Chương 28
Lịch update: Chủ Nhật hàng tuần (5-20 chap???)
28. Muốn trở nên đặc biệt sao? (6)
Thế giới này vốn bất công.
Bất công đến mức chẳng còn gì để nghi ngờ nữa. Người ta vẫn hay nói trong lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn, tài năng có thể vượt qua nỗ lực — nhưng thế này thì có quá đáng lắm không? Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số trước mắt — lần này vẫn khó tin, nhưng là vì một lý do hoàn toàn khác — rồi tuyệt vọng thở dài.
“Wow, sáng tác của Lee Doha là 34% à? Ba mươi bốn? Hẳn hoi ba mươi bốn phần trăm?”
Mấy bài nhạc điên rồ ban nãy… mới chỉ là 34% mức hiện thực hóa tài năng bẩm sinh của cậu ta thôi sao? Thảo nào người ta cứ bảo nghệ thuật là sân chơi chỉ dành cho những kẻ được trời cho.
“Đúng là cái game rác rưởi phụ thuộc vận may.”
[Thông báo hệ thống: Cuộc đời vốn không phải con đường trải đầy hoa hồng.]
“Chính vì nghe từ miệng mày mà lại thấy thuyết phục mới càng làm tao phát điên đấy.”
Chỉ cần nghĩ đến chuyện phải cạnh tranh với mấy tên như thế để chen chân vào top 10 thôi là tôi đã đau đầu rồi. Tôi day mạnh thái dương, cố xoa dịu cơn nhức nhối đang âm ỉ nơi trán.
Những lúc thế này phải nạp đường mới được, nhưng số chocolate tôi để dành đã bị Seo Taehyun với Dan Haru quét sạch trong buổi tập đêm qua. Không còn cách nào khác, tôi đành ôm hộp quýt Joo Eunchan mua về, quay lại phòng khách.
“Thôi kệ. Dù sao đợt đánh giá tháng này cũng chung nhóm mà, vậy là ổn rồi.”
Tôi cầm một quả quýt căng mọng, vỏ cam rực rỡ, bóp thử trong tay, rồi lột lớp vỏ mỏng. Múi quýt ngọt lịm pha chút chua thanh vỡ ra trong miệng, hương vị tươi mát lan đầy khoang miệng.
Vừa lòng đến mức gật gù, tôi cầm điện thoại đang sạc lên, mở ứng dụng nhắn tin. Khung chat nhóm được ghim trên đầu vẫn đang nổ thông báo liên tục.
«MiroHyungGong Seok» Dù sao anh cũng là anh lớn ở đây mà, thấy hơi xấu hổ đấy.
«MiỉoDongsaengYoonTaehee» Ây da không có đâu anh ơi hehe
«MiroDongsaengYoonTaehee» Nhưng anh hát hay mà hyung 👍
«MiỉoDongsaengYoonTaehee» Làm mebo gánh tụi em đi ạ 🙏
(TL note: “mebo” là viết tắt của 메인 보컬 – main vocal)
«MiroDongsaengKimWonho» Nhưng thật sự không cần chuẩn bị gì thêm à?
«MiroDongsaengKimWonho» Cứ tin tưởng Hajin hyungnim thôi hả?
‘Mồm mép ghê thật.’
Trong group chat lập ra để chuẩn bị cho buổi đánh giá tháng, ba người kia — tức là trừ Lee Doha và tôi — cứ ríu rít không ngừng. Không cần đọc hết tôi cũng biết, tất cả là vì đang lo sốt vó cho đợt đánh giá tháng này.
‘Mai phải xem chỉ số của bọn này mới được.’
Độ thành thạo kỹ năng của tôi vẫn chưa đủ cao, nên phải gặp trực tiếp mới đọc được. Ghi nhớ trong đầu rằng sáng mai việc đầu tiên là dùng kỹ năng lên mấy đứa cùng nhóm, tôi gõ một thông báo ngắn gọn vào group chat vẫn đang loạn cào cào.
Thông báo
Ngày mai họp chuẩn bị cho đánh giá tháng lúc 4 giờ.
- Mỗi người tìm trước các sân khấu tham khảo theo kiểu mình thích / mình giỏi / mình muốn làm
- Tự nghĩ trước xem mình muốn đảm nhận vị trí nào
※ Ai đọc rồi thì xác nhận. Seen mà không rep là tôi gọi điện đấy ※
└ «MiroDongsaengYoonTaehee» Đã đọc và tiếp thu! 👌
└ «MiroDongsaengYoonTaehee» Hyung, nếu tụi em nói vị trí mình muốn thì anh sẽ cho tụi em làm thật hả?
