Chương 303
Trước cánh cửa văn phòng vốn đang bỏ trống, tấm biển “Đội Sản Xuất” đã được treo lên.
“Woaaaa!”
“Chào mừng~ mọi người đã đến với Lemon Enter~!”
Cả bọn tôi vừa hát bài “Chúc mừng chúc mừng~” vừa nhảy nhót hớn hở, khiến tiếng cười vang lên khắp nơi.
Nhân viên đội A&R vỗ tay cười khanh khách. Các nhà soạn nhạc thì ngắm tấm biển “Đội Sản Xuất” mà mỉm cười, ánh mắt đầy cảm xúc.
“Chào mừng mọi người đã gia nhập công ty chúng ta.”
Chủ tịch Park Gyu Ho đón chào các nhà soạn nhạc bằng nụ cười hiền từ.
Trong lúc mọi người bắt tay nhau, nhắn nhủ “mong được hợp tác tốt”, chúng tôi ôm bó hoa dâng lên như mấy đứa trẻ trong đội hoa.
Sau khi bàn qua chuyện hôm nào rảnh sẽ đi ăn một bữa, Chủ tịch trò chuyện xong với các nhà soạn nhạc liền sải bước tiến thẳng tới chỗ tôi.
“……!”
Ối. Giật cả mình.
Ông đi nhanh tới mức khuôn mặt cứ vụt! vụt! vụt! áp sát lại, y như con ma nữ sinh trong phim kinh dị.
Cùng lúc đó, khóe môi đang cười hiền từ của Chủ tịch bắt đầu chuyển thành nụ cười tư bản. Cái vẻ mặt kiểu chỉ cần nhìn thấy mặt tôi thôi là hạnh phúc không biết để đâu cho hết.
“Woo Joo à!”
Chộp.
Chủ tịch nắm chặt lấy tay tôi.
“……Dạ?”
“Đợt này làm album vất vả lắm rồi. Ôi trời, nhìn xem này. Mặt gầy đi một nửa rồi còn gì. Phải bồi bổ thuốc bổ mới được.”
“Con không sao đâu ạ, Chủ tịch. Con đang uống hồng sâm rồi……”
“Hồng sâm ăn thua gì. Nhà bác vừa mới có nhung hươu về đó, để bác sắc cho một ít.”
Rồi ông quay sang mấy đứa còn lại, cũng “Gầy đi một nửa rồi kìa!” y hệt.
Chủ tịch dùng hai tay bóp bóp mặt Ji Ho như nắn bánh bao hấp, than thở “Gầy hẳn đi rồi!”, xong quay ánh mắt sang Jung Hyun.
“Ừ. Jung Hyun cũng gầy đi mộ……”
“……”
Trước gương mặt như tảng đá đang cười hiền lành, đồng tử Chủ tịch rung lên bần bật.
“Mặt cháu……”
“Dạ.”
“Chỉ còn… tám mươi ba phần trăm rồi nhỉ.”
“Đúng ạ, thưa Chủ tịch.”
Khựng lại trước thằng nhóc khỏe mạnh quá mức của chúng tôi một lát, rồi ông lại nắm tay cả bọn, mắt rưng rưng bảo mọi người vất vả nhiều.
“Chuẩn bị concert ai cũng cực khổ hết. Chụp ảnh cho mấy món goods chắc cũng mệt lắm……”
Cả bọn tôi đưa mắt nhìn nhau.
‘Concert nổ to rồi.’
‘Goods cũng cháy hàng luôn.’
Chủ tịch lấy khăn mùi soa lau nước mắt, rồi lau luôn cả đỉnh đầu. Trong lúc Giám đốc Jo đứng phía sau “khụ hừm” một tiếng, chúng tôi ra sức nghĩ sang chuyện khác.
“Nghe nói mấy đứa đều tham gia sản xuất, làm tốt lắm. Trong album còn có kha khá bài tự sáng tác nữa.”
“Dạ, có bài Jung Hyun với Bi Ju tự sáng tác ạ.”
“Ai cũng vất vả nhiều quá……”
Cả bọn lại một lần nữa liếc mắt trao đổi.
‘Album đang bán chạy kinh khủng.’
‘Nhạc số cũng đang ngon lành.’
