Chương 296
Lễ khai mạc khép lại bằng phần trình diễn của các ca sĩ được mời.
Trong lúc đội sản xuất lạch cạch dựng sới đấu cho môn đấu vật, các thành viên idol lần lượt kéo về phòng chờ.
Và rồi.
“Ố hố hố hố!”
“Định trốn đi đâu hả, Seon Woo Joo!”
“…….”
“Ngươi vẫn nằm trong lòng bàn tay bọn ta thôi~!”
Đang rón rén chạy trốn dọc hành lang phòng chờ, tôi lập tức bị hai thằng nhóc của TNT tóm gọn.
Hai đứa nó đeo lủng lẳng hai bên vai khiến tôi chẳng nhích thêm được bước nào.
“Các em à!”
“Bọn em á?”
“Không phải tụi bây. Ý ta là mấy vị tiền bối này cơ.”
Nghe tới hai chữ “tiền bối,” hai thằng nhóc “Ưaaaa~!” bịt tai lại, còn tôi thì cuống cuồng vươn tay ra.
“Các em của anh ơi. Mau cứu anh khỏi lũ yêu quái độc ác này đi!”
“Em ạ? Sao lại là em?”
“…….”
Đúng lúc tôi cứng họng trước thằng út lẻo mép, thì Han Tae Hyun cười gian xảo, chìa tay đòi đập tay.
Bàn tay Ji Ho chạm vào tay nó.
“Đúng không? Mà thôi, Ji Ho cứu làm gì. Cứ bỏ mặc ông anh già này đi.”
“Vâng. Em cũng định thế.”
“Mọi người đói cả rồi chứ? Đang kỳ chuẩn bị album thì kiểu gì chả phải ăn kiêng khắc nghiệt…….”
Han Tae Hyun và Jang Han Byeol lục túi quần một hồi rồi móc ra đầy sô-cô-la và kẹo.
Trước món “hối lộ” đầy thành ý ấy, mấy đứa em của tôi đổ cái rụp.
Đến cả Jung Hyun cũng đảo mắt về phía cây Chupa Chups, xúc động ra mặt: “Các tiền bối… các vị tốt quá…”
“…….”
Lũ nhóc nhà tôi nhét đồ ăn vặt vào túi sao cho mấy anh quản lý không thấy, rồi cười tươi roi rói.
“Các anh cứ thoải mái tâm sự nhé~”
“…….”
Má tôi run lên bần bật vì cảm giác bị phản bội.
Hai thành viên TNT vừa cười khanh khách vừa “Bọn tôi mượn anh ấy một lát nhé!” rồi tóm lấy tôi mà áp giải đi.
Ánh mắt từ khắp nơi đổ dồn về.
Mấy nhóm khác đang đi lại ngoài hành lang nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy tò mò.
Kiểu như “mấy người này có quan hệ thế nào ấy nhỉ.”
Giữa đường, một thành viên nhóm Ace chào hỏi Jang Han Byeol, và khi được hỏi tôi với cậu ta là quan hệ gì, thì anh chàng người Trung Quốc đáp:
“Bạn từ thuở nhỏ đấy.”
“Han Byeol à.”
Tôi bắt đầu hiểu cái cảm giác Ri Hyuk phải day day thái dương mỗi khi Jung Hyun buột miệng nói ba câu kỳ quặc.
Nghe câu đùa “bạn từ thuở nhỏ,” tôi bật cười, khiến cậu chàng họ Jang người Trung Quốc ngơ ngác.
“Em nói gì sai à?”
“Giải thích cho cậu ấy đi. Tae Hyun.”
Thằng đàn em ruột của tôi gật gù rồi giảng nghĩa cái từ đó.
“À há.”
Lại thêm một từ vựng mới được thành viên người nước ngoài của TNT thu nạp trong ngày.
Vừa đi vừa chào hỏi những người gặp trên hành lang, cuối cùng bọn tôi cũng tới được một phòng nghỉ vắng vẻ.
Tôi rút từ máy bán hàng tự động mỗi người một lon nước ngọt đưa cho, thế là những gương mặt tươi cười mở lời.
“Thưa quý vị, từ bây giờ chúng ta sẽ tập bài thể dục toàn dân. Hây!”
“Hây! Hây! Hây!”
