Chương 294
Sột soạt sột soạt.
Trong xe, những gương mặt phờ phạc đang thay đồ lọt vào tầm mắt tôi.
Đứa nào cũng mặt còn ngái ngủ, cứ mặc vào cởi ra lặp đi lặp lại. Ji Ho tay còn đặt trên khuy khoá áo thì đã ngã vật xuống ghế.
“Ựự…….”
“Ôi chao, cái lưng của tôi.”
Tôi cũng đấm đấm lưng.
“Mệt muốn chết. Quần thì để lát tới nơi thay cho khoẻ.”
“Vââng…….”
Mấy đứa em nghe tôi nói thì nở nụ cười ấm áp.
Mới thay mỗi áo khoác thể thao của Idol Olympic, cả đám co người cúi gập về phía trước như mấy con sâu đo, là để khỏi làm hỏng tóc và lớp trang điểm đã tạo kiểu sẵn.
Cả đám rên rỉ một lúc rồi thiếp đi luôn.
“Này mấy đứa.”
“Hơ…hơ… ba chỉ……”
“Này mấy đứa. Dậy đi.”
“Hực. Em không có ngủ… hực… đâu ạ. Anh à.”
Thấy tôi lau nước dãi bên khoé miệng, anh Won Seok bật cười.
Anh quản lý lắc lắc đánh thức tụi tôi — vừa ngủ lại chỉ mới 10 giây — rồi thương tình đưa cho mỗi đứa một thanh sô-cô-la.
Mặt mày bơ phờ nhai sô-cô-la, tụi tôi lộ ra vẻ ngây ngất trước vị ngọt.
“Tối qua mấy đứa ngủ lúc mấy giờ mà ra nông nỗi này? Ngày khác thì không nói, chứ hôm qua tụi anh dặn ngủ sớm rồi mà.”
“Tụi em ngủ lúc một rưỡi ạ……”
“Ngủ sớm nhỉ?”
“Chắc tại ngủ sớm nên càng mệt hơn ạ.”
Định làm cho thể trạng tốt lên trước ngày Idol Olympic một hôm nên ngủ sớm, ai ngờ lại thành sai lầm.
Cái thứ gọi là mệt mỏi này quả thật kỳ diệu — nếu cứ mệt dồn liên tục thì còn đỡ, chứ giữa chừng thả lỏng ra một cái là lại càng mệt hơn.
Phải nói giống như cầm ngược một chai nước 1,5 lít vậy. Cảm giác cứ mở nắp một cái là nước “ồ ồ ồ” đổ xối xả xuống.
Toàn thân nặng như đeo ngàn cân.
“Anh Won Seok. Lần này em ngộ ra một bài học quan trọng.”
“Ừm, gì thế?”
“Từ giờ chúng em tuyệt đối không chuẩn bị concert và album cùng một lúc nữa đâu.”
Đối phương mỉm cười như ý kiểu ‘đây là lần thứ mấy’ rồi bảo đi mua chút đồ ăn, sau đó liền xuống xe.
Trong lúc đó, tụi tôi tay cầm quần, mặt mày đầy vẻ lo âu.
“Ơ, lười thay quần quá đi.”
“Em cũng vậy……”
“Hay là cứ để vậy vào luôn nhỉ? Chắc chả ai để ý đâu.”
“…….”
Cậu út mặc quần đùi đỏ mặc kệ đời đã nói câu đó.
Cả đám lảo đảo thay sang quần thể thao màu tím nhạt.
Chắc do dư âm của mấy buổi tập vũ đạo concert gần đây, đám cơ chân nhức nhối đang gào thét ầm ĩ.
“Hơ…….”
“Hơ hự….”
“U-hự.”
Vì tiếng rên to hơn lọt vào giữa chừng mà cả đám phá lên cười.
Khác với tụi tôi đang kêu la oai oái, chủ nhân của thân thể được bệnh viện chính thức công nhận thuộc top 0,1% thì tỉnh bơ.