Chủ tịch để một dòng nước mắt lăn dài, nắm lấy tay tôi.
“Bác thấy Woo Joo nhà mình lúc nào cũng khổ sở vì phải sáng tác… nên mới lập ra Đội Sản Xuất như thế này đó.”
“Dạ. Con biết ạ.”
Tôi cười đáp.
Bên Scarlet cũng có Daisy biết viết nhạc viết lời, nhưng ở đó chỉ ở mức mixtape hoặc chừng một track trong album, nên chỉ cần nhân viên đội A&R tranh thủ hỗ trợ là đủ.
Ngược lại, tôi thì từ bài title trở đi tự sáng tác quá nhiều, nên cần rất nhiều người hỗ trợ.
Có thể nói lý do lớn nhất khiến Đội Sản Xuất được thành lập chính là để giúp tôi trong khâu làm nhạc.
“Nên bác mới hỏi thế này……”
Chủ tịch nghiêm túc hỏi.
“Mấy đứa còn cần gì thêm không?”
“Cần thêm gì là sao ạ?”
“Lúc tập luyện hay lúc làm việc. Có khó khăn gì cứ nói hết ra. Sửa sang lại phòng tập cũng được……”
Bàn tay Chủ tịch run lên phần phật, cứ như ông đã hạ quyết tâm sẵn về khoản tiền sắp phải chi.
Nhìn nét mặt ấy thì trong đầu ông chắc đang có mấy trăm triệu vỡ tan tành.
“Ừm, cần gì thêm ạ……”
Chúng tôi vừa nhìn nhau, tay Chủ tịch bắt đầu run lẩy bẩy.
“Hiện giờ chắc là không cần gì đâu ạ.”
“Phù …… ừ”
Cơn run tay dừng phắt lại.
“Haha. Vậy à.”
“Dạ, cảm ơn Chủ tịch đã quan tâm ạ.”
MV thì được quay với ngân sách khủng.
Chủ tịch chịu chi tiền làm album ở tầm cỡ ngang bốn ông lớn, thì chúng tôi còn dám mong gì hơn nữa.
Tiền phân chia doanh thu thì chúng tôi nhận tốt tới mức đám TNT phải kinh ngạc.
Vậy mà Chủ tịch vẫn hỏi còn cần gì thêm không, khiến tôi thấy biết ơn thật sự.
“Có cần gì thì cứ nói với bác bất cứ lúc nào, bất cứ lúc nào nhé.”
Rồi ông đi về phía Trưởng ban và Giám đốc Jo đang trò chuyện với các nhà soạn nhạc.
Nhìn theo bóng lưng ấy, tôi lẩm bẩm.
“……Tụi mình đúng là thành công thật rồi ha.”
“Không phải thành công đâu, là nổ tưng bừng luôn ấy chứ anh.”
“Mà còn nổ siêu to.”
Cảm nhận rõ rệt vị thế đã thay đổi của chúng tôi trong công ty.
Chủ tịch tuy là người tốt thật, nhưng rõ ràng vẫn là một doanh nhân coi trọng lợi nhuận hàng đầu.
Việc ông lập luôn cả một Đội Sản Xuất chỉ vì một thành viên như thế này, hay rót vài trăm triệu vào một cái MV, tất cả đều khả thi bởi chúng tôi mang về lợi nhuận tương xứng.
Nếu làm ăn không ra gì thì đừng mơ đẹp như thế.
“Thôi thì. Cứ cố gắng chăm chỉ hơn nữa là được.”
“Đúng á.”
Trong lòng thoáng dâng lên một cảm giác khó tả, nhưng tôi nghĩ theo hướng tích cực.
Nếu công ty đã quyết định nâng đỡ chúng tôi thế này, thì chúng tôi chỉ việc mang tấm lòng biết ơn mà nỗ lực hơn nữa.
Cười với đám em, tôi hướng về phía các nhà soạn nhạc.
“Sau này mong các anh giúp đỡ nhiều ạ. Các anh PD.”
“Ừ. Bọn anh cũng vậy.”
Các nhà soạn nhạc cười đáp.
Cách xưng hô dành cho nhân viên Đội Sản Xuất mới thành lập được thống nhất là “PD” – viết tắt của Producer.
