Chương 311
Hãy comment để ủng hộ tui nha.
Lịch đăng truyện: 1 chương /ngày
– Sột soạt.
Nhân vật chính quay phắt đầu lại với vẻ mặt đầy cảnh giác.
[……?]
Nhưng ở đó chẳng có gì cả.
Chỉ có một đống sách vốn cắm trên giá rồi đổ ào xuống.
– Phần phật. Phần phật.
Cơn gió từ đâu ùa tới thổi những trang sách đang mở tung bay.
Đến lúc đó nhân vật chính mới thở phào vuốt ngực.
[Hự, suy nhược thần kinh mất thôi.]
Thấy dòng phụ đề dịch sai một cách đầy sáng tạo câu tiếng Anh gốc thành ‘Hở, phê cần à?’, vài khán giả phì cười.
– Sột soạt.
Trong lúc nhân vật chính đang ngó nghiêng khu sách ngoại văn, những chồng sách phía sau lại bắt đầu chuyển động.
[Chỗ này yên tĩnh nhỉ.]
Trong lúc nhân vật chính lẩm bẩm một mình, những cuốn sách nằm trên cùng lần lượt bay bổng lên không.
Những cuốn sách vỗ bìa như cánh, y hệt con cá đuối.
Chẳng hay biết gì, nhân vật chính vẫn cầm đèn lồng bước tiếp.
‘Gì vậy. Gì vậy.’
‘Mấy quyển sách kia lại là cái gì nữa?’
‘Ối giời! Phía sau! Nhìn ra sau đi, thằng kia!’
Khán giả nắm chặt tay với gương mặt sốt ruột.
Suốt 50 phút vừa rồi, họ đã tận mắt chứng kiến nhân vật chính khổ sở vì sách đến mức nào.
Suýt chết ngạt vì đống cát đổ ra từ sách.
Bị đàn rắn độc tràn ra từ cuốn từ điển bò sát rượt đuổi.
Rồi còn theo phe thuyền trưởng Hook để rồi bị Peter Pan với Wendy nện cho một trận nhừ tử.
‘Phía sau! Phía sau!’
Trong lúc khán giả hò hét, những cuốn sách to bằng người đang bay đầy đe dọa cứ lởn vởn tiến sát đến sau lưng nhân vật chính.
Chúng lượn lờ sau lưng anh như đang cân đo miếng mồi.
Và ngay lúc đó.
Có lẽ cảm thấy điều gì đó khác thường, nhân vật chính khựng chân, nuốt nước bọt đánh ực.
Rồi xoay phắt người lại.
[……?]
Ngay khoảnh khắc ấy, đám sách vọt lên trên đầu với tốc độ kinh hoàng.
Thành ra thứ duy nhất nhân vật chính nhìn thấy chỉ là chồng sách lúc nãy.
Nhưng mà.
[Hình như sách vơi đi…?]
Chồng sách đã ít đi kha khá.
Và những cuốn sách dưới ánh đèn lồng bắt đầu vây quanh nhân vật chính một cách âm u.
Anh cứ thế bước thình thịch về phía đống sách……
[Không phải.]
…định thế thì nhân vật chính lại xoay phắt người lần nữa.
Và mặt anh chạm thẳng vào những cuốn sách đang bám theo sau lưng như kẻ rình rập.
Sau một giây tĩnh lặng.
[Kiiiiii yaaaa!]
[AAAAAAAA!]
Con người và sách hét lên từ cả hai phía.
Nhân vật chính vung điên cuồng thanh kiếm nhận từ thuyền trưởng Hook, còn đám sách hoảng hồn bỏ chạy đi trốn.
Tiếng thì thầm của những cuốn sách nấp trong bóng tối vang khắp rạp.
[Sợ quá!]
[Thấy chưa. Tin đồn là thật mà. Ngay lúc này có một con người đáng sợ đang đi lảng vảng trong thư viện đấy.]
[Nhìn vệt mực dính trên đầu kiếm kìa. Máu của bọn mình đấy à? Kiiiiiii yaaa!]
Nhân vật chính ngượng ngùng thu kiếm lại, rồi hỏi những cuốn sách đang nấp trong bóng tối.
[Nói gì vậy? Con người sao lại đáng sợ chứ?]
[Kiiii yaaaa!]
[…….]