Cười một hồi thấy người cũng đỡ đơ hơn.
Thay đồ xong xuôi, chỉnh lại người tử tế rồi tôi giơ self-cam lên. Trong màn hình hiện ra năm gương mặt đã trang điểm hoàn chỉnh.
Bên cạnh gương mặt tôi — tóc màu xám ánh bạc đeo băng-đô — là mấy đứa đệ tử đang chớp chớp mắt sáng rực.
“Đã đến Idol Olympic.”
“Đúng vậy.”
Jung Hyun nói bằng vẻ mặt hùng tráng.
“Giờ chúng ta xuống xe nào.”
“Đi bắn cung rồi chạy.”
“Anh Ri Hyuk thì không làm gì hết.”
“69 điểm thì nên ngồi im.”
Mấy đứa em mỗi đứa góp một câu, rồi tới lượt tôi. Tôi nghiêm túc nói:
“Hôm nay chúng ta sẽ vô địch bắn cung.”
“Được.”
“Vậy thì tụi em sẽ hưởng ké.”
Mấy gương mặt nhìn tôi trong màn hình như thể đã hạ quyết tâm ăn chực từ trước.
Nhìn mấy đứa em trong lòng đầy toan tính, tôi nheo mắt lại.
Ri Hyuk đang lấy lược chải chuốt phần đuôi tóc bỗng hỏi:
“Mà rốt cuộc tại sao chúng ta lại nói kiểu này vậy? Kiểu nói cụt lủn ấy.”
“Ừ nhỉ.”
Tôi nhìn vào self-cam vẫy tay.
“Vâng, hiện giờ tụi mình vừa đến bãi đỗ xe trước nhà thi đấu trong nhà ở thành phố Goyang. Sắp sửa vào trường quay rồi ạ.”
“Tụi mình sẽ cố gắng hết mình mà không để bị thương ạ.”
“Cùng hô ‘Cố lên’ nào?”
Sau khi hô ‘Cố lên’ đầy khí thế, tụi tôi đưa self-cam lại cho mấy anh quản lý rồi xuống xe.
Chắc vì buổi sáng nên không khí mát lành.
Tập cười với nhau vài lần, mọi người ra dấu OK ngầm bảo “biểu cảm ổn rồi”.
“Hai, ba!”
“Xin chào, chúng tôi là New Black!”
Tụi tôi hô tên nhóm chào anh quay phim đang cầm máy ENG đứng bên ngoài sân thi đấu.
Trên đường đi về phòng chờ được phân, tụi tôi cũng chào hỏi mấy idol chạm mặt dọc đường.
“Lần này nghe nói ‘Đàn ông xông pha’ hot lắm nên tôi xem thử, buồn cười thật đấy ạ.”
“Tôi xem ‘Đàn ông xông pha’ kỹ lắm. Số 8, cố lên ạ!”
“Dạo này anh vẫn còn liên lạc với mấy anh chị Đội 1 ạ?”
Thấy ai cũng nhắc đến ‘Đàn ông xông pha’, tụi tôi ‘ồ ồ’ trầm trồ.
Phải đến lúc này chúng tôi mới nhận ra, vì trước giờ chủ yếu chỉ quanh quẩn ở phòng tập với công ty nên giờ cả năm đứa mới cảm nhận được sức lan toả mà mình từng không cảm nhận thấy.
“Ồ!”
Baek Gyeong — thành viên nhóm Wild với chiều cao vượt trội — phát hiện ra tụi tôi liền sải bước tới.
“Lần này tôi xem ‘Đàn ông xông pha’ vui thật sự đó. Xem hồi từ Tết rồi mà giờ gặp lại thấy lạ ghê.”
“Ồ! New Black kìa!”
Woo San và Jeong Gun — hai thành viên khác của Wild — cũng nhập hội, nhìn tụi tôi với vẻ mặt lạ lẫm.