“Vui thì có vui, mà cũng thấy kỳ kỳ.”
PD Na Sang Yoon gãi gãi sau gáy.
“Có được chỗ ngồi rồi đấy, nhưng nghe bảo trước mắt chưa có việc gì để làm. Tự nhiên thấy hơi ngại.”
“Đúng. Cứ tưởng vào cái là bắt tay vào việc luôn.”
“Chưa có cơ hội nào để làm cho xứng bát cơm cả.”
Bên Scarlet lẫn bên chúng tôi đều chưa có album mới trong thời gian tới, nên các anh có vẻ ngượng ngùng.
Tất nhiên các anh sẽ nhận dự án từ bên ngoài về làm, nhưng hiện tại trong công ty thì thật sự chẳng có mấy việc.
Chỉ có album solo của tiền bối Yoon Chan Hyeok ra mắt vào mùa đông là đáng để ý thôi.
Chúng tôi cười đáp.
“Nói thật là gần cả tháng trời các anh có ngủ nghê tử tế được đâu. Vất vả vậy rồi thì phải nghỉ ngơi thư thả chứ ạ.”
“Thế à.”
“Dạ, đương nhiên rồi ạ.”
PD Na Sang Yoon cười đáp.
“Nhưng mà có việc gì cần thì cứ nói bọn anh bất cứ lúc nào nhé.”
“Dạ.”
Tôi cười rạng rỡ đáp.
“Nhưng trước mắt thì chắc là không có đâu ạ.”
“Haha, vậy hả?”
“Dạ, vì mấy việc cần làm em làm xong hết cả rồi. Trừ khi phát sinh việc mới……”
Nghe tôi nói vậy, các nhà soạn nhạc – nay đã thành nhân viên Đội Sản Xuất – bật lên tiếng cười hạnh phúc.
Miệng thì nói vậy, nhưng nghe bảo được thảnh thơi một thời gian, chỉ nghĩ thôi các anh cũng đã thấy vui và náo nức.
“Hahaha!”
“Hehehehe!”
Tất cả cùng cười vang sảng khoái.
_______________________________
Hollywood, LA, Mỹ.
Trong phòng thu chật kín bàn mixing khổng lồ và thiết bị ghi âm, vài người đang ngồi.
“Hừmmm……”
John Edwards – đạo diễn phim ca nhạc ‘Nostalgia’ – vừa nghe nhạc vừa xoa cằm.
“Dừng lại ở đó đi.”
Nhân viên âm thanh bấm dừng, đạo diễn Edwards quay sang hỏi người bên cạnh.
“Sara, ý cô thế nào? Về bài này.”
“Không tệ, nhưng để chèn vào bản quốc tế thì không ổn lắm.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Nghe lời giám đốc âm nhạc Sara Bloom, đạo diễn Edwards gạch xoẹt xoẹt hai đường lên tên nghệ sĩ dương cầm Hashimoto Genji trong danh sách.
“Rupert, cậu cũng vậy chứ?”
“Vâng.”
Nam chính Rupert Dean – chàng trai tóc nâu mắt xanh điển trai – đáp lời.
“Đoạn dạo đầu hoành tráng một cách vô ích. Nội dung thì chẳng có gì mà cứ phô trương lòe loẹt, đó là nhận xét của tôi.”
“Okay.”
Ba người nhất trí, thế là bài hát bị loại khỏi danh sách.
“Vậy bài này chỉ chèn vào bản chiếu rạp ở Nhật thôi… giờ nghe tiếp mấy bài còn lại nào.”
Tổng đạo diễn, giám đốc âm nhạc và nam chính ngồi cùng một chỗ, công cuộc tuyển chọn bài hát bắt đầu.
Thứ họ đang làm là chọn bài hát sẽ chèn vào một cảnh trong phim.
Đó là bài hát xuất hiện ở góc sách ngoại văn, trong một thư viện nơi những cuốn sách sống dậy nhờ phép thuật và bay nhảy tứ tung.
– Cậu là ai thế?
– Sao cậu lại đến đây?
– Cậu đến vì muốn xem thứ gì đó kì lạ à? Nếu vậy thì cậu tìm đúng chỗ rồi đấy!