“Hố hố hố!”
Tôi khẽ đập vào mấy thằng đang bắt chước mà cười ngặt nghẽo.
“Ê. Anh có làm thế đâu.”
Hai đứa tròn mắt lắc đầu.
“Đâu. Giống y hệt luôn đấy chứ? Lúc nãy ở hậu trường nhìn anh, em suýt phun cả nước đang uống ra.”
“Đúng đó. Em cũng nghẹn muốn tắt thở.”
Cảnh tôi tập bài thể dục toàn dân trong lúc chờ, rồi bị hai đứa nó cười cợt, hiện lên rõ mồn một trong đầu.
Tôi nhìn hai thằng nhóc nhấp nước ngọt mà bật cười.
Đúng là mấy đứa con nít chỉ lớn mỗi cái xác.
Lúc nãy đứng cùng các ca sĩ khác thì oai phong lẫm liệt kiểu “ta là tiền bối đấy,” vậy mà giờ trông chẳng khác gì đám học sinh cấp một.
“Các anh lớn với mấy đứa khác thế nào? Vẫn ổn chứ?”
“Vẫn thế thôi. Có gì đâu.”
Nghe nói vừa kết thúc tour nước ngoài là mỗi người lại lao vào lịch trình cá nhân riêng.
Bọn tôi tán gẫu chuyện gần đây một lúc.
Nào là Ji Hun sắp vào vai phụ trong một bộ phim mới, nào là anh Seon Woo đang làm mixtape, rồi Seung Je cũng đang chuẩn bị ra mắt solo — toàn mấy chuyện phiếm nhẹ nhàng.
“Còn nhóm anh dạo này làm gì? Đang chuẩn bị concert hả?”
“Ừ, sắp rồi đó.”
Chỉ còn hơn hai tuần nữa thôi.
Hai thằng nhóc vỗ tay chúc mừng rồi cúi gập đầu.
“Ôi trời, chúc mừng concert nha, đại ca.”
“Cảm ơn nhé. Tiền bối.”
Hai bên cúi đầu chào qua chào lại chúc mừng nhau.
Tae Hyun và Han Byeol nhìn lên không trung, lắc đầu lè lưỡi.
“New Black mới ngày nào mà đã có concert rồi cơ đấy…….”
“Anh ơi, nhóm anh debut hè năm ngoái đúng không nhỉ? Nhanh thật đấy chứ.”
“Sao chúng mày lại xúc động thay anh thế?”
Thấy hai đứa nó còn bồi hồi hơn cả tôi, tôi phì cười, thế là chúng nó đáp:
“Tại từ hồi thực tập sinh, cứ nhắc tới concert là anh phấn khích nhất còn gì.”
“Cứ hễ ai nhắc tới concert là anh phản ứng kiểu ‘Kẻ nào? Kẻ nào vừa phát ra từ concert đấy?’ luôn ấy.”
“Ơ kìa. Đâu đến mức đó.”
Tae Hyun đáp thẳng tưng
“Lên phòng tư liệu công ty giờ vẫn còn video bằng chứng đấy? Em là đứa trẻ đến từ Gunsan……á ặc!”
“Ối chà. Trông khát nước quá nhỉ. Uống nước đi. Uống nhiều vào.”
“Ặc ặc ặc!”
Tôi lấy ngón tay đẩy đáy lon, dốc nước ngọt vào miệng cậu Han.
Han Byeol giơ tay.
“Em cũng có video bằng chứng nè! Đây này!”
“Mày cũng uống nhiều vào.”
“Ặc ặc ặc!”
Tôi giật lấy cái điện thoại đang phát video.
Đó là đoạn clip Seon Woo Joo năm 17 tuổi đội mũ chóp — chắc là hồi tiệc sinh nhật — đang gào lên: “Ê ê! Trước khi nến tắt, mau ước đi, ước cho chúng ta được diễn concert ở viện dưỡng lão dịp kỷ niệm hoạt động 100 năm ấy!”
Xấu hổ ghê.
Hai thằng nhóc cùng xem clip rồi phá ra cười.
“Ồ. Đúng là kỷ niệm. Nhớ cái lúc này quá.”
“Ê ê~! Concert viện dưỡng lão 100 năm~ á ặc!”