Đến cả Woo San — người từng quay chung với tôi ở ‘Truy tìm kí ức’ — cũng nhìn tôi như thể một sinh vật gì đó đặc biệt.
Nghe kể vì ngoại hình đặc trưng của các thành viên mà nhóm suýt nữa debut với cái tên ‘big dog’.
Đúng là cho cảm giác bị vây quanh bởi một đám chó cỡ lớn, dẫn đầu là Woo San trông giống chó Doberman.
(Chú thích: là cháu này =)))
“Cái đó, cái đó, làm sao mà biến cái đĩa thành boomerang được vậy anh?”
“Tôi cũng đâu có cố tình đâu. Cái đó chỉ cần búng cổ tay khéo là được. Đừng gồng, cứ ném ‘vút’ nhẹ nhàng vậy thôi.”
“Ồ ồ, ném ‘vút’…….”
Thấy ba đứa đồng loạt bắt chước tư thế của tôi, tôi bật cười.
‘Đàn ông xông pha’ hot thật rồi.
Nhìn cái cách mà ngay cả idol cùng ngành cũng rành rẽ nội dung chương trình là biết.
Đang cười nói với mấy thành viên Wild — những người vừa hỏi vừa làm mặt “kinh ngạc lắm luôn”.
Thì Woo San đột ngột chìa tay ra.
“À, cho em bắt tay một cái……”
Tưởng sao tự nhiên đòi bắt tay tôi, hoá ra là nói với Jung Hyun.
Jung Hyun mặt hiền lành nắm lấy tay cậu ấy.
Woo San trải nghiệm lực bóp tay của Jung Hyun xong thì lộ vẻ ‘ồ ồ, quả nhiên’, làm cả đám phá lên cười.
Hẹn lát nữa lúc ghi hình sẽ nói chuyện tiếp rồi chia tay.
“Cách mọi người nhìn em lạ quá anh ạ.”
“Cũng đáng mà.”
Tôi gật gù đồng tình.
“Sống chung với nhau mà tụi anh còn thấy em lạ nữa là.”
“Em là một trong 5 bí ẩn lớn của New Black, cùng với truyền thuyết chiều cao của anh Woo Joo mà.”
Trước phản ứng đó của tụi tôi, Jung Hyun cười mãn nguyện.
Chắc do dư âm của phần 3 ‘Đàn ông xông pha’ phát hôm Chủ nhật, đến cả ê-kíp cũng nhìn tụi tôi với vẻ lạ lẫm.
Đặc biệt Jung Hyun đang gây chú ý nhờ cảnh khám sức khoẻ ở bệnh viện xuất hiện cuối phần 3.
Yeon Hoo của Teen Spirit — người đã hẹn kết nghĩa anh em với Jung Hyun ở Idol Olympic lần trước — còn đích thân qua tận phòng chờ, sờ nắn cánh tay của cậu ấy rồi để lại câu danh ngôn ‘Woa, kỳ diệu vãi’.
“Cậu là đứa nhỏ kỳ diệu vãi của tụi mình đấy.”
“Vâng. Anh ạ.”
Tôi nói với chú gấu đang khởi động giãn cơ ở phòng chờ trước phần chạy 60 mét.
“Lần này quan trọng nhất là không được bị thương, nên đừng có kiểu ‘phải chạy hết sức bình sinh’ đấy nhé.”
“Vâng. Em biết rồi ạ.”
Ri Hyuk đang cặm cụi buộc dây giày sao cho hai bên đối xứng nhau bỗng ngẩng đầu lên nói:
“Hừm, không cần vì em từng giành huy chương bạc chạy bộ lần trước mà thấy áp lực đâu ạ. Anh cứ chạy cho thoải mái là được.”
“Ừ. Anh biết rồi.”
Dù biết thằng bé mà có lăn từ sườn núi xuống thì cả sườn núi cũng sập — thế nhưng chúng tôi vẫn không khỏi lo.
