Chương 290
Đó là câu hỏi tôi đã muốn hỏi ngay khi vừa nghe đối phương nói.
Dự án hợp tác.
Một đạo diễn Hollywood nổi tiếng định hợp tác với ca sĩ nước ngoài ở tận đầu kia địa cầu thì rốt cuộc là dự án gì đây?
“Cậu có biết về bộ phim tôi sắp quay không?”
“Em đã xem bài phỏng vấn của đạo diễn rồi ạ.”
Thật ra vừa nghe nói có buổi gặp là chúng tôi bị gọi đến luôn, nên không có thời gian tra cứu tử tế.
Vì không có thông tin bằng tiếng Hàn nên tôi chỉ đành mò mẫm đọc mấy bài báo tiếng Anh.
Tuy không biết được nhiều, nhưng tôi vẫn muốn cho ông ấy thấy là chúng tôi có chịu khó tìm hiểu.
“Em đã xem bài phỏng vấn nói rằng đạo diễn rất xúc động khi xem vở nhạc kịch ‘Nostalgia’ từng nổi tiếng trên sân khấu Broadway đầu những năm 2000, và mong có ngày được chuyển thể thành phim.”
“Vậy cậu có biết về nguyên tác không?”
“Dạ có.”
Ri Hyuk tiếp nhận lượt nói chuyện, bắt đầu trả lời bằng tiếng Anh thành thạo.
“Một người đàn ông kiệt quệ vì đủ thứ bất hạnh đang lang thang vô định, rồi một ngày nọ anh ta xin được công việc bảo vệ thư viện…”
Đen đủi thay, thư viện đó lại bị dính bùa phép.
Trong lúc đi tuần đêm, nhân vật chính tìm thấy một cuốn sách tên ‘Nostalgia’ trên giá sách cũ, và khi mở ra thì mọi chuyện bắt đầu.
Cơ thể anh ta dần thu nhỏ lại trong khi thư viện phình to thành một mê cung khổng lồ, và những cuốn sách vốn nằm yên bỗng sống dậy, bắt đầu thở.
Đúng nghĩa đen là những gì trong sách ùa hết ra ngoài.
Sa mạc trải dài, núi non và biển cả hình thành.
Bị lũ quái vật đáng sợ truy đuổi, nhân vật chính quyết tâm đi tìm cuốn ‘Nostalgia’ đã biến mất để tìm câu trả lời cho tình cảnh này.
Trên hành trình đó, anh ta gặp lại những nhân vật trong cuốn sách yêu thích thời thơ ấu, kết bạn với họ và cùng dấn thân vào cuộc phiêu lưu.
Đồng thời chiêm nghiệm về ý nghĩa cuộc sống — đó là nội dung của nguyên tác.
“Chính xác.”
Đạo diễn John Edwards nở nụ cười.
Xem chừng ông ấy khá hài lòng với phần tóm tắt của Ri Hyuk. Các nhân viên nhà phát hành ngồi bên cạnh cũng mỉm cười mãn nguyện.
Mấy đứa em không hiểu tiếng Anh nãy giờ chỉ cười toe toét, đến khi phiên dịch viên truyền đạt lại thì cũng “Ồ” lên rồi vỗ tay vui mừng.
“Khi chuyển thể thành phim thì nội dung có thay đổi kha khá, nhưng chỉ cần biết được đến mức đó thôi thì câu chuyện sẽ trôi chảy hơn nhiều.”
Người đàn ông trung niên trên màn hình bỏ chân bắt chéo xuống, vào thẳng phần chính.
“Dự án tôi muốn đề xuất với New Black là video cover ca khúc OST chính.”
“Cover ạ?”
“Lần này chuyển thể thành phim, chúng tôi đã sáng tác một bài hát hoàn toàn mới mà trong nhạc kịch gốc không có. Trong khuôn khổ chiến dịch marketing, chúng tôi dự định tung video trước khi phim ra rạp.”
Lúc này tôi mới hiểu đối phương đang định làm gì.
Có vẻ ông ấy đang muốn áp dụng kiểu quảng bá giống bộ phim hoạt hình cực kỳ ăn khách ở Hàn Quốc năm ngoái.