Đó là cảnh những cuốn sách xoay vòng vòng quanh nhân vật chính như các nàng tiên, cất tiếng hát bằng tiếng nước ngoài.
Ở những quốc gia chiếm thị phần lớn trong thị trường điện ảnh thế giới, bài hát sẽ được phát bằng chính ngôn ngữ của nước đó. Một kiểu chiều lòng khán giả.
Mặt khác, với Mỹ và các nước còn lại, họ dự định tung ra một phiên bản riêng gọi là ‘bản quốc tế’.
Và việc chọn bài hát cho phiên bản ấy chính là việc họ đang làm bây giờ.
“Hừmmm……”
Nhưng gương mặt họ chẳng lấy gì làm tươi tỉnh.
Họ muốn tìm một bài có không khí dùng chung được cho Mỹ và nhiều quốc gia khác, nhưng chẳng có bài nào hợp cả. Phần lớn đều đậm màu sắc riêng của quốc gia đó.
Có thể ai đó sẽ hỏi một bài hát chỉ chèn vào đúng một cảnh ngắn thì quan trọng gì lắm – nhưng đây là phim ca nhạc, nên ê-kíp sản xuất ‘Nostalgia’ đang chăm chút cho từng chi tiết âm thanh nhỏ nhất.
‘Làm sao đây……’
Danh sách bài còn lại cứ ngắn dần, mà ứng viên xứng đáng thì vẫn chưa xuất hiện.
Cả bọn im lặng uống nước hay đồ uống, chờ đợi bài cuối cùng.
“Bài cuối cùng đây ạ. Bài này gửi từ Hàn Quốc.”
“Hàn Quốc?”
“Một ca sĩ tên là The New Black gửi tới ạ.”
“À.”
Đạo diễn Edwards gật đầu.
Là nhóm nhạc K-pop mà ông từng thấy mặt trong buổi họp trực tuyến tháng trước.
“Hàn Quốc cũng là một trong các nước trọng điểm còn gì. Sao lại để bài này xuống cuối?”
“Vì hơi dài ạ.”
“Dài á?”
“Vâng, họ gửi hai bản… một bản là đoạn highlight, một bản là bản full dài hơn 3 phút ạ.”
“……?”
“Họ bảo cứ chọn phần nào ưng ý mà dùng ạ.”
Nghe nói họ gửi cả bản full dài hơn 3 phút, nam chính và giám đốc âm nhạc cùng nhíu mày, nhưng chẳng bao lâu đã gật gù.
Tuy hơi lạ, nhưng cũng chẳng phải chuyện xấu. Vì họ có thể tự cắt tùy ý mà dùng.
“Cứ nghe thử đã.”
Theo lời đạo diễn Edwards, bài hát được phát lên.
Và rồi.
“……”
“……”
Chính xác là 3 giây.
Đó là khoảng thời gian để lưng họ – vốn đang còng xuống – bật thẳng dậy, và đôi mắt lờ đờ bỗng mở trừng.
Họ nhìn nhau, mắt mở to tròn.
‘Chính là nó……!’
Đạo diễn Edwards nuốt nước bọt đánh ực.
Bài hát vốn để chèn vào bản Hàn Quốc, vậy mà lại là bài đáng để đưa vào cả bản chiếu quốc tế.
Một bài hát hoàn hảo, hợp cả với không khí tổng thể của bộ phim.
‘Cứ như những nàng tiên đang nhảy tưng tưng vậy.’
Là một giai điệu đẹp đẽ, đúng kiểu những cuốn sách vây quanh nhân vật chính đang cười khúc khích như tiên nữ mà cất tiếng hát.
Nó ăn khớp với cảnh phim mà họ đã xem đi xem lại đến cả mấy chục lần.
‘Tuyệt vời.’
Rupert Dean thốt lên thán phục.
‘Về cảnh phim thì chắc chắn bên đó chỉ được nghe mô tả bằng lời thôi mà, làm sao có thể làm ra thứ khớp đến mức này chứ?’
Một người ở tít bên kia Thái Bình Dương, chỉ bằng trí tưởng tượng mà viết ra được bài hát hợp đến vậy.
Nó như một cái cây nơi bầy tiên nữ nô đùa, trải ra dưới dải ngân hà đầy sao.