Trong lúc Bi Ju với Ri Hyuk bám lấy Jung Hyun cằn nhằn dặn dò, chúng tôi cũng tranh thủ chỉnh trang lại trang phục trước giờ ra sân.
Cốc cốc.
Nghe tiếng gõ cửa, cả nhóm cùng mấy anh quản lý và stylist quay đầu lại.
“Xin phép làm phiền một chút.”
Một người đàn ông trung niên diện bộ suit casual bảnh bao dẫn theo một anh quản lý và một nhóm nhạc nam 5 người bước vào.
Gương mặt lâu rồi mới gặp, nhưng vừa thấy là tôi nhận ra ngay.
“Ơ, giám đốc ạ?”
“Lâu rồi mới gặp nhỉ. Woo Joo.”
Đây là người từng làm giám đốc thời tôi còn ở TJ, và giờ là Tổng giám đốc của Sum Enter, ngài Jo Dong Wan.
Ông ấy lịch sự chào mấy anh chị ê-kíp của tụi tôi rồi phát danh thiếp.
Và rồi.
“Xin chào, chúng tôi là APB!”
Nhóm idol 5 người cũng chào đầy khí thế.
Giữa bốn gương mặt tràn ngập niềm vui, một tồn tại trông như bức chân dung tự hoạ buồn thảm nào đó lọt vào mắt tôi.
Miệng thì cười mà mắt thì rưng rưng — chính là cậu hậu bối từng đi nghĩa vụ quân đội cùng tôi.
Vừa thấy là tôi suýt phì cười.
“Dù sao đến tận nơi chào hỏi trực tiếp mới phải phép.”
Tổng giám đốc Jo Dong Wan cười nói với tôi.
“Thằng Eun Seong nhà chú được lên ‘Đàn ông xông pha’ rồi đấy.”
“Thật ạ?”
Kyat hoo!
“Chú có nói chuyện với PD Do Jun Gi của ‘Đàn ông xông pha’, PD bảo Woo Joo cháu đã tích cực ‘chào hàng’ Eun Seong ghê lắm. Dù có là hậu bối thân đến mấy thì cũng đâu dễ gì làm tới mức đó.”
“Không có đâu ạ. Tại Eun Seong là đứa có khiếu tấu hài tốt nên cháu mới yên tâm tiến cử được.”
“Đúng không? Eun Seong tuy chuyên gây chuyện nhưng khiếu tấu hài thì nhất. Ha ha!”
“Ha ha ha!”
“Muahaaaaaa!”
Tôi với Tổng giám đốc Jo Dong Wan hướng lên không trung cùng cười ‘Muahahahaha’.
Mấy đứa em đứng bên nhìn tôi cười rồi nói bằng ánh mắt.
‘Chú đó đang hiểu lầm rồi.’
‘Anh Woo Joo chỉ đơn thuần muốn cái anh đó đi quân đội thôi mà.’
Tôi làm ra vẻ mặt háo hức hỏi:
“Vậy là Eun Seong đi quân đội hả ạ? Quân đội đấy?”
“Nghe nói hình như là Thuỷ quân lục chiến hay Cảnh sát biển gì đó.”
“……Oa-oa-ừ…ôi chao, vất vả rồi đây ạ.”
Suýt chút nữa tôi buột miệng ‘Yes!’ rồi nắm chặt tay ăn mừng.
Nghe từ ‘vất vả’, Tổng giám đốc Jo xua tay.
“Vất vả gì chứ. Idol tân binh được lên một show giải trí là khó cỡ nào, chỉ có biết ơn thôi. Đúng không, Eun Seong?”
Eun Seong đang làm bộ hờ hững như đứa trẻ bị mẹ lôi đi xềnh xệch, quay đầu sang phía tôi.
Rồi hít một hơi thật sâu, khoé miệng run rẩy cúi đầu xuống.