(Chú thích: Đoạn này tui thấy giống như chiêu marketing của phim Frozen, khi nxs tung bài hát ‘let it go’ trước để tạo ra cơn sốt, rồi mới công bố phim)
Tung OST trước để kích thích sự tò mò của khán giả.
“Tôi muốn đi xa hơn một bước nữa — khi bản gốc được phát hành, tôi mong các bản cover dịch sang ngôn ngữ của từng nước cũng được tung lên cùng lúc.”
Đạo diễn John Edwards nói.
“Ngôn ngữ có ma lực riêng của nó. Bài hát hay đến mấy mà không hiểu lời thì cũng chỉ thưởng thức được một nửa. Tôi muốn mọi người nghe bài hát này bằng chính ngôn ngữ nước mình, từ đó nảy sinh tò mò về bộ phim của tôi.”
“Em đã hiểu ý đạo diễn rồi ạ.”
“Hãy hiểu rằng tôi xem dự án lần này nghiêm túc đến mức ấy.”
Vẻ mặt nghiêm túc của ông ấy khiến chúng tôi cũng nghiêm túc theo.
“Đặc biệt, những nước như Hàn Quốc là thị trường không thể bỏ qua trong khâu marketing, nên chúng tôi đã rất kỹ lưỡng trong việc chọn ca sĩ hát cover. Ban đầu phía nhà phát hành có giới thiệu một người tên Cha Woo Hyun?”
“Đó là một vocal cực kỳ nổi tiếng ở Hàn Quốc ạ. Khả năng ca hát cũng xuất sắc lắm.”
Đối phương cười và gật đầu.
“Tôi cũng nghe nói vậy. Tôi đã xem video biểu diễn của anh ấy trên YouTube, năng lượng thật sự đỉnh. Nhưng âm sắc giọng không phải kiểu chúng tôi muốn…”
“Đạo diễn muốn một giọng hát trẻ trung hơn ạ?”
“Đúng vậy. Lần chuyển thể này, độ tuổi của nhân vật chính được điều chỉnh trẻ hơn so với nguyên tác.”
Thì ra ông ấy nhận định rằng giọng hát mang cảm giác trầm hùng của tiền bối Cha Woo Hyun không hợp.
Đạo diễn John Edwards bỗng bật cười.
“Tôi vừa nhớ ra một chuyện buồn cười.”
“…?”
“Tôi nghe nói anh Cha sau khi nghe phía nhà phát hành chúng tôi trình bày thì đã từ chối trước. Anh ấy bảo giọng mình không hợp nên muốn giới thiệu người khác…”
Nghe vậy chúng tôi tròn mắt ngạc nhiên.
Lẽ nào người mà tiền bối giới thiệu là…
“Anh ấy giới thiệu vocal tên Ri Hyuk của New Black. Nói cậu ấy là vocal số một Hàn Quốc trong cùng lứa tuổi.”
“Hớ…!”
Chúng tôi quay sang nhìn Ri Hyuk.
Đương sự còn ngạc nhiên hơn cả chúng tôi. Đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ tròn xoe như hai quả trứng.
Ri Hyuk lắp bắp.
“Người… người giới thiệu em là… anh ấy ấy ạ?”
“Uh-huh.”
Trước câu trả lời tức thì của đối phương, Ri Hyuk trong tích tắc bắt đầu biến thành quả cà chua mềm nhũn.
Nhìn cậu ấy đưa tay lên miệng lắp bắp “Em… em á…” mà mấy đứa em trong nhóm cười khúc khích.
Đạo diễn Edwards tinh nghịch bồi thêm.
“À phải, suýt thì tôi quên mất chuyện này nữa. Anh ấy còn dặn rằng cậu ấy hay ngại khi được khen, nên nếu truyền lời lại thì chắc sẽ xấu hổ đấy.”
“Hự, ơ…”
Ri Hyuk quạt tay phành phạch như chim cánh cụt, cố làm nguội khuôn mặt đỏ bừng.
Bọn tôi cũng xúm vào quạt giúp, nhưng Ji Ho vừa giơ ngón cái vừa nói “Number one teenage vocal” khiến mặt cậu ấy lại đỏ rực lên lần nữa.