Trước cảnh cuốn sách tiếng Tây Ban Nha cứ hét lên cái đã rồi tính sau, nhân vật chính phồng cả hai cánh mũi tỏ vẻ bực dọc, và trong rạp bật lên một tràng cười ngắn.
Nhân vật chính chống tay lên hông nói.
[Ta sẽ không làm hại các ngươi, ra đây đi.]
[Hứa được không?]
[Ta hứa.]
[Được… vậy bọn ta ra…!]
[Khoan đã.]
Cuốn sách tiếng Đức lên tiếng bằng chất giọng khàn khàn.
[Thế chủ động đang nằm trong tay chúng ta. Nếu lúc chúng ta bước ra mà ngươi động đậy dù chỉ một chút……]
[Ra ngay.]
[Vâng ạ.]
Trước màn quay xe chóng mặt của cuốn sách tiếng Đức, khán giả bật cười.
Rồi những cuốn sách phần phật lộ diện.
Cái khe hở như lỗ thở nằm giữa bìa và ruột sách khi mở ra cứ động đậy như một cái miệng.
[Các ngươi là ai?]
[Ta là sách tiếng Đức! Guten Tag!]
Cuốn nào cuốn nấy hào hứng chào hỏi bằng thứ tiếng của mình.
Rồi cuộc trò chuyện giữa nhân vật chính và những cuốn sách ngoại văn tiếp diễn.
[Sao lại trốn ở đây?]
[Vì có tin đồn rằng có một con người đáng sợ đang đi lảng vảng.]
[Con người đáng sợ?]
Câu chuyện là cả thư viện đang hoảng loạn trước tin có một kẻ được gọi là ‘sát nhân giết sách’ đang đi lại đâu đó.
Vẻ mặt nhân vật chính trở nên nghiêm trọng.
Vừa vì cứ liên tục bị hiểu lầm, vừa vì anh nhận ra câu chuyện họ kể không nhắm vào mình.
[Trong thư viện còn có một kẻ nữa.]
Ngày đầu tiên đi làm bảo vệ.
Mọi chuyện bắt đầu từ lúc anh mở ra cuốn sách bí ẩn mang tên Nostalgia.
Chiều cao 5 feet 9 của nhân vật chính co rút lại bằng đúng khổ một cuốn sách bìa cứng, y như Alice ở xứ sở thần tiên.
Rồi bỗng nhiên các nhân vật và quái vật trong sách cứ thế nhảy ra ngoài.
Đã ở trong hoàn cảnh đó thì sách biết nói cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, nhưng chuyện trong thư viện còn có một kẻ nữa thì không thể không bận tâm.
‘Chậc, là ai đây?’
‘Lão quản thủ thư viện trông khả nghi lắm đấy. Là lão già đó chăng.’
‘Hay là twist kiểu nhân vật chính bị rối loạn nhân cách phân ly?’
Khán giả bắt đầu hăng hái suy luận.
Trong lúc đó, từ khóa ‘New Black’ đã biến sạch khỏi đầu họ tự bao giờ.
Tất cả người xem đều quên hết mọi thứ mà đắm chìm vào bộ phim.
[Mà sao các ngươi lại mang hình dáng sách?]
[Hả?]
[Peter Pan hay Ông Vua Cởi Truồng thì chỉ cần nhìn thôi cũng thấy nhân vật nhảy ra ngoài mà cử động.]
[À. Cái lão thích khoe thân ấy hả?]
Giữa đám khán giả rò rỉ những tiếng cười khúc khích.
Bởi họ nhớ lại hình ảnh ông vua che chỗ hiểm một cách tài tình rồi vẫn nghênh ngang diễu hành mà hô ‘Hãy nhìn xiêm y của trẫm!’
Những cuốn sách ngoại văn cười nói.
[Bọn ta là những cuốn sách không có câu chuyện. Thứ bọn ta có chỉ là……]
[Ngữ pháp với từ vựng thôi.]
[Chẳng có gì mấy để cho xem cả.]
Bản nhạc nền trải phía dưới khẽ chuyển mình.
Giọng điệu đối thoại giữa nhân vật chính và đám sách dần thay đổi, khán giả bắt đầu nhận ra ‘Tới giờ nhạc kịch rồi đây’.
[Nhưng bọn ta có ngôn ngữ. Đủ mọi thứ tiếng.]