“Cảm ơn ạ…. Tiền bối …….”
“Ừm? Cái gì cơ? Sao không nghe rõ nhỉ?”
“À, em cảm ơn nhiều lắm luôn ạ!”
Trước lời cảm ơn dữ dội đó, cả đám phá lên cười. Tổng giám đốc Jo Dong Wan cũng cười kiểu “chịu thua thằng này”.
“Giờ ‘Đàn ông xông pha’ đang hot lắm, đúng lúc ai nấy sáng mắt tranh nhau muốn lên mà thằng bé chen vào được là quá may.”
“Được vậy thì mừng quá ạ.”
Tôi nói thật lòng.
Tôi đã hiểu được phần nào tâm trạng của Tae Hyun khi tích cực tiến cử tôi cho ê-kíp ‘Đàn ông xông pha’ hồi đó.
Vì tôi biết trong ngành này giành được một cơ hội khó khăn đến nhường nào. Với một tân binh từ trứng nước lúc mới debut thì việc bắt được một show giải trí quý giá cỡ nào.
Chắc là biết điều đó, nên ánh mắt Eun Seong nhìn tôi cứ mỗi giây lại đổi một kiểu.
‘Cảm ơn anh.’
‘Không được. Cái này thì không cảm ơn!’
‘Cảm ơn anh, anh à……’
‘Không được!’
Tôi chỉ đáp lại ánh mắt muôn màu muôn vẻ đó bằng một nụ cười ấm áp.
Đi bình an nhé. Thuỷ quân lục chiến.
Trong lúc tôi mặc kệ cậu hậu bối cứ run rẩy rồi lại biết ơn, lặp đi lặp lại trong cơn khủng hoảng bản ngã.
Tổng giám đốc Jo nhìn đồng hồ đeo tay nói:
“Ấy chết, chú chiếm mất nhiều thời gian của các cháu quá rồi.”
“À, không sao đâu ạ.”
“Dù sao thì cũng tiện đến cảm ơn, với lại đáp lễ chút đỉnh, nên chú mới ghé qua đây.”
Quản lý của APB chìa ra mấy cái hộp cho các thành viên và ê-kíp chúng tôi.
“Ồ…….”
Là hộp đựng đồ ăn vặt, thức uống cho ê-kíp, kèm cả mấy thứ như chăn để dùng trong lúc chờ.
Trước hộp quà được chuẩn bị đầy tinh tế, mọi người đồng loạt cảm ơn. Tổng giám đốc Jo tiến lại gần tôi cười nói riêng:
“Cảm ơn cháu thật nhiều.”
“Không có gì đâu ạ.”
“Chú cũng không biết có giúp được gì cho cháu không, nhưng sau này cháu có việc gì cần thì cứ nói, chú sẽ giúp.”
“Vâng. Có việc gì cháu sẽ báo chú ạ.”
Người đàn ông trung niên cười tủm tỉm như bà tiên trong đèn thần trao cho một điều ước rồi lịch sự chào từ biệt bước ra.
Từ thời còn ở TJ Enter tôi đã nhìn ra rồi, nhưng đúng là ông ấy làm ăn giỏi thật.
“Vậy tụi em xin phép đi trước ạ. Các tiền bối.”
Các thành viên APB cũng rụt rè chào tụi tôi rồi theo sau ông ấy đi ra.
Cuối cùng là Eun Seong chào đầy hớn hở.
“Hẹn gặp lại lát nữa. Các tiền bối!”
“Ừ. Gặp lại nhé!”
“Lát nữa em sẽ kể cho các anh nghe chuyện siêu vui luôn. Hứa nha~?”
“Hứa!”
Eun Seong đang nháy mắt với mấy đứa nhà tôi bỗng quay phắt đầu sang phía tôi, làm ra vẻ mặt lạnh lùng công việc mà nói:
“……Hẹn gặp lại lát nữa ạ.”