Nhìn Ri Hyuk xấu hổ đến mức không biết làm sao, tôi thấy lòng tràn ngập tự hào.
Thằng nhóc nhà tôi hát giỏi thật mà.
Ngay cả trong những bài thiên về vũ đạo, vốn khó để khoe được kỹ năng vocal, Ri Hyuk vẫn là người được fan các nhóm khác nhận xét rằng “New Black có ba lá phổi à?”
Ở chương trình ‘Khai quật danh khúc’ cũng vậy, hễ ngày nào cậu ấy cầm mic là ngày đó highlight của bài thi đấu chắc chắn được tạo ra.
“Yes. Ri Hyuk is good.”
“Hừm hừm…”
“He is our main vocal.”
Nhìn vẻ mặt vênh váo, cười toe toét tự hào của chúng tôi, Ri Hyuk lộ ra biểu cảm dở khóc dở cười.
Rồi quả cà chua vừa nãy còn mếu máo vì xấu hổ giờ lại bắt đầu bật cười.
Trong lúc Ri Hyuk dần trở lại bình thường, tôi nghĩ đến tiền bối Cha Woo Hyun đang không có ở đây.
Quá đỉnh.
Dám thẳng tay từ chối lời mời từ một hãng phim Hollywood chỉ vì âm sắc giọng không hợp. Đây không phải là chuyện người thường có thể làm được đâu.
Nếu là tôi thì chắc đã bám lấy ống quần mà van nài “Em, em sẽ đổi giọng mà, được không, đừng từ chối mà, kajima!!!” rồi.
Tôi cảm thấy vừa kính trọng vừa biết ơn vị tiền bối ca sĩ đã trao cơ hội cho chúng tôi.
“Bình tĩnh lại chút chưa?”
“Dạ rồi ạ.”
Đạo diễn John Edwards cười và nói.
“Cũng có phần do anh Cha giới thiệu, nhưng không hoàn toàn vì điều đó đâu. Sau khi nghe câu chuyện về Woo Joo, tôi tò mò nên đã tìm trên YouTube.”
“Đạo diễn đã xem video của tụi em ạ?”
“Có nhiều cái thú vị lắm.”
Thú vị?
“Cái này là đốt lửa thật à?”
“Phụt!”
Suýt thì tôi phun cả ngụm nước đang uống.
Tất cả là vì cảnh trong show ‘Đội Thám Hiểm Lịch Sử’ mà đạo diễn John Edwards đang cho chúng tôi xem trên màn hình điện thoại.
Cảnh tôi và Jung Hyun dùng một cây que để nhóm lửa khiến nhân viên nhà sản xuất cười rần rần, còn bọn tôi thì sặc đến ho khúc khắc.
“Vì có cả phụ đề nên tôi xem mà không biết thời gian trôi. Tôi vốn rất quan tâm đến lịch sử nước khác… Cái này thực sự đã xảy ra à?”
“Vâng, gọi là Cuộc binh biến của võ quan ạ…”
Đó là cảnh mấy quan võ trẻ tay cầm búa cao su đe dọa các đàn anh quan văn: “Mấy ông tưởng chỉ mình mấy ông có miệng à?”
Mỗi lần Ji Ho phang búa bồm bộp vào lưng Bi Ju là tôi lại thấy choáng váng đầu óc.
“Sao… sao cảnh đấy lại có ở đó.”
“Sao trên điện thoại của đạo diễn Hollywood xa lạ lại có Đội Thám Hiểm Lịch Sử ra vậy.”
“Quá là phấn khích.”
Trừ con bọ hung Jung Hyun không có lấy một chút sĩ diện, cả bọn chúng tôi đều mang biểu cảm hồn xiêu phách lạc.
Không.
Tại sao… không, không.
Ầy.
Thật là xấu hổ quá đi.
Cảm giác như kiểu có ai đó nhặt được cuốn nhật ký của mình rồi đọc to ngay trước mặt vậy.
Khi nói chuyện giữa người Hàn với nhau thì còn “Wow wow hot! Đội Thám Hiểm kìa!” mà vỗ tay đôm đốp cười khanh khách là xong, nhưng giờ người nước ngoài nói thì biết phải làm sao đây. Cảm giác xấu hổ ở tầm quốc tế luôn.