Tôi lườm hai thành viên TNT đang nhại lại “ê ê ê.”
Tuy chưa đến mức đó thật, nhưng tôi đành thừa nhận cái sự thật là từ nhỏ, cứ hễ nhắc tới concert là mắt tôi lại long lanh.
Mà tôi thừa nhận chẳng qua là vì đối phương bảo còn tư liệu bằng chứng khác nữa, nên anh mày nhịn.
“Nhưng chẳng phải đúng sao, ca sĩ nào mà chả thích concert.”
Hai đứa lắc đầu.
“Không đâu. Riêng anh thì cái tình cảm dành cho concert nó mạnh hơn hẳn.”
“Đúng. Không hề nhỏ chút nào.”
“Thế nên mỗi lần chuẩn bị concert là thi thoảng em lại nhớ tới thời thực tập sinh.”
“Ở nước ngoài mà thấy mấy bà cụ ngoại quốc mặc đồ hoa là em cũng nhớ tới anh đấy.”
Tôi hiểu chúng nó đang nói gì.
Vì dạo gần đây chuẩn bị concert, chính tôi cũng thi thoảng nhớ về thời đó.
Cái thời thực tập sinh cứ “Concert!” là vẽ ra cả tương lai màu hồng, lâu lâu lại lướt qua trong đầu tôi.
Chắc tại nghĩ ngợi thế, đằng sau gương mặt đang tươi cười nhìn tôi trước mắt kia, tôi chợt thấy thoáng qua những khuôn mặt non nớt ngày xưa.
“Nói mới để ý…….”
Tôi gật gù, nở một nụ cười ấm áp.
“Hai đứa cũng già đi nhiều rồi ha.”
“…….”
“Quả nhiên thời gian công bằng thật.”
Hai thằng nhóc nhao nhao lên hỏi tôi đang nói cái gì vậy.
Cứ thế ôn chuyện xưa một hồi, đến khi uống cạn nước ngọt thì bọn tôi đứng dậy.
Vì lịch trình đôi bên đều bận rộn.
Lát nữa còn có vòng loại bắn cung.
Khi tôi gửi lời cổ vũ tới hai đứa — bảo là sắp bắt tay chuẩn bị album đặc biệt — thì nhận lại lời đáp.
“Anh cũng chuẩn bị concert cho tốt nhé.”
“Mấy đứa cũng chuẩn bị album cho tốt.”
“Cảm ơn anh. Nghe tin New Black diễn concert bọn em cũng vui lắm. Mong nó thành công hơn nữa.”
Nói xong mấy lời ấm áp ấy, Tae Hyun lại buông một câu như đùa.
“Tất nhiên, đến lúc comeback thì đừng trùng lịch với bọn em nha.”
“Comeback?”
“Trùng comeback với nhóm anh thì thôi, xin kiếu. Cứ ra bài là được đại chúng yêu thích, bọn em đấu kiểu gì lại.”
Han Byeol phụ họa, bảo rằng Teen Spirit — nhóm đang trùng lịch comeback với bọn tôi lần này — chắc cũng đang căng thẳng ra trò.
Ai nghe cũng biết là mấy lời tâng papac, nên tôi chỉ cười cho qua.
“Đi cẩn thận. Hẹn gặp lại lần sau.”
Hai thằng nhóc vừa đi vừa liên tục chúc mừng concert, tôi vẫy tay đáp lại bằng cả tấm lòng biết ơn.
____________________________
Buổi sáng là phần thi đấu vật nữ.
Trong lúc một nhóm nhạc nữ papan người “khát thịt” càn quét sới đấu đấu vật, bọn tôi vùi đầu luyện tập ở một góc nhà thi đấu.
“Bi Ju à. Hạ cằm xuống thêm chút nữa.”
“Thế này ạ?”
“Ừ, thế đấy. Lúc buông tên thì nhẹ nhàng thôi…….”
Mỗi lần Bi Ju và Ji Ho giương cung, tôi lại kèm sát bên chỉnh tư thế.
Cũng nhờ kinh nghiệm bắn cung hồi Tết vừa rồi hay sao, mà cả hai đứa tư thế đã thuần thục hơn hẳn.
Cứ mỗi lần buông tên là mũi tên lại “phập phập” cắm vào ô 8 điểm, 9 điểm.