Nghe cái tông chào đó cứ như cố ý phô ra sự chênh lệch nhiệt độ, nhưng tôi chỉ thấy buồn cười.
“Eun Seong à.”
“Vâng?”
“Mặc bộ đồng phục màu huỳnh quang rồi thì nói kiểu đó thì anh mày chẳng thấy sợ tí nào đâu.”
“Á! Tức quá!”
Rồi thấy cậu ta khép cửa lại nhẹ hều cẩn thận hơn ai hết, cả ê-kíp tụi tôi cười phá lên.
_____________________________________
Idol Olympic Trung thu lần này chia thành 8 đội.
Chia làm 8 màu như cầu vồng, tụi tôi thuộc đội thứ 8 — đội ‘Nhìn Tụi Tôi Nè’ mặc đồng phục màu tím.
Cùng đội còn có nhóm nữ La Vie en Roses của DNS Media, nhóm nam tân binh Iris, v.v.
“Lần này tụi mình khác đội rồi nhỉ.”
Bên trong lối đi tối om.
Trong lúc chuẩn bị ra sân, một nhóm nữ 4 người diện đồng phục màu đỏ thẫm bảnh bao lộ vẻ tiếc nuối nói với tụi tôi.
“Muốn chung đội với mấy đứa ghê.”
Ara, trưởng nhóm Scarlet, nói bằng vẻ mặt tiếc rẻ.
“Phải vô địch để được chủ tịch khao thịt chứ……”
“Nhưng lần này tụi em chỉ ra có hai môn thôi các chị ơi.”
Tôi cười đáp.
“Đằng nào tụi em cũng chả giúp được gì mấy đâu.”
“À, đúng rồi. Nghe nói tụi em sắp có concert. Chúc mừng nha!”
“Chúc mừng!”
Trước nhóm tiền bối cùng công ty vừa nhảy tưng bừng vừa chúc mừng concert, tụi tôi cũng nhún vai lắc lư đáp lễ.
Xung quanh có người cười bảo ‘Đám nhà Lemon máu lửa ghê ta…’
Ri Na của Scarlet đang bẻ cổ rắc rắc thì thầm nói:
“Vốn dĩ lần này tụi chị với tụi em suýt nữa lại cùng đội L đấy.”
“Ủa sao vậy chị…?”
“Nghe nói có nhiều ý kiến bảo sức mạnh không cân bằng.”
“…….”
Thảo nào thấy lạ lạ.
Mấy công ty khác thì đa phần gom nhóm cùng công ty vào chung, chỉ có vài công ty và tụi tôi là bị tách riêng ra.
Thì ra là bị tách vì vấn đề cân bằng.
Nói xong câu đó, mấy thành viên Scarlet trao nhau ánh mắt quyết liệt trước giờ ra sân.
“Vậy thì đằng nào cũng thế rồi, chức vô địch là của tụi mình.”
“Đi thôi, các chị.”
Scarlet đang rực cháy vì khát khao miếng thịt bắt đầu tiến ra sân với tư cách nhóm dẫn đầu.
Tụi tôi cổ vũ ‘Kiếm thịt đề ăn nào, kiếm thật nhiều nào’.
Trong lúc đó, một nhóm nam thuộc đội ‘Đỏ Mạnh Nhất’ cùng với Scarlet lướt qua trước mặt tụi tôi.
Là Street Boys.
Giữa lúc mấy đứa em cười khúc khích với nhau, Han Jo với tôi lại né ánh mắt nhau. Cả hai cùng hắng giọng.
“À… chào.”
“Chào.”
Phía Street Boys ‘Khạ!’ làm tiếng khủng long bay, còn mấy đứa em nhà tôi thì ‘ựự-a-a’ xoa xoa cánh tay như thể nổi da gà.
“Ựa, ngại dữ ghê!”