Mục tiêu của bọn tôi vốn là “xấu mặt trong nhà thôi” mà.
“Thú vị thật sự. Con gái tôi đang học chuyên ngành Lịch sử Phương Đông ở đại học nên đã giới thiệu cho tôi xem.”
“……”
“Nhân viên của chúng tôi cũng thấy hay nữa.”
Có một sự thật vừa được chứng minh ở đây.
Đội Thám Hiểm Lịch Sử làm ra để dùng trong nước hóa ra cũng thông được cả với người Mỹ.
Nhìn bọn tôi đang xấu hổ, đạo diễn John Edwards cười và nói.
“Dù sao thì có rất nhiều video về New Black, tôi cũng thích chuyện các cậu là ca sĩ nổi tiếng ở Hàn Quốc. ‘Best of Best’? Tôi không chắc dịch có chính xác không, nhưng tôi đã xem clip của chương trình TV…”
Có vẻ ‘Khai quật danh khúc’ đã được dịch thành BoB.
Ông ấy nhìn Ri Hyuk và nói.
“Khoảnh khắc nghe giọng cậu, tôi đã có cảm giác đây chính là người phù hợp. Giống như cảm giác khi đang casting, người thích hợp nhất mở cửa bước vào vậy.”
“Ô ô…”
Trước những lời chân thành đầy thật lòng, không phải kiểu xã giao đặc trưng của người Mỹ, biểu cảm của bọn tôi rạng rỡ hẳn lên.
Rồi khi ông ấy bảo Ri Hyuk “Hãy đồng ý nhanh đi”, thằng nhóc lại tỏ vẻ hơi bận tâm và hỏi.
“Em… làm một mình ạ?”
“Đương nhiên rồi. Vì đây là bài solo mà.”
“À…”
Tôi đọc thấu trong đầu cậu ấy đang nghĩ gì.
Muốn làm lắm nhưng lại để ý đến bọn anh em.
Có vẻ vì từ trước đến giờ cậu ấy chưa từng làm gì riêng cá nhân nên mới thấy lăn tăn.
Trong lúc đạo diễn chờ câu trả lời, bốn đứa bọn tôi đồng loạt lên tiếng.
“Em ấy sẽ làm ạ.”
“Sẽ làm ạ.”
“Chắc chắn sẽ làm ạ.”
Rồi cả bọn cùng dùng ánh mắt gây áp lực ngầm.
‘Cái này mà còn phân vân nỗi gì. Mau đồng ý đi?’
‘Anh ơi, em nói tử tế thì gật đầu đi. Cơ hội ngon thế này.’
‘Không làm là tiếc đứt ruột.’
Ri Hyuk trong cơn lúng túng buột miệng đáp “Em đồng ý ạ.”
Đạo diễn John Edwards thốt lên ‘Great’ đầy hài lòng.
Bọn tôi cũng “Yay!” rồi vỗ vai Ri Hyuk – người vẫn đang cười ngại ngùng – đầy chúc mừng.
Trong lúc bọn tôi đang vỗ tay tí hon ăn mừng việc kết thúc thành công buổi gặp đầu tiên thì…
Đối phương chớp mắt.
“Hửm? Vẫn chưa xong đâu.”
“…?”
“Tôi gọi tất cả các cậu đến cùng là có lý do.”
Không phải đề nghị bài cover cho Ri Hyuk là xong rồi sao?
Mấy cái mông vừa nhổm dậy của bọn tôi lại dán xuống ghế, mặt mày tò mò.
“Còn nữa ạ?”
“Trong khuôn khổ marketing toàn cầu, còn một thứ khác đang được chuẩn bị.”
“…?”
“Trong phim có một cảnh nhân vật chính đến góc sách nước ngoài. Phần âm thanh ở đó tôi đang để trống.”
Có vẻ là cảnh những cuốn sách ngoại quốc cùng nhau cất tiếng hát bằng ngôn ngữ của nước mình, làm nhân vật chính rối tung đầu óc.
“Hiện tại chúng tôi đang nhận bài hát từ các ca sĩ sẽ tham gia hát cover lần này. Để tăng hiệu quả quảng bá ở từng quốc gia.”