Như trong phim hoạt hình, những cuốn sách lần lượt vươn đầu ra phía nhân vật chính, thả ra lời chào của đủ các nước.
[Và bọn ta còn có cả bài hát nữa.]
Rồi những cuốn sách bắt đầu hát, mỗi cuốn một câu.
Có cuốn hát chanson tiếng Pháp, có cuốn cất lên giai điệu kiểu Mexico như một gã đàn ông khoác áo choàng poncho.
Rồi bài hát chính thức bắt đầu bằng tiếng Anh.
Bọn tôi chẳng có câu chuyện nào để kể
Cũng chẳng có nhân vật chính
Nhưng giấc mơ thì đầy ắp
Lời bài Thousand Dreams tiếp nối, đám sách vây quanh nhân vật chính mà hát.
Có cuốn đeo kính râm lên mình rồi rủ ‘Đi du lịch không?’
Màn trình diễn hoa mỹ của các cuốn sách nối tiếp nhau đến mức khiến nhân vật chính hoa cả mắt.
Có cuốn còn dùng mép giấy nắm lấy tay anh mà nhảy điệu valse.
Nhìn chung là một bài hát vừa vui nhộn vừa khiến người ta thấy phấn chấn.
‘Hay quá.’
‘Cái này ra là phải tải về mới được.’
‘Phải tìm cho ra tên bài. Nghe lời thì chắc là Thousand Dreams.’
Năm loại sách là trung tâm, cùng hát tặng nhân vật chính.
[…….]
Trong lúc đó nhân vật chính chỉ ngẩn người ra nhìn.
Khác với vở nhạc kịch gốc, bản điện ảnh đặt nhân vật chính là một thần đồng dương cầm tuổi teen.
Nhưng rồi một ngày, vì tai nạn do gã tài xế say rượu gây ra, anh mất cả cha mẹ lẫn em trai, em gái.
Phục hồi chức năng mãi mới xong thì đôi tay anh cũng hỏng luôn, cướp đi cả giấc mơ.
Thứ bọn tôi có
Là hàng trăm ngôn từ
Và hàng ngàn giấc mơ
Cùng một giá sách xập xệ
Trong khi đó, khác với nhân vật chính sinh ra đã mang tài năng thiên bẩm, những cuốn sách này ai cũng ôm giấc mơ ‘Muốn mang niềm vui đến cho người đọc!’ nhưng lại không thể thực hiện vì giới hạn vốn có.
Và chính những cuốn sách ấy đang hát về giấc mơ.
Nội dung là vỗ về nhân vật chính rằng ‘Giấc mơ là điều tốt, thực hiện được cũng tốt, nhưng đừng đồng nhất bản thân với giấc mơ’.
Nụ cười thoáng hiện trên gương mặt khán giả.
‘Lời thì chưa kịp đọc kỹ… nhưng hay quá.’
Vì phụ đề trôi vèo vèo nên khó nắm bắt cho tường tận, nhưng đại khái sắc thái thì họ đã hiểu.
Mà dù sao đi nữa thì đây vẫn là một bài hay.
Là một chủ đề dễ trở nên nặng nề, nhưng nhờ những cuốn sách hát vui tươi như các nàng tiên nên đã hóa nhẹ nhõm.
Giai điệu cũng thú vị đến mức muốn nghe lại lần nữa.
‘Về nhà nhất định phải tìm nghe.’
‘OST bao giờ mới phát hành nhỉ. Hay thật sự.’
‘Cái này hình như là bài không có trong bản gốc? Ai sáng tác vậy?’
Đang lúc trong đầu gật gù tự nhủ ‘Phải nhớ đoạn này mới được’.
‘Mà rốt cuộc bài của New Black sẽ vang lên ở chỗ nào vậy?’
Trong lúc một số khán giả ôm mối nghi vấn đó.
Thì trong đầu phần lớn mọi người, từ khóa ‘New Black’ đã biến mất hoàn toàn.
________________________________________
Thời khắc buổi công chiếu ra mắt Nostalgia kết thúc.
Giữa lúc dòng credit cuối phim đang trôi, khán giả lục tục bước ra với những bước chân uể oải.
Cô nhân viên bán thời gian đứng cạnh thùng thu gom rác tỏ vẻ hiếu kỳ.
‘Có hay không nhỉ?’
Mỗi khi phim kết thúc, khán giả đều có một vẻ mặt đặc trưng.