Và rồi.
“Oaaa……!”
“Ghét phải công nhận điều này, nhưng anh bắn giỏi thật.”
Cứ mỗi lần tôi bật tay là mũi tên lại lần lượt trúng phóc hồng tâm 10 điểm.
Mấy thành viên Teen Spirit đang bắn gần đó cũng “Ồ ồ” vỗ tay.
Đến mũi tên cuối cùng cũng ghim gọn vào hồng tâm 10 điểm, mấy đứa em mắt tròn xoe mừng rỡ.
“Lần này chắc lại vô địch quá anh nhỉ?”
“Đúng là có câu nói trước bước không qua, nhưng em tự nhiên có linh cảm tốt anh à.”
“Jung Hyun à.”
“Á, xin lỗi ạ.”
Bị bọn tôi lườm, Jung Hyun gãi gáy.
Nhưng cũng chỉ tại Jung Hyun lỡ nói ra thôi, chứ linh cảm tốt là sự thật.
Nãy giờ ngắm đám mũi tên chụm khít trong ô 10 điểm, tôi xoay người một vòng.
“Các ngươi có thấy chăng. Hỡi chúng sinh.”
“Thấy ạ!”
Với mấy thành viên đang chắp hai tay đáp lời, tôi lấy đầu ngón tay chỉ về phía bia.
“Các ngươi thấy điều gì.”
“Thấy chức vô địch ạ.”
“Đúng vậy. Vô địch là cái chắc rồi.”
“Chính là như vậy đó~”
Tôi cùng đám em cười khanh khách, hát vang bài cổ vũ chắp vá “New! Black~ New Black!~ New Black~!”
Cứ mỗi lần bọn tôi nhấn lệch phách, tay mấy thành viên Teen Spirit — nạn nhân của đòn tấn công tinh thần — lại run lên.
Quyết định giữ im lặng vì đội bạn, bọn tôi tiến lại chỗ anh Won Seok đang cầm máy quay.
“Các bạn Soufflé ơi.”
“Hãy chờ đợi nhé.”
“Lần này chúng mình sẽ lại thử thách một tấm huy chương vàng bắn cung nữa.”
“Thử thách nào~!”
Cả bọn cùng nắm tay, nở nụ cười rạng rỡ.
Sau khi quay xong đoạn hậu trường Idol Olympic để đăng lên YouTube, bọn tôi khởi động nhẹ, giãn cơ cho người dẻo ra.
Oaaaa—
Tiếng hò reo của khán giả vọng lại xa xăm.
Đấu vật đã xong, vòng loại bắn cung nữ đang diễn ra sôi nổi, và nghe tiếng hò reo thì có vẻ trận đấu đang cực kỳ gay cấn.
Và trận đấu tiếp ngay sau vòng loại nữ — vòng loại bắn cung nam lượt một — chính là trận của bọn tôi.
Jung Hyun đang vặn tay thành hình cái bánh quẩy, hỏi:
“Anh ơi, đối thủ bắn cung đầu tiên của mình là ai thế?”
“Bọn mình đấu với ai à…….”
Tôi rà mắt qua bảng đấu dán trên tường.
Rồi chỉ vào tên một nhóm nam tân binh nằm ngay cạnh ô “New Black.”
_____________________________
“Ừ hừm~ Anh có cảm nhận được bầu không khí này không?”
Đang đứng ở lối ra vào chờ trận nữ kết thúc, thì Eun Seong thình lình xuất hiện từ phía sau.
“Không khí gì?”
“Không khí của chiến thắng ạ.”
Eun Seong hít một hơi, nở nụ cười sảng khoái.
“Độ ẩm này, hơi ấm này, tất cả đều đang chỉ về chiến thắng của em. Trung sĩ à, xin lỗi nhé, nhưng em nghĩ em sẽ thắng.”
“Cái sự tự tin vô căn cứ của bây lúc nào cũng cao vút thế hả, hậu bối.”
“Là tự tin có căn cứ đấy chứ~”
Nhìn Eun Seong cầm cung mà tuyên papa “Đàn anh ơi, để em thắng cho anh xem,” tôi đảo mắt ngó quanh.
“Anh tìm gì thế?”