“À…”
“Không cần phải viết hẳn một bài, chỉ cần làm ngắn gọn khoảng hai đoạn thôi cũng được. Có hứng thú chứ?”
“Vâng, tất nhiên rồi ạ.”
Trong lồng ngực tôi như có lửa thử thách đang bùng cháy. Nhìn vẻ mặt cương quyết của tôi, đạo diễn cười nói.
“Tất nhiên, cái này chỉ áp dụng cho bản Hàn Quốc thôi. Ở các phiên bản nước khác có thể sẽ không có. Bản công chiếu ở Mỹ sẽ chọn lọc kỹ trong số đó… nên không có gì đảm bảo chắc chắn được chọn đâu, cứ nắm rõ điều này.”
“Dạ. Em hiểu rồi ạ.”
Tiếp lời tôi, mấy đứa em – vốn đang nhìn tôi – cũng quay sang đạo diễn với vẻ mặt đầy tự tin.
“Cứ giao cho bọn em ạ!”
“Bọn em tự tin lắm ạ!”
Sao mà bọn nó trả lời còn tự tin hơn cả tôi vậy.
Đến tôi còn chưa chắc chắn được đến mức đó, đang muốn hỏi xem nguồn gốc của sự tự tin ấy ở đâu thì…
Bốn cái đầu đồng loạt quay sang.
“…?”
Trước ánh mắt ‘Anh á?’ của tôi, bốn đứa cùng gật đầu.
Rồi nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh kiểu ‘Anh làm được mà nhỉ?’.
‘Cố lên, Dooby.’
‘Làm việc đi, nô lệ.’
Nhìn lũ nhóc đang phồng lên rạng rỡ với giấc mơ được đi xe miễn phí, tôi cũng phải nở nụ cười ấm áp.
______________________________
Có một dự án mới.
Lịch trình vốn đã dày đặc vì chuẩn bị album và concert giờ càng kín hơn, nhưng chúng tôi khá tích cực.
“Nếu không đủ thời gian?”
“Thì dùng người!”
“Dùng người nào?”
“Dùng chuyên gia!”
Đó là bài học rút ra từ kinh nghiệm vừa qua.
Để cho ra sản phẩm chất lượng tốt trong thời gian giới hạn, chỉ cần nhận sự giúp đỡ từ các chuyên gia trong lĩnh vực đó.
[Em sẽ khao thịt. Tập trung trước công ty mình nhé! >_<]
Tôi rủ team A&R và các nhà soạn nhạc đi ăn thịt, nhưng không ai trả lời cả.
Vậy nên đổi chiến thuật, đích thân tìm đến.
“Dịch vụ giao hàng tận nơi đây~!”
“……Hự.”
“Thấy mọi người có vẻ bận nên em đến tận nơi luôn ạ!”
“Bụ, bụng anh không đói…”
Tôi kể với những người tôi tìm đến về bài OST sẽ được lồng vào bộ phim nhạc kịch mới.
Tất cả đều lộ vẻ ngạc nhiên.
“Phim Mỹ á…? Nếu thuận lợi thì cả phiên bản nước ngoài cũng có thể có giọng của các em nữa hả?”
“Vâng.”
“Cơ hội tốt đấy. Bài cover là bài gì?”
“Tụi em vẫn chưa nhận được ạ. Họ bảo sắp đưa.”
Khi tôi giải thích chi tiết về dự án, cả team A&R lẫn các nhạc sĩ đều lộ vẻ thèm thuồng.
Nhưng chẳng ai dễ dàng nói “Tôi làm cho!” cả.
“Dù có lời nhưng OST kiểu này khác với nhạc đại chúng cả về sắc thái và không khí. Tốt nhất nên tìm người am hiểu trong lĩnh vực đó.”
“Chuyên gia ạ?”
“Ừ, tiêu biểu thì…”
Mấy người đang nhồm nhoàm món snack tôi mua đến nhắc tên một nhân vật phù hợp.
Chính là đạo diễn âm nhạc Kang Beom Seok – người đã làm việc cùng tôi trong bài OST ‘Thơ về ngày hôm qua’ của phim Slip.
Một trong những người có chỗ đứng vững vàng nhất trong giới OST.