“Đó, ai biểu hẹn ‘lần sau gặp thì nói kiểu thân mật’ làm chi dạ?”
“…….”
Lúc đó tôi quên béng mất.
“Có ngờ đâu gặp lại nhau ngay ở Idol Olympic……”
“Sao mấy anh cứ như ông già ngờ nghệch vậy.”
“Anh không muốn bị út mày chê ngờ nghệch đâu. Ji Ho à.”
Nói gì thì nói, ngại thật đấy.
Với Scarlet thì giờ tôi đã nói chuyện thoải mái được rồi — Ri Na thì bằng tuổi, Daisy thì nhỏ hơn tôi.
Vậy mà với Han Jo — người vốn qua lại nhiều nhất — lại phải nói trống không, nghe cứ ngượng nghịu sao đó.
“À, chào. Gọi là Woo Joo nhé.”
“Ha, Han Jo đây.”
“Tụi, tụi mình nói không dùng kính ngữ nhé?”
Tôi mặc kệ mấy đứa em đang khúc khích bắt chước tôi với Han Jo.
Trong lúc đó, trước mắt tụi tôi, Teen Spirit thuộc đội ‘Dấy Lên Sắc Xanh’ cùng APB bước ra với dáng đi bặm trợn.
“…….”
Cả đám nhường đường cho mấy cậu teen dữ dằn đang bước đi với vẻ mặt ‘Đừng cản đường tao, lũ nhóc’.
Nghe bảo hôm qua vừa kết thúc tour nước ngoài về nước.
Concert vừa xong đã bị gọi đi luôn thì chắc mệt lử người rồi.
Rồi 3 giây sau.
Bước chân đầy bất mãn của Teen Spirit dịu lại, đồng thời cái lưng đang khom bỗng thẳng tắp.
Cảm giác như xem cảnh cuối một bộ phim đầy plot twist, cả đám khệnh khạng bỗng bước đi đầy thanh lịch.
Và biểu cảm cũng biến thành những thiếu niên ngây thơ trong trẻo.
“…….”
Cứ mỗi lần thấy lại là một cảnh tượng kỳ diệu.
Tiếp sau đó, đến đội thứ 7 mặc đồng phục xanh navy ra sân xong thì tới lượt tụi tôi.
Nhóm tiền bối cầm cờ đi trước, tụi tôi theo sau tiến vào sân thi đấu.
“Woa-a-a-a!”
Trên màn hình điện tử khổng lồ ở chính giữa, gương mặt chúng tôi đang được cận cảnh.
Giọng mấy MC nghệ sĩ đảm nhận phần bình luận trực tiếp vang lên.
– Vâng, đội thứ 8 đang tiến vào. Đội ‘Nhìn Tụi Tôi Nè’ đấy ạ. La Vie en Roses, và cả New Black đang bước vào kìa.
– Một đội quy tụ toàn ngựa ô đáng gờm đấy ạ.
– Woo Joo-ssi ơi, hãy vẫy tay chào khu bình luận một cái đi ạ!
Tôi vẫy tay về phía khu bình luận.
Rồi lại vẫy tay về phía khu ghế các bạn Soufflé ngồi.
So với hồi Tết lần trước, khu vực của các bạn Soufflé đã mở rộng gần gấp đôi, ai nấy đang vẫy lightstick.
Lòng dâng lên chút tự hào, tôi ra sức vẫy tay.
Khi tụi tôi cười tươi vẫy tay, các bạn Soufflé lục tục chuyển lightstick sang nhấp nháy màu đỏ.
Nhìn tạo hình thì có vẻ đang biểu thị trái tim đang đập rộn ràng.
Rồi khi máy quay bắt lấy khung cảnh đó chiếu lên màn hình điện tử, thấy fan còn làm cả ‘sóng người’, chúng tôi bật cười.
Cứ vậy hoàn tất phần ra sân — hoạt động trước lễ khai mạc — ngay sau đó là phần chạy 60 mét bắt đầu.