Cái vẻ hơi ngơ ngẩn khi vừa đắm mình vào phim rồi phải quay lại thực tại.
Nhưng lần này thì mức độ còn đậm hơn.
Đến mức có kha khá khán giả cứ ngồi nhìn dòng credit với gương mặt bâng khuâng.
“Ê. Nhìn này. Bỏng ngô chưa ăn miếng nào luôn.”
“Ơ, coca nhạt thếch rồi.”
Mọi khi thì người ta vứt cái ly rỗng không rồi đi, vậy mà lần này khán giả bước ra với hộp bỏng ngô vẫn còn đầy ắp.
‘Chắc là hay lắm đây.’
Cô nhân viên gật gù.
Thi thoảng với những bộ phim thực sự hay thì vẫn có chuyện như thế.
Bên tai cô vang lên những mẩu chuyện của mọi người.
“Từ hôm nay đây là bộ phim cả đời của tôi.”
“Hay dã man. Thật đấy. Tôi sẽ đi xem lại lần nữa.”
“Trung thu ra rạp là tôi dẫn bố mẹ đi xem thêm lần nữa. Trước mắt cứ phải đặt vé cái đã.”
“…Cỡ này thì truyền miệng chắc bùng lên dữ lắm nhỉ?”
Giữa lúc hành lang rôm rả tiếng bàn tán về bộ phim, các nhân viên nhà phát hành cầm máy quay ENG xin phỏng vấn.
“Xin phép cho tôi hỏi vài câu được không ạ?”
“Ôi, phim đỉnh lắm!”
Mọi người giơ ngón cái lên mà hô.
“Nhạc hay thật sự. Tôi cực kỳ khuyến khích mọi người đi xem.”
“Tôi từng xem vở nhạc kịch gốc bên Mỹ, và tôi thấy bản điện ảnh diễn giải lại rất duyên dáng.”
“Tôi sẽ rủ bạn trai đến xem cái này!”
Giữa những lời đánh giá cao chủ yếu dành cho phần nhạc, cuộc trò chuyện của những người rời rạp vẫn tiếp diễn.
Một nhóm bạn đang tán gẫu.
“Nhạc hay quá trời. Vẫn chưa có gì lên mạng đúng không?”
“Ừ, chắc do Hàn Quốc chiếu sớm nhất thế giới nên chưa có. YouTube cũng không có. Chắc phải sau khi ra rạp thì OST mới lên.”
“Những lúc thế này thì xem trước lại thành thiệt. Thật đấy.”
“Falling Stars hay quá đi mất…….”
Đúng lúc mắt ai nấy đều lim dim mơ màng thì có người lên tiếng.
“Tao thì thích cái bài của mấy quyển sách ngoại văn ấy.”
“Bài đó đỉnh thật. Chắc tùy gu mỗi người, chứ với tao thì nó chỉ đứng sau Falling thôi.”
“Mà chẳng phải bảo trong đó có bài của New Black à? Xem đến cuối chẳng thấy đâu, lạ ghê.”
“Ừ nhỉ.”
Đúng lúc cả bọn đang gật gù thì có người nói.
“Ngốc à? Chính là bài đó của New Black còn gì.”
“……?”
“Hát bằng tiếng Anh thôi chứ nghe phát là ra giọng New Black mà.”
“……!”
Một khoảng im lặng trôi qua.
“Bài đó là của New Black á? Tao cứ tưởng tự nhiên sẽ có bài idol vang lên chứ.”
“Tao cũng thế.”
Đó là vấn đề của định kiến.
Trong nội dung bài báo hay toàn văn phỏng vấn, chẳng có câu nào nói ‘bài của New Black xuất hiện trong phim là K-pop’ cả, nhưng người ta cứ tự động ghép nó vào những từ khóa kiểu ‘ông đạo diễn nước ngoài nịnh Hàn’.
Có người lên tiếng.
“Vậy là bị chửi oan sml rồi.”
“Mà thật à? Cái bài về giấc mơ đó đúng là của New Black hả?”
Rồi khi gõ ‘New Black Nostalgia’ vào ô tìm kiếm, bài phỏng vấn của đạo diễn với cái tên Thousand Dreams hiện ra.
“Thật luôn à……?”
