúng tôi gật gù.
Rupert Dean liếc nhìn tôi rồi hắng giọng chào.
“Bài hát hay lắm.”
“Cảm ơn anh.”
“Thật sự lúc nghe bài đó, à, về âm nhạc thì anh……”
“Tôi cũng từng xem phim của anh rồi, anh diễn thật sự rất……”
“À…….”
“Ừm…….”
Đang tiệc khen ngợi mà hai bên đâm ra ngượng nghịu, mọi người phá lên cười.
Đúng là xung quanh cứ nói vậy nên tự dưng lại thấy khó mà nói cho thoải mái.
Và cảnh tượng đó được các nhân viên bên chúng tôi đứng quanh quay lại bằng máy 6mm.
Ông đạo diễn hỏi.
“Cái này sẽ lên YouTube đúng không?”
“Vâng, đúng ạ.”
Buổi gặp hôm nay vừa là để chúng tôi đãi cơm những người sang thăm Hàn Quốc, vừa có mục đích quảng bá phim.
Là để quảng bá phim qua kênh của chúng tôi — kênh đã vượt xa mốc 2 triệu người đăng ký.
Chúng tôi thì quay được nội dung mới với ngôi sao nước ngoài, bên kia thì hưởng hiệu quả quảng bá, đôi bên cùng có lợi.
“Cái này tiếng Hàn gọi là ‘kkot-deungsim’ (bắp lõi hoa) ạ. Đây là phần thịt đặc biệt……”
“Ồ hô. Kkot-deungsim.”
“Lúc ăn thì cuốn vào lá xà lách này……”
Trong lúc Ri Hyuk giải thích về món ăn, họ gật gù tỏ vẻ quan tâm.
Bất ngờ là ai cũng dùng đũa rất thành thạo.
Đạo diễn John Edwards gắp một miếng thịt vừa chín tới, vừa ăn vừa hỏi.
“Mà còn ai tới nữa à…?”
“Dạ?”
“Không, tôi thấy lượng thịt hình như nhiều quá…….”
“À, chúng tôi sẽ ăn ạ!”
Trước những người phương Tây đang khiếp đảm nhìn đống thịt chất cao ngất, chúng tôi nở nụ cười đầy tự tin.
Trước vẻ mặt ‘Chỗ này á?’, chúng tôi “Chỗ này” rồi gật đầu.
Jung Hyun nói.
“Để chúng em cho anh chị xem.”
“Đừng có cho xem chứ. Đừng diễn tả ở đây.”
Đúng lúc cả bọn cười trước màn can ngăn của Ri Hyuk.
Trong lúc thịt đang nướng, tôi hỏi đạo diễn John Edwards.
“Buổi ra mắt phim mọi người hoàn thành tốt đẹp chứ ạ?”
“Không khí nóng bỏng lắm. Vì tôi đã quỳ lạy hẳn một cái trên thảm đỏ mà.”
“…….”
(Chú thích: kiểu lạy trang trọng nhất trong văn hóa Hàn: quỳ gối, cúi rạp người chạm đất, dành cho bậc trên hoặc dịp lễ nghi quan trọng. Việc một đạo diễn Hollywood làm hẳn động tác này trên thảm đỏ là mức “nịnh Hàn” cao nhất có thể.)
“Tôi chỉ chào sân khấu ở rạp rồi đi thôi. Chắc giờ này mọi người đang xem phim rồi.”
Ông đạo diễn đang nhớ ra điều gì, nở nụ cười sảng khoái nói.
“Giờ này thì đúng là tới đúng lúc đó rồi.”
“Lúc đó là lúc nào ạ?”
“Là lúc bài Thousand Dreams cậu làm vang lên trong rạp.”
_____________________________________
Tầng 6 một trung tâm thương mại ở Yeongdeungpo.
Giữa gần 500 chỗ ngồi chật kín khán giả, buổi công chiếu ra mắt Nostalgia đang diễn ra.
‘Oa……’
Vẻ đẹp hình ảnh của bộ phim với bối cảnh mộng mị và những gam màu huyền ảo khiến người ta phải trầm trồ.
‘Đỉnh thật.’
Cả những bản nhạc của vở nhạc kịch gốc được phối lại tuyệt vời.
Phần đầu phim hay đến mức khiến người ta thấy tiếc và sốt ruột vì thời gian cứ trôi.
– Cộp cộp cộp.
Trên màn ảnh khổng lồ, nhân vật chính với gương mặt mệt mỏi đang lê bước thì phát hiện một giá sách đồ sộ và dừng chân.
– …….
Cùng với hàng chữ trên tấm biển hoen gỉ vươn cao tận trời, dòng phụ đề ‘Khu Sách Ngoại Văn’ hiện lên.
Trong mắt vài khán giả thoáng lên vẻ khác lạ.
‘À, đây chính là chỗ……’
‘Bài của chúng New Black sẽ vang lên một đoạn đúng không nhỉ?’
‘Chắc là không hợp đâu.’
Đó là chủ đề từng khuấy đảo cả cộng đồng mạng cùng với chuyến sang Hàn của đoàn phim Nostalgia.
Đúng lúc những khán giả đang cực kỳ hài lòng với bộ phim từ đầu đến giờ đang lẩm bẩm ‘Xin đừng có phá không khí’.
Trên màn ảnh, những chồng sách nằm ngổn ngang dưới sàn bắt đầu chuyển động.
Bình luận cho Chương 310
Bình Luận
Chương 310
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...