‘Tò mò thật. Người viết nên bản nhạc này là người thế nào nhỉ?’
Nam chính tỏ ra hiếu kỳ.
‘Người viết ra bài hát như thế này, dù là ai đi nữa thì chắc chắn cũng là một bậc thầy. Lát nữa phải thử tìm kiếm xem sao.’
Rupert thả trí tưởng tượng bay bổng về một nghệ sĩ mang phẩm cách cao đẹp.
Tất nhiên, cái vị “bậc thầy” mà anh nói tới, ngay chính lúc này ở Hàn Quốc, đang chơi trò nối từ với mấy đứa em.
“Mọi người thấy sao?”
Bài hát kết thúc, đạo diễn hỏi, và nhận về sự tán thành tuyệt đối.
“Chọn bài này đi ạ.”
“Mãi đến bài cuối cùng mới ra được một bài thế này. Giờ tôi chẳng thể tưởng tượng nổi bài nào khác ngoài nó.”
“Tôi cũng nghĩ thế.”
Ba người cười tươi gật đầu. Phải nghe tới cả mấy chục bài mới tìm ra được đúng người.
Nhưng ngay sau đó họ lại vấp phải một khó khăn mới.
“Cắt ra để dùng thì không khó.”
Đạo diễn Edwards nói.
“Cứ cắt đúng đoạn cần rồi dùng là xong. Nhưng nghe hết cả bản full rồi thì……”
“Tiếc đứt ruột nếu bỏ đi, đúng không ạ?”
“Đúng. Ban đầu tôi còn thắc mắc sao họ lại gửi cả bài dài hơn 3 phút, nhưng nghe xong thì hiểu, không thể khác được.”
Giám đốc âm nhạc Sara Bloom cũng gật đầu.
“Phần âm thanh xuất sắc thật sự. Phải nói là các kỹ sư âm thanh đã dồn hết tâm huyết để gọt giũa. Chắc phải hành hạ kha khá người mới ra được thế này.”
Điều đó là sự thật.
“Dù sao thì tôi cũng đồng ý với ý kiến giữ nguyên cả bản full, John ạ.”
“Tôi cũng có cùng suy nghĩ với anh.”
Sau khi thống nhất, cuộc họp ba người bắt đầu bàn xem làm cách nào để tận dụng trọn vẹn bản full.
Cứ thế, khi cuộc họp kéo dài mấy tiếng đồng hồ kết thúc.
“Làm thế này thì sao nhỉ?”
Trước ý tưởng đạo diễn John Edwards đưa ra, hai người còn lại “Ồ” lên rồi gật đầu lia lịa.
Là một ý tưởng hay.
Sau khi kế hoạch cụ thể đã được dựng lên, đạo diễn John Edwards mỉm cười, xoa hai lòng bàn tay vào nhau.
“Nào, vậy thử liên lạc sang Hàn Quốc nhé?”
__________________________________
Các nhân viên Đội Sản Xuất đang hoang mang trước tình huống đột ngột.
“Phim ca nhạc Hollywood……?”
“Vâng.”
“Woo Joo, bài cậu làm được dùng gần như trọn cả bản full á?”
“Vâng. Tốt quá đúng không ạ?”
Woo Joo gật đầu, gương mặt hớn hở.
Các nhân viên Đội Sản Xuất cũng reo lên với vẻ mặt vui mừng.
“Chúc mừng nhé!”
“Ôi chao, tuyệt quá. Woo Joo à!”
“Em cảm ơn ạ.”
Chắc ngại vì được khen, Woo Joo cười ngượng nghịu. Rồi cậu hắng giọng.
“Hừm hừm……”
Khi bầu không khí phấn khích đã lắng xuống, Woo Joo mở lời.
“Nhưng mà vẫn phải sửa vài thứ ạ.”
“Sửa gì cơ?”
“Họ bảo đổi lời sang tiếng Anh ạ. Vì sẽ đưa vào bản quốc tế chứ không phải bản tiếng Hàn.”
“Ồ, ra vậy.”
“Nhưng đổi lời thì tông cũng đổi theo, nên phải chỉnh sửa lại từ đầu nữa ạ.”
“……”
Một linh cảm dâng lên.