– Tất nhiên là được rồi!
Khi tôi rụt rè ngỏ lời cần tư vấn về sáng tác, ông ấy ngay tại chỗ vui vẻ nhận lời luôn.
Có chuyện thú vị thế này sao không nói sớm?
“Em thấy anh bận, gọi điện hỏi nhiều thứ thì lại làm anh mệt…”
– Ầy.
“Em sợ anh sẽ vất vả…”
Đến đoạn này thì cả team A&R, các nhạc sĩ lẫn mấy đứa em đều lườm tôi.
– Anh đang làm OST mới mà, ờ thì ngược lại, anh cũng có thể hỏi ý kiến em chứ.
“Em rất thích ạ. Nếu giúp được anh dù chỉ chút ít…”
– Haha. Ơ, mà cứ nghĩ đến chuyện sắp được bàn về bài hát thôi là đã thấy háo hức rồi chứ nhỉ? Hahaha!
“Em cũng háo hức quá!”
Có lẽ vì gu âm nhạc hợp nhau nên chỉ trò chuyện thôi cũng thấy thân thiết hẳn.
Dù mọi người xung quanh nhìn bằng ánh mắt ngán ngẩm.
Việc bàn lịch trình cụ thể thì để sau, trước mắt tôi cùng người của công ty lên kế hoạch sơ bộ.
Phim ra mắt ở Hàn Quốc cuối tháng 9, ở nước ngoài đầu tháng 10.
Thời gian còn dư dả, mà phần cần chuẩn bị cũng rất ngắn nên không quá lo.
“Còn bài cover của em thì sao?”
“À, đúng rồi.”
“À đúng? À đúuuúng?”
Cả bọn vừa móc tai vừa nhìn nhau.
“Ờ thì. Ri Hyuk tự lo được mà nhỉ…?”
“Chắc thế ạ.”
“Ri Hyuk fighting.”
“Á! Thật là…!”
Khi bọn tôi đáp lại bằng thái độ thờ ơ, thằng tư tức nổ ruột “Á! Á!” cáu kỉnh, nhìn bộ dạng đó mà chúng tôi cười lăn lộn.
Chắc là nghĩ đến chuyện phải hát một mình mà thằng bé đang bị áp lực ngầm.
Cũng hoàn toàn hiểu được.
Lên sân khấu cũng vậy, lúc chia đều cho N người và lúc phải hát solo thì áp lực không thể nào so sánh được.
“Sẽ làm tốt thôi. Mà không. Hát hay đấy, em trai à.”
“Đây là câu mệnh lệnh hay câu trần thuật vậy anh?”
“Câu trần thuật.”
“…Hừm hừm, ờ, thôi được rồi.”
Nhưng chúng tôi dù trấn an cậu ấy thì cũng chưa đầy 10 giây sau…
“À. Làm sao bây giờ. Bài này phải mang chất nhạc kịch mà chỉ cần idol nhảy vào hát, chẳng phải sẽ có 500 cái bình luận ác ý nhảy vào sao?”
“Sao chưa gì đã tưởng tượng kịch bản bình luận ác ý cụ thể quá vậy? Hay là đã từng đi viết bình luận ác ý cho người khác nên mới biết rõ thế?.”
“Yên tâm đi, Ri Hyuk sẽ là đứa nói thẳng trực diện mặt người ta, không có viết bình luận ác ý ẩn danh đâu.”
Nghe tôi nói, cả bọn gật gù “Đúng nhỉ…” Chỉ có đương sự là gào lên “Đúng cái gì mà đúng?”
Nhìn cách phát thanh chấn động cả người thế này thì chúng tôi khỏi cần lo lắng về chất lượng bài cover rồi.
Thấy thằng nhóc cứ liên tục tự dọa minhf, cuối cùng bọn tôi cũng tìm cho cậu ấy một người cố vấn về bài cover.
Đó chính là tiền bối Lisa – người đã cùng tham gia chương trình ‘Khai quật danh khúc’.
Nhờ có nữ diễn viên nhạc kịch tư vấn về phát thanh và mẹo làm nổi bật một bản nhạc kịch, Ri Hyuk đã có thể bình tĩnh trở lại.