“Không hề lệch tông với phim tí nào nên chả nhận ra. Hóa ra lúc nãy ông đạo diễn nói không phải khen xã giao suông.”
“Nghe bảo đứa sáng tác cũng là thành viên New Black đấy?”
Cả bọn ngẩn tò te.
Nghe tin bản điện ảnh của một vở nhạc kịch Broadway nổi tiếng lại chèn bài của ca sĩ Hàn, mà còn là idol, họ đã thấy kỳ kỳ.
Vì thế mà cứ đinh ninh sẽ có một bài idol kiểu ‘Đây mới là K-pop nè’ đột ngột vang lên.
Vậy mà nó lại hòa hợp hoàn toàn, như thể vốn dĩ đã nằm sẵn trong bản gốc.
Hơn nữa phần sáng tác lại ghi là ca khúc tự sáng tác của thành viên New Black.
“Ê, cái đứa đó nổi tiếng về sáng tác thật mà.”
“Nhưng cái này thì…….”
Tất nhiên không phải ‘idol sáng tác Woo Joo’ không nổi tiếng.
Cậu ta đã tạo được tên tuổi khi viết cả Hoa gió — bài hát càn quét suốt nửa đầu năm — lẫn Nine đang thịnh hành gần đây.
Trên các cộng đồng mạng cũng thi thoảng có người bàn xem cậu ta kiếm được bao nhiêu tiền bản quyền.
Nhưng một ca khúc nhạc kịch lại là chuyện hoàn toàn khác.
“Kỳ nhân thật sự.”
“Vậy hóa ra từ trước đến giờ cái đứa đó làm thật hết à?”
Trong đầu những người vốn nghĩ ‘idol sáng tác thì cũng có người xung quanh chỉnh sửa bài cho chứ gì’, một gợn sóng dấy lên.
Và đó không đơn thuần chỉ là phản ứng của riêng nhóm họ.
“Cái này là bài của New Black á?”
“Cứ thấy giọng quen quen, hóa ra là New Black.”
Người thì trên đường về nhà, người thì vừa bước vào quán ăn, ai nấy cầm điện thoại mà mắt tròn mắt dẹt.
Rồi.
Những blogger lấy việc viết review phim làm nghề, cùng những người vốn quan tâm đến điện ảnh, bắt đầu đăng bài.
Tiêu đề: [Ra mắt] Vừa đi xem Nostalgia về (cảnh báo spoiler)
Người viết: Movieismylife
Nhiều người đang tò mò nên mình đã đi xem thảm đỏ và buổi công chiếu ra mắt tác phẩm mới của đạo diễn John Edwards, Nostalgia.
(lược)
Nghe nói cả ngày hôm nay ồn ào vì chuyện có bài idol xuất hiện kkk
Thật sự khi phim ra rạp thì mọi người sẽ ngạc nhiên lắm đấy. Tôi cũng đã như thế.
Ngay cả lúc ‘phân cảnh đó’ hiện lên, tôi cũng chỉ ‘Ừm? Ừm? Ừm!’ thôi.
Xem xong ai cũng thốt lên ‘Bài đó là của New Black á?’ — chất lượng ca khúc phải nói là tốt đến mức đáng kinh ngạc đến vậy.
Đặc biệt là phần hình ảnh cũng đẹp điên luôn, xem phân cảnh đó tôi cảm nhận được đạo diễn Edwards đúng là cao thủ.
Cá nhân tôi thấy các bài trong vở nhạc kịch gốc hơi nhạt một chút, nhưng tôi nghĩ Falling Stars cùng với bài của New Black đã làm bật lên đúng cái vị riêng của bản điện ảnh.
Nhiều người lo lắng vì là bài idol, nhưng phần đó thì có thể yên tâm mà bỏ xuống được rồi. +_+
[Bình luận]
– Cảm ơn bạn đã review nhanh!
– Đỉnh quá!!
– Muốn xem quá đi mất ㅠㅠㅠㅠㅠㅠ sao ai cũng chỉ nói mãi về falling stars vậy
– Mà mình cũng tò mò bài của New Black. Rốt cuộc nó thế nào mà phản ứng nóng thế
┗ [Chủ bài] Tôi phải nói là bài đó rất hay, nhưng chắc phần lớn là vì nó quá bất ngờ. Thật sự không tưởng tượng nổi đó là bài của New Black.