“Vậy em đi thi rồi về nha.”
Trước giờ vòng loại nam bắt đầu, Jung Hyun đứng dậy. Chúng tôi đồng loạt hô to ‘Cố lên’ động viên cậu ấy chạy thật tốt rồi về.
Trong lúc Jung Hyun tiến ra vạch xuất phát, Ri Hyuk lộ vẻ mặt lo lắng lên tiếng.
“Hình như cứ để em chạy vẫn hơn ấy.”
“Hở?”
“Dù gì cự ly ngắn thì em vẫn nhanh hơn mà. Anh Jung Hyun đâu phải kiểu chạy nước rút……”
Cái đó thì đúng.
Chạy nhanh kiểu lắt léo là sở trường của Ri Hyuk, còn Jung Hyun thì hợp với mấy môn cần sức bền hơn.
Trong lúc mọi người mặt mày căng thẳng nuốt nước bọt khan khởi động, thì thấy Jung Hyun mặt hiền khô cứ liên tục vẫy tay về phía chúng tôi.
Khi tôi đang nhìn LB đứng bên cạnh cậu ấy hít thở liên hồi, thì Street Boys đứng cạnh nói cho tôi biết.
“Lần này Ri Hyuk không thi, nên Namu hăng máu lắm đấy.”
“Đúng vậy.”
“Nó còn đi đâu cũng khoác lác tuyên bố lần này vô địch chắc chắn là nó.”
Tôi nhìn LB đang toả ra ý chí quyết liệt trong lúc nghe câu chuyện đó.
Ừ thì cậu ta cũng nhanh khủng khiếp thật.
Nhưng đứng cạnh còn có Caleb của Soul Six — người từng về nhất năm ngoái.
Khi LB với Caleb liếc mắt nhìn nhau vào tư thế, thì Jung Hyun ban nãy còn thong dong cũng nhẹ nhàng vào tư thế.
Và rồi.
Cùng với tiếng ‘Pút—’, phần chạy bắt đầu.
“Woa-a-a-a……!”
Trong lúc fan ngồi trên khán đài vẫy đồ cổ vũ và hét vang, chúng tôi trợn mắt ngơ ngác.
“…….”
“…….”
Tôi dụi mắt.
“Nhanh nhỉ.”
“Nhanh nhất luôn ạ.”
Trong lúc người ta chạy hết sức bình sinh thì có một đứa mặt tỉnh bơ chạy phà phà.
Sức bật tốt đến mức cứ như chân gắn lò xo.
Phải nói mỗi bước chạy là tạo ra ảo giác như nhảy vọt cả mấy mét.
Trong lúc mọi người còn ‘hộc hộc’ thở, thì Jung Hyun mặt tỉnh queo cắt vạch đích về nhất, gãi gãi mũi.
Bi Ju ngơ ngác nhìn màn hình điện tử rồi nói:
“Nghe nói kỷ lục mới của Idol Olympic đấy.”
“Ơ…….”
Trong lúc cả đám nhìn màn hình điện tử chớp chớp mắt. Jung Hyun vẫy tay về phía tụi tôi nở nụ cười hiền hoà.
Trước cảnh đó, chúng tôi đều bật cười ngơ ngẩn.
Ri Hyuk nhìn kỷ lục với vẻ mặt hụt hẫng ‘Không thể nào’. Giống hệt biểu cảm của LB với Caleb lúc này.
“Đừng mà, làm sao lại…….”
Và rồi Ji Ho tươi cười trong trẻo bắt chuyện với Ri Hyuk như vậy.
“Anh vừa bị giành mất tiếng Nhật, giờ lại bị giành mất luôn cả món chạy bộ nữa rồi.”
“…….”
Thấy Ri Hyuk run lên bần bật, cả đám tụi tôi phá lên cười.
Bình luận cho Chương 294
Bình Luận
Chương 294
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...