“Xem fan của nhóm bây ở đâu.”
“Đằng kia ạ.”
“Đằng kia?”
“Không. Đằng kiiiiiaaaa cơ.”
“À.”
Đó là khu ghế fan trên tít đỉnh, xa đến mức phải soi kính hiển vi mới thấy.
Đám người cầm băng rôn túm tụm lại với nhau.
“Fan đông nhỉ.”
“Không phải tất cả đều là fan của APB đâu ạ. Tại người ta dồn hết fan của mấy nhóm debut năm nay vào đó nên mới thế.”
“À há.”
“Mà anh tìm fan làm gì thế?”
Tôi quay đầu lại, mỉm cười.
“Đối xử tốt với các fan vào. Eun Seong à.”
“?”
“Đó là những người tuyệt vời đã yêu mến một đứa như bây đấy.”
Tôi cười khúc khích khi thấy đối phương run lên bần bật.
Nhưng run cũng chỉ được ba giây, thằng đàn em quân ngũ chợt như nhớ ra điều gì, liền liến thoắng.
“Đúng rồi. Lát nữa lúc ra sân, anh chào fan của tụi em luôn không?”
“……anh á?”
“Trong giới fan APB anh nổi tiếng phết đấy. Với cái danh ‘Woo-papa’ ấy.”
“Woo-papa?”
“Là ghép chữ ‘Woo Joo’ với ‘papa’ đấy ạ. Fan gọi anh thế vì anh là người đã đưa em ra với thế giới.”
Cái đó là lời khen à.
Người đưa Eun Seong ra với thế giới cơ đấy.
Theo tiêu chuẩn của tôi thì nghe cứ như thể tôi vừa phát tán ra một thứ gì đó độc hại, ấy vậy mà nghe bảo họ còn biết ơn nữa, thấy lạ ghê.
Cảm giác như thả một con Kraken ra Thái Bình Dương rồi lại được người ta cảm ơn vậy.
“New Black, APB. Xin mời ra sân.”
Trận cuối kết thúc, theo hiệu lệnh của FD, bọn tôi và APB tiến vào sân đấu.
(Chú thích: FD – Floor Director: nhân viên chỉ đạo hiện trường, người điều phối và ra hiệu lệnh cho nghệ sĩ trên trường quay/sân khấu.)
Tôi phe phẩy hai tay chào các Soufflé đang giơ biển “Cố lên.”
Rồi tôi cũng chào cả fan của Eun Seong.
Thấy các fan APB ngồi lác đác đứng bật dậy cúi gập người chào, bọn tôi bật cười.
Nhưng tôi cười cũng chỉ được một lát.
Với Jung Hyun đang giơ biển “Cố lên” và Ri Hyuk giơ biển “Cố” từ đằng xa, tôi cùng Bi Ju và Ji Ho nghiêm túc gật đầu.
“Trận đấu bắt đầu!”
Theo lời nhân viên điều hành, mỗi bên đứng dậy một người.
Bên ghế cạnh, Haru — vừa là em út vừa là leader của APB — đứng lên, còn bên tôi thì tôi đứng dậy.
“…….”
Người mở màn là tôi.
Tôi hít thở sâu, đón lấy bầu không khí mát lạnh của nhà thi đấu.
Hít thở một hai lần cho lồng ngực ổn định lại, rồi tôi nâng cung lên.
Cảm nhận độ căng nơi đầu dây cung, tôi nhìn về phía bia, rồi nhẹ nhàng buông tay.
Phập!
Nhìn mũi tên cắm ngay chính giữa hồng tâm 10 điểm, tôi mỉm cười quay đầu.
“Oáaaaa……!”
Soufflé và các em rối rít giơ biển “Làm tốt lắm.”
Tôi đập tay với Bi Ju và Ji Ho, cười tươi.
Nhìn anh đạo diễn máy quay đằng xa nở nụ cười như đã giác ngộ, chắc là tôi bắn trúng ngay chính tâm rồi.
Trong khi đó, mũi tên của Haru — người vừa nãy còn nuốt nước bọt nhìn bia 10 điểm của tôi — chỉ ghi được 8 điểm.
New Black [10 10]
APB [8 9]
Sau khi hai lượt trôi qua và bọn tôi đang dẫn trước 3 điểm.