– Bella Page dạo này hình như stress nhiều vì phim không khởi sắc.. may quá. Bạn đoán doanh thu thế nào?
┗ [Chủ bài] Chỉ cần truyền miệng lan ra đúng cách thì.. tôi nghĩ con số sẽ khả quan lắm.
Mặt khác, khi những bài review kiểu ‘Falling Stars với bài của New Black đỉnh thật’ mọc lên như nấm sau mưa, sự tò mò của mọi người cũng bùng lên.
– Đánh giá thuộc hàng đỉnh mọi thời đại rồi;
– Dịp lễ chắc bán vé chạy lắm kkk đạo diễn nịnh Hàn + phim chất lượng =? hóng xem sẽ ra sao
– Falling Stars như thế nào vậy? Cho tôi biết với ㅠㅠㅠㅠ
– Tôi tò mò bài của New Black hơn. Rốt cuộc nó thế nào mà toàn lời khen???
– Lúc nãy dưới bình luận bài báo chẳng phải bị chửi sml à
– Bị chửi nên công ty chủ quản lại cày seeding chứ gì??
– Tôi chả biết ảo hay không, trước mắt cứ phải đi xem
Nhờ những bài review sau buổi công chiếu mà sự tò mò tăng vọt, tỷ lệ đặt vé trước của Nostalgia cũng dần nhích lên.
Và tin này lan cả sang cộng đồng idol.
– Tò mò bài của New Black
– 2222 tôi cũng.. thế nào mà được khen dữ vậy
– kkkkkkkkkkk seeding ảo chứ gì?? kkkkkk công ty cày toàn cày comment seeding 100%
– Sao đánh giá lại tốt hết được như thế?? Vô lý
– Sau vụ gian lận lượt giờ đến cày bình luận ảo.. đủ trò
– Mới đây chẳng phải Lemon còn lấy doanh số tuần đầu ra để túm tóc TNT với Teen Spirit cũng là số liệu phông bạt à?
– ㅇㅇ review nào cũng dán thêm câu ‘bài New Black cũng hay’
– Gyu Ho chi mạnh tay ghê kkkkkk
– Fan New Black cố lên nhé. Nhóm mấy người thu hút toàn mấy đứa khùng không à..
Nhưng những bình luận tiêu cực đang cuốn phăng cả bầu không khí.
Cứ mỗi bình luận các Soufflé để lại là có mười bình luận phản bác, rồi kèm theo đó là những lời giễu cợt.
Đúng lúc bài viết bị quản trị viên xóa vì bữa tiệc bình luận ác ý.
– Ơ?
– Hình như có gì mới lên
– Nghe nói Falling Stars vừa lên rồi
– Ông đạo diễn giỏi vãi, cứ tưởng chỉ giỏi nịnh Hàn thôi chứ
Tin tức truyền đến rằng video Falling Stars đã được đăng đồng loạt trên toàn thế giới, từ kênh chính thức của nhà phát hành cho tới New Black TV.
Cùng với bản tiếng Anh chính thức do diễn viên Rupert Dean thể hiện.
[Ri Hyuk – Falling Stars (from ‘Nostalgia’)]
Ở Hàn Quốc thì video bản cover do Ri Hyuk của New Black hát đã được đăng lên.
Suốt cả ngày, sự chú ý đã bị kéo về nhờ chiến dịch quảng bá nịnh Hàn, mà các bài review thì cũng ngập tràn lời khen cho phần nhạc.
Người ta bắt đầu tò mò mà bấm vào đường dẫn.
Tách—
Đúng vào thời khắc lượt xem bắt đầu nhích lên từng chút một.
Các thành viên New Black đang ở Hongdae cùng đoàn phim Nostalgia.
____________________________________
Tôi mở lời.
“Đạo diễn à.”
“Ừm?”
“Từ xưa đến nay, những người nước khác đến thăm Hàn Quốc đều để lại nhận xét thế này. Rằng họ kinh ngạc vì người Hàn ăn nhiều lắm.”
Jung Hyun nở nụ cười hiền hòa, thêm vào một câu ‘that’s right’.
“…….”
“Nên là mong ngài đừng có nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đó nữa…….”
Ông đạo diễn và các diễn viên khác bật cười.
Ban đầu còn niềm nở đón tiếp, vậy mà sau khi chứng kiến tụi tôi ăn thịt không ngừng nghỉ thì phản ứng đã đổi khác.