Rằng thứ này chính là… công việc.
Trong tầm mắt của họ – những người theo phản xạ đang nhìn về phía cánh cửa lối ra – hiện lên Jung Hyun đứng khoanh tay như thần giữ cửa địa ngục. Và ba đứa em ngồi phía trước cậu ta trông chẳng khác gì con chó ba đầu Cerberus.
“Nói ngắn gọn thì thế này ạ……”
Woo Joo nở nụ cười rạng rỡ.
“Em cứ tưởng là không có việc.”
“……”
“Hóa ra là có ạ.”
Quả là một câu tóm tắt tuyệt vời.
Vào một buổi chiều mà công việc làm album với soạn lại bản phối cho concert vừa mới kết thúc chưa được bao lâu.
‘Phước lành đến rồi, công việc đến rồi, haha huhuhuhuhu.’
‘Hahahaha!’
‘Mình hạnh phúc. Mình đang hạnh phúc.’
Các PD của Đội Sản Xuất ngước nhìn trần nhà, nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh ánh nước.
____________________________
Sau khi giao việc mới cho Đội Sản Xuất.
“Hơ ơ……”
MV ‘Nine’ vào sáng thứ Năm – ngày thứ 4 – đã vượt xa mốc 7 triệu view.
Hình như cái này gọi là “freezing” thì phải.
Nghe nói khi lượt view tăng vọt đột ngột, phía YouTube sẽ kiểu “cái thứ này bị gì vậy?” rồi tạm thời đóng băng số liệu.
Nghe bảo MV của ‘Nine’ đã dính cái freezing đó tới mấy lần.
Bởi vì tin đồn lan truyền trong giới fan nước ngoài khiến lượt view liên tục tăng vọt hết lần này tới lần khác.
Nên có khi mấy tiếng trước rõ ràng còn là 4 triệu, bỗng dưng đã nhảy lên 5 triệu.
“Vẫn không tin nổi luôn.”
“Cái này có khi là do anh Trưởng phòng quản lý làm đó ạ?”
Thằng út nêu ra thuyết “Yoon Seok Hwan là kẻ chủ mưu”.
“Biết đâu cái màn hình này là giả, còn anh Trưởng phòng quản lí thì đang ngồi trong văn phòng gõ số cho tụi mình vui đó ạ.”
“Thế còn vụ freezing?”
“Anh Trưởng phòng cũng phải nghỉ ngơi chứ ạ.”
Giả thuyết vô lý nhưng nghe lại rất thuyết phục của Ji Ho khiến mấy anh quản lý phá lên cười.
Trong lúc chúng tôi cũng cười theo, Jung Hyun có vẻ hơi lung lay tin thật.
“Nào, chuẩn bị xuống xe thôi.”
Nghe tôi nói, đám em lần lượt tháo dây an toàn.
Tách tách-
Cửa mở, anh Won Seok bước xuống trước, và những tiếng màn trập máy ảnh lập tức đổ dồn về phía chúng tôi đang cười rạng rỡ.
“Chào mọi người ạ!”
Tôi vẫy tay về phía hàng chục ống kính đang chĩa vào chúng tôi.
Vẫy tay chào mấy người vừa kéo khẩu trang xuống, rồi cũng cười chào cả về phía camera điện thoại.
“Bi Ju ơi!”
Giữa chừng có đứa lóng ngóng suýt đi lạc sang lối khác, phải túm lại dắt đi như phụ huynh dắt con, khiến tiếng cười rộ lên khắp nơi.
Ở nhà thi đấu bóng ném cũng vậy, Jung Hyun với tôi và mấy đứa còn lại đúng là khổ sở thật sự vì thằng hai.
Bi Ju tới giờ vẫn không hề biết lý do tóc thằng nhỏ bị nhuộm đỏ trước thềm concert là vì… cho dễ tìm.
Bước qua cánh cửa kính, tôi cười ngốc nghếch với đám em.
“Sao càng đi lại càng thấy nhiều camera hơn thế nhỉ anh?”
“Ừ nhỉ.”
Nơi này là trụ sở K-Net ở phường Sangam.
Trước thềm sân khấu comeback đầu tiên trên chương trình âm nhạc, bước chân trên hành lang nhẹ tênh.