Lại đến lượt của tôi.
Và rồi, một chuyện khó tin đã xảy ra.
_________________________________
“Vâng, đây là Đại hội thể thao idol đặc biệt dịp Trung thu 2015, vòng loại bắn cung nam vừa bắt đầu.”
“Cả hai bên đều cử leader kiêm ace ra sân nhỉ.”
Phát thanh viên Baek Sang Jung ngồi giữa khu bình luận lên tiếng.
“Đây là nhóm nam tân binh lần đầu tham gia đúng không ạ. APB. Nghe nói họ đã tập luyện rất nhiều.”
“Vâng, nghe đâu còn thuê hẳn trường bắn cung để tập điên cuồng suốt mấy ngày liền.”
“Ánh mắt thôi đã đầy sát khí rồi.”
Bên trái là ba gương mặt đang ngồi với vẻ căng thẳng.
Đúng như lời đồn tập luyện chăm chỉ, leader Haru ghi được 8 và 9 điểm.
“Giỏi đấy chứ.”
“Nhưng… gặp phải đối thủ thì đúng là quá xui. Ngay từ vòng loại đã đụng phải nhà vô địch năm ngoái là New Black.”
“Chính là đội đã loại ứng viên vô địch TNT năm ngoái đấy ạ.”
Bên phải là ba thành viên New Black với bầu không khí nghiêm túc nhưng có phần thư thái.
Bình luận viên bắn cung Yang Hee Seon — cựu vận động viên từng đoạt huy chương vàng — lên tiếng.
“Đặc biệt là Woo Joo, cậu ấy là thành viên tôi chú ý nhất ở kỳ đặc biệt Tết vừa rồi. Tư thế đẹp lắm. Nãy tôi có lén xem cậu ấy tập… tư thế còn ổn định hơn cả lần trước nữa.”
“Ghê thật. Liệu lần này cậu ấy có thể giữ phong độ điểm 10 như lần trước không, đó cũng sẽ là một điểm đáng xem đấy.”
Thành viên visual của New Black — người từng bị đùa là Jumong hồi Idol Olympic vừa rồi — đang kéo căng dây cung.
Để kéo dây, cậu ta nhắm một bên mắt lại, làm nổi bật hàng mi dài đến mức đổ cả bóng.
Khi sợi dây cung đặt bên má bật thẳng về phía trước.
Mũi tên thứ ba mà Woo Joo bắn ra đã tạo nên một cơn địa chấn.
“Ồ……!”
“Ồ…? Ồ!”
Từ khắp nơi trong nhà thi đấu, những tiếng trầm trồ kinh ngạc đồng loạt vang lên.
Đến mức chính đương sự vừa làm nên chuyện cũng đang ngơ ngác “Gì? Gì thế này?”
Ban bình luận xôn xao.
“Mũi tên cắm vào mũi tên á?”
“Gì vậy. Làm thế nào ra được thế?”
Mũi tên thứ ba bắn ra chồng khít lên mũi tên thứ hai.
Cái gọi là “chẻ tên” đấy.
Vì góc bắn mà hai mũi tên chập làm một, trông như một cành cây gãy.
“Ôi chao, đây là chuyện gì vậy ạ?”
“Bình luận viên ơi, đây là tình huống gì thế này?”
Nữ bình luận viên xuất thân vận động viên bắn cung “Ô hô” đầy thích thú.
“Cái này người ta gọi là mũi tên Robin Hood đấy ạ. Tình huống hiếm gặp lắm, không ngờ lại được thấy ở đây.”
(Chú thích: Mũi tên Robin Hood / chẻ tên: kỳ tích bắn cung khi một mũi tên trúng ngay đuôi mũi tên đang cắm trên bia, chẻ đôi hoặc chồng khít lên nó. Cực kỳ hiếm, xác suất gần như bằng không.
“Ồ, là trường hợp cực kỳ hiếm sao ạ?”
“Tập luyện ở làng vận động viên thì thi thoảng cũng có. Chính tôi cũng từng làm được một lần ở Olympic rồi.”
“…….”
Trước hình ảnh cựu tuyển thủ quốc gia bắn cung mỉm cười ấm áp, hồi tưởng quá khứ “cũng từng có thời như thế,” cả ban bình luận đơ mặt.