– Mà này, lạ thật đấy.
Tiền bối Lisa nghe bọn tôi giải thích xong rồi nghiêng đầu.
“Lạ ở chỗ nào ạ, tiền bối?”
– Nostalgia thì chị cũng biết. Ở nước mình thì không có biểu diễn, nhưng ở khối những nước nói tiếng Anh thì là vở nhạc kịch khá nổi tiếng đấy. Chắc cũng có nhiều bài hay, vậy mà cố tình lấy bài sáng tác mới làm nhạc chủ đề, chị tự nhiên thấy lạ lạ.
“Đúng là lạ thật.”
Đây cũng là điều tôi đã ngấm ngầm để bụng từ lần đầu nghe câu chuyện.
Nếu là một vở nhạc kịch nổi tiếng, ắt hẳn đã có sẵn lượng fan yêu thích.
Vậy mà bỏ qua những bài nổi tiếng mà người ta yêu mến, lại liều lĩnh chọn sáng tác bài hát riêng cho bản chuyển thể phim làm nhạc chủ đề.
Nếu các bài hát trong nguyên tác đều dở thì không nói làm gì, nhưng những bài nhạc kịch tôi nghe trên YouTube hầu hết đều thuộc dạng có thể gọi là danh khúc, chất lượng rất tốt.
Thử tìm trên mạng thì thấy ngay cả ở phương Tây cũng có nhiều ánh nhìn phê phán kiểu “Sao lại đi làm bài hát mới làm gì?”
“Nếu phản ứng kiểu này thì có hay đến mấy cũng chỉ vừa đủ huề vốn thôi…”
“Đúng nghĩa đen là có hay cũng huề vốn ạ.”
Dù sao đây cũng không phải bài bọn tôi sáng tác, chỉ đơn giản là hát cover như một phần của marketing quảng bá, nhưng cũng hơi lo.
Lỡ tham gia dự án rồi thì cũng mong nó thành công chứ.
Bi Ju lên tiếng.
“Mà nghĩ ngược lại thì biết đâu bài hát hay đến mức ấy nên mới được chọn làm bài chủ đề thì sao? Nhỡ nó hay đến mức đỉnh luôn nên mới trở thành bài chủ đề cũng nên.”
Cái đó cũng có lý.
Nhưng mỗi lần mở những bài nhạc kịch gốc trên YouTube ra nghe, tôi lại có thắc mắc ‘Có bài hay hơn bài này nữa á?’.
Nghe nói riêng tiền tác quyền tác giả thu về từ Nostalgia đã lên đến vài trăm tỷ.
Trong lúc ôm thắc mắc đó mà vừa chuẩn bị concert vừa tăng tốc cho dự án mới, cuối cùng cũng nghe tin bài hát đã đến.
Và chúng tôi lại một lần nữa ghé thăm văn phòng của nhà phát hành phim ‘Khu Rừng’.
“Phiền các em phải đến tận đây, cảm ơn nhiều.”
“Đâu có ạ.”
“Vì đạo diễn muốn bảo mật chặt chẽ mà.”
Có vẻ là để giữ bảo mật cho thật kỹ.
Khi quản lý của bọn tôi cùng vài nhân viên ngồi vào phòng họp, nhân viên team kế hoạch bắt đầu giới thiệu về bài hát.
“Tên bài hát là ‘Falling Stars’ ạ.”
“Ồ, Falling Stars.”
“Có lẽ vừa nghe là sẽ thích ngay đấy. Bọn em cũng vậy.”
Trong lúc bọn tôi nhìn với ánh mắt đầy mong đợi, nhân viên team kế hoạch mở file audio.
Đâu đó một đoạn intro nhẹ nhàng vang lên.
Khi đang lắng tai nghe giai điệu dễ chịu thì câu hát đầu tiên bắt đầu.
Và.
“……!”
Vừa nghe câu hát đầu tiên, chúng tôi đã hiểu vì sao đạo diễn lại đẩy lùi những bản nhạc nổi tiếng trước đó và chọn bài hát mới này rồi.
Bình luận cho Chương 290
Bình Luận
Chương 290
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Giới thiệu:
Muốn gương mặt có gương mặt, muốn ca khúc có ca khúc, muốn...