“Chào mọi người ạ!”
Mỗi lần chúng tôi cúi đầu chào những người đi ngang qua, đám nhân viên đài mệt bơ phờ đều nở nụ cười trong thoáng chốc.
Và có một chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
‘Người kia cười kìa……’
‘Hóa ra anh ấy cũng biết cười cơ đấy.’
Cái anh nhân viên bình thường mỗi lần chúng tôi tới K-Net đều nhăn mặt cau có đáp lại, hôm nay vừa cười vừa “chào” rồi đi qua.
Hồi ‘Hoa gió’ thì anh ta còn nhận lời chào với vẻ mặt “ừ chào xong thì đi ra kia, giờ muốn gì”.
Chắc lần này cũng vì chúng tôi đánh liên tiếp mấy cú home run mà ra.
‘Nine’ phát hành hôm thứ Hai, tới nay đã giữ vững hạng 1 bảng xếp hạng ngày ba ngày liên tiếp.
Bảng xếp hạng thời gian thực cũng đang đứng nhất.
Chưa biết ngoài kia bài hát của chúng tôi được đón nhận thế nào, nhưng ngay trên đường tới đây, chúng tôi đã nghe thấy ‘Nine’ vang lên trên radio.
– Một bài hát sảng khoái, đánh thông cả lồng ngực đang bí bách! Ca khúc mới của New Black, ‘Nine’ đây ạ!
Trong lúc nhớ lại lời dẫn nghe trên radio, chúng tôi cùng các nhân viên dỡ đồ vào một phòng chờ rộng thênh thang.
“Ối chà, rộng ra hẳn.”
“Mình tập vũ đạo ngay ở đây được luôn đó chứ?”
“Rộng thích ghê. Ê.”
Nhìn các nhân viên vừa đùa vừa dỡ đồ trong căn phòng chờ mênh mông, chúng tôi mỉm cười mãn nguyện.
Trong lúc các stylist treo trang phục sân khấu lên giá, chúng tôi chỉnh trang lại quần áo.
Vì hôm nay ngoài buổi ghi hình sân khấu trước còn có quay content nữa.
Chương trình âm nhạc của K-Net ngoài sân khấu ra còn có kha khá content kiểu mini game.
Content hôm nay là chuyên mục hát đổi bài với ca sĩ khác để hiểu thêm về bài của nhau.
“Hừm hừm……”
Tôi hắng giọng rồi hỏi đám em.
“Đi chứ?”
“Dạ.”
“Đừng căng thẳng nhé.”
Cả bọn nghiêm túc gật đầu.
Nghĩ tới những con người đáng sợ sắp gặp mấy phút nữa mà tim đập thình thịch.
Những thiếu niên vô pháp vô thiên đầy nổi loạn, chuyên hành xử theo kiểu khiến đám nhát gan như chúng tôi phải khiếp vía.
Đi qua vài cánh cửa, tôi nhìn tờ giấy dán trước một phòng chờ khác: ‘Quý nhóm Teen Spirit’.
Cốc cốc.
– Ai đấy?
Trước giọng nói cộc cằn ấy, tôi thì thầm bằng vẻ mặt trang nghiêm.
“Là chụi em ạ…. New Black……”
(Chú thích: Ở bên Hàn, họ không quan tâm về tuổi tác mấy, mà chỉ quan tâm ai vào nghề trước, nên dù lớn tuổi hơn, New Black vẫn gọi Teen Spirit là các anh – các tiền bối, và xưng mình là em)
Đám em đứng sau bắt đầu ôm bụng cười trong chế độ im lặng.
Ngay sau đó cửa bật mở, và những chàng thiếu niên với gương mặt bặm trợn hiện ra.
Trước những gương mặt đầy bất mãn với cường quyền, với trường học, với xã hội, chúng tôi hơi rụt người lại.
“……”
Im lặng trôi qua trong chốc lát.
“Mời các anh vào ạ.”
“……”
“Tụi em đợi mãi ạ.”
Lấp la lấp lánh.
Những gương mặt bặm trợn đồng loạt nhoẻn miệng cười hở cả lợi, hàm răng trắng sáng lấp lánh.
Bình luận cho Chương 303
Bình Luận
Chương 303
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...