‘Gì vậy trời. Vậy là khó kinh khủng còn gì.’
Ngay sau đó, khi micro sân đấu giải thích tình huống cho khán giả, kèm theo thông báo rằng điểm số cũng được tính là 10 điểm như thường, các Soufflé “Oáaa!” giơ biển cổ vũ tưng bừng.
Các thành viên APB thì mặt mày thẫn thờ.
Còn Woo Joo của New Black thì cúi nhìn hai bàn tay mình, làm bộ mặt ngơ ngác kiểu “ê, làm được thật à.”
Máy quay bắt trọn biểu cảm “Oa” cười tươi của các thành viên idol khác và của fan.
“Tôi tra thử thì về xác suất đây là chuyện cực kỳ hy hữu đấy? Nghe bảo chưa tới 0,001 phần trăm.”
“Chà. Vậy mà làm được cơ đấy.”
“Nhìn biểu cảm của các thành viên New Black với APB kìa. Ai nấy đều xúm lại xem, thấy lạ lùng lắm.”
Trước cảnh hai mũi tên hợp thể làm một, các thành viên New Black và APB lại gần bia mắt tròn xoe.
“Ơ ơ, mà họ đang làm gì thế nhỉ?”
“Chắp hai tay lại kìa.”
“Đang cầu nguyện đấy ạ. Cái này thì không nhịn được rồi.”
Rồi trước cảnh hai nhóm nhìn mũi tên, chắp tay cầu nguyện, tiếng cười lại rộ lên.
Sau đó lần lượt từng đứa lẩm bẩm điều ước.
Trong lúc nhà thi đấu biến thành thánh địa của tín ngưỡng cầu may, MC Baek Sang Jung nở nụ cười vui vẻ, tiếp lời.
“3 lần liên tiếp 10 điểm! New Black vẫn phong độ như ngày nào.”
“Đúng vậy. Cứ đà này thì mấy thành viên bắn sau của đội bạn dù có bắn tệ đến mấy, New Black cũng chắc thắng.”
Những lời của ban bình luận không vọng tới sân đấu, nhưng các thành viên New Black đang thư thái mỉm cười trên màn hình trông cũng như đã linh cảm được chiến thắng.
_______________________________
Bên ngoài sân đấu.
“……ơ?”
Quản lý Seo Min Gi đang ăn hot dog ở quầy căng tin thì chớp chớp mắt trước hình ảnh sáu người lếch thếch đi tới.
Là Do Won Seok và New Black.
“Gì thế. Sao thế. Ơ, giờ này mà đã ra rồi á?”
“…….”
“Có chuyện gì vậy? Mà cái que kỳ quặc kia là cái gì?”
“…….”
Woo Joo — đang thất thần cầm cái que trông như cành cây gãy — đáp lời.
“Em chẻ tên thành công rồi ạ.”
“Hả? Làm được cái đó luôn á?”
“Vâng. Nhưng mà…… bọn em thua rồi.”
“Thua? Sao lại thua?”
Các thành viên New Black nuốt nước mắt, nói:
“Mũi tên em với Ji Ho bắn…….”
“Mũi tên……!”
Thấy mấy đứa nghẹn không nói nên lời, Ri Hyuk đứng ra.
“Thôi để em nói thay. Hai mũi tên hai tên này vừa bắn va phải cái mũi tên may mắn của anh Woo Joo nên văng ra cắm vào phần giấy trắng ạ.”
“…….”
“Cái phần màu trắng cạnh bia ấy.”
Do Won Seok tiếp lời giải thích cho Seo Min Gi đang cứng họng.
“Đội bạn còn hoảng hơn cả bọn em cơ.”
“…….”
“Chả làm gì mà vẫn thắng…….”
“…….”
Mấy thành viên rưng rưng khóe mắt, “Ối giời ơi!” ôm chặt mũi tên may mắn mà òa lên nức nở.
Giữa cảnh đó, Seo Min Gi chớp chớp mắt.
‘Chuyện này nên vui hay không nên vui đây.’
Ngay trước thềm concert mà được về sớm — kết quả tốt nhất có thể — nhưng để mà vui thì tình huống lại có gì đó khó tả.
Bình luận cho Chương 296
Bình Luận
Chương 296
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...