Y như đang nhìn một dạng sinh vật kỳ lạ bằng ánh mắt kính nể.
Trước cảnh tụi tôi ra sức kêu oan ‘Cỡ này là bình thường ở Hàn Quốc mà’, chị phiên dịch đã nói với đoàn phim rằng ‘Đây không phải hiện tượng phổ biến đâu ạ’.
Họ phá lên cười.
“Chị phiên dịch cũng ăn nhiều mà.”
Nghe tụi tôi phản pháo lại bằng tiếng Hàn, chị cười đáp.
“Tôi thì tầm hai phần thôi…….”
“Tụi em cũng có chữ số cuối là 2 mà!”
“Chữ số đầu cũng là 2 nữa. Hai mươi hai phần.”
Tôi hắng giọng, quyết định đổi chủ đề.
Chúng tôi nhìn quanh những bảng hiệu neon và các tòa nhà san sát rồi nói.
“Đây chính là Hongdae ạ.”
“Hong-dae.”
Mấy người nước ngoài gật đầu như đang tập phát âm.
“Vâng. Đây là nơi gọi là Hongdae, chỗ mà giới trẻ Hàn Quốc hay lui tới ạ. Ri Hyuk à. Chỗ đó là chỗ nào nhỉ? Ở LA ấy……”
“Phố Melrose ạ.”
“Là nơi giống như phố Melrose vậy đó ạ.”
Nội dung tụi tôi đang thực hiện sau bữa ăn chính là dẫn đường tham quan những con phố nổi tiếng của Hàn Quốc.
“Oa aaaaa!”
Và như mọi người thấy đấy, người thì đông nghịt.
“Xinh quá! Xinh quá đi!”
“New Black…….”
“Ê! Đỉnh vậy. Tôi đang ở Hongdae nè…….”
Máy quay dùng để ghi hình, vài ngọn đèn, và đội ngũ an ninh.
Cứ mỗi lần tụi tôi di chuyển là hàng chục người lại hét lên hoặc giơ điện thoại quay.
Tiếng ai đó gọi điện, tiếng xuýt xoa xinh quá đẹp trai quá, tiếng người ta trò chuyện — ồn ào náo nhiệt.
Ồn hơn gấp đôi so với dự đoán.
“Chị Bella! Chị xinh quá!”
Tôi phiên dịch lại cho Bella Page — người nghe thấy tên mình nên tò mò.
Cô hất mái tóc vàng ra sau tai rồi cười bằng ánh mắt.
“Thank you~”
Cô sinh viên nắm lấy bàn tay cô ấy chìa ra làm ra vẻ mặt như sắp ngất, khiến tiếng cười rộ lên khắp nơi.
Trong lúc các diễn viên đáp lại như thể đang làm fanservice, còn tụi tôi thì không kịp định thần vì những tiếng gọi tên mình.
“Trước mắt mình di chuyển tới địa điểm đã liên hệ trước nhé? Là chỗ ngay gần đây…….”
Đúng lúc tụi tôi định di chuyển đến nơi đã định sẵn để quay nội dung.
“Anh ơi!”
Tôi thấy một nhân vật đang rẽ đám đông chạy tới huỳnh huỵch.
Trước người vừa xuất hiện quá đỗi bất ngờ, tôi và mấy đứa em chớp mắt nhìn nhau.
‘Eun Seong kìa.’
‘Anh Eun Seong kìa.’
‘Sao anh ấy lại ở đây?’
Anh Ha Eun Seong nhà tụi tôi đang mặc nguyên trang phục sân khấu, chạy tới tung tăng ra chiều mừng rỡ lắm.
Có vẻ không thấy máy quay, cậu ấy cứ nhìn tôi mà cười toe toét.
Sao thằng này lại ở đây.
Nhưng bây giờ điều quan trọng không phải là chuyện đó.
“Eun Seong à! Dừng lại đi, không thì……!”
“Hoaaa!”
Bụp.
“Bị anh vệ sĩ tóm rồi kìa…….”
Anh vệ sĩ tóm lấy Eun Seong rồi kẹp vào hông.
Nhìn Eun Seong lủng lẳng như cái chiếu cuộn tròn mà “Haaaa!”, tiếng cười bật lên khắp nơi.
Bình luận cho Chương 311
Bình Luận
Chương 311
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...