└ «MiroDongsaengKimWonho» okok
└ «MiroHyungGong Seok» Ừ hiểu rồi, cảm ơn Hajin
Vừa đăng thông báo lên không bao lâu, số tin chưa đọc đã biến mất trong chớp mắt, thay vào đó là hàng loạt tin nhắn xác nhận. Tôi trả lời Yoon Taehee câu hỏi “có được làm vị trí mình muốn không” bằng một câu “chắc là được”, rồi tiện tay nhét nốt mấy múi quýt còn lại vào miệng.
└ «MiroSameAgeLeeDoha» Đã đọc.
Tôi thích kiểu ai cũng check tin nhắn nhanh như vậy. Xác nhận nốt phản hồi của thành viên cuối cùng là Lee Doha xong, tôi lập tức tắt thông báo nhóm rồi ném điện thoại sang một bên. Chuyện tìm sân khấu tham khảo cứ để lát nữa tính sau.
“Hajin hyung— anh làm gì đấy?”
“Hyung, bọn em về rồi.”
Tôi vừa nằm vật xuống vừa bóc quả quýt thứ hai thì cửa trước mở ra, mấy vị khách trọ tối nay — kèm luôn cả chủ nhà — lục tục bước vào, chắc là vừa tập xong. Dan Haru và Seo Taehyun, mặt còn hồng hồng vì vừa tắm xong, vừa đi vào phòng khách vừa mệt mỏi vuốt tóc. Vừa thấy tôi, cả hai đồng loạt khựng lại.
“Cái gì đây, anh ăn vụng một mình à!”
“Quýt. Ăn không?”
“Đương nhiên là có.”
Nhìn Dan Haru — người yêu ăn chẳng kém gì tôi — lon ton chạy tới ngồi phịch xuống bên cạnh, tôi tiện tay đặt một quả quýt vào tay cậu nhóc. Seo Taehyun, lúc ấy đang cẩn thận đặt chiếc túi đeo vai vào góc phòng khách, nhìn hai đứa tôi một hồi rồi hỏi bằng vẻ mặt gần như hoảng hốt.
“…Hyung. Đừng nói đống vỏ kia là của anh hết nhé?”
“Ừ, sao? Muốn ăn thì lấy đi.”
“…Anh gây chiến với quýt hay gì vậy?”
“Nói cái gì thế.”
“Tại anh ăn như thể mấy quả quýt này không nên tồn tại trên đời vậy.”
…T-tôi có ăn nhiều thế đâu chứ.
“Đang ăn ngon lành mà sao cứ dập mood người ta thế.”
(TL note: câu này là biến tấu từ meme Hàn “Sao cứ làm con tôi cụt hứng thế?”)
“Bình thường phải nói là ‘con nhà mình’ chứ, sao lại là ‘người ta’?”
“Đang ăn ngon lành mà sao cứ dập mood con nhà mình thế.”
“Thế ‘con nhà mình’ ở đâu?”
“Ngay trước mắt cậu còn gì, tận hai đứa luôn. Kang Hajin, 20 tuổi. Độ tuổi vàng để ăn uống. Con trai mẹ tôi.”
“Dan Haru, 17 tuổi. Cái tuổi sinh ra để ăn ngon. Hôm nay mới ăn được đúng một cuộn kimbap.”
“…Ừ rồi rồi, tôi sai. Hai người cứ ăn đi.”
Tôi mặt dày chỉ ngón cái vào mình, hất cằm nhìn Seo Taehyun đang câm nín. Đúng là người lớn làm gì trẻ con học theo nấy — Dan Haru vừa mới xử xong quả quýt trong chớp mắt đã lập tức giơ tay chữ V kê dưới cằm, bắt chước y chang tôi. Seo Taehyun nhìn toàn bộ cảnh tượng ấy, cuối cùng chỉ có thể gật đầu với vẻ mặt bất lực.
Còn Joo Eunchan — chủ nhà, người vào sau cùng — vừa bước vào đã thấy tôi với Dan Haru ngồi tạo dáng như hai ông tướng giữa một đống vỏ quýt chất thành núi trên sofa phòng khách, liền lạnh lùng phán:
“Dọn vỏ quýt cho gọn rồi vứt đi. Đừng làm rơi vụn ra sàn.”
“Vâng.”
“Rõ, thưa sếp.”
…Ừ thì, người ta là chủ nhà mà. Nghe lời vẫn hơn.
Kang Hajin thật ra không ghét làm việc nhóm.
Cậu đủ tự tin rằng nếu một mình gánh việc, cậu vẫn có thể xử lý trên mức khá. Đồng thời, cậu cũng giỏi nhìn người, biết phân vai cho từng thành viên sao cho hợp nhất.
Lý do sau khi từ bỏ con đường thực tập sinh idol ở kiếp trước, Hajin lại chuyển hướng sang mảng planning và production, cũng chính là vì cậu biết mình có năng khiếu đó. Chỉ cần đối phương có ý chí, Hajin là kiểu người có thể nhìn ra người đó làm được gì, giỏi ở đâu, rồi tận dụng tối đa những khả năng ấy.
Nhưng—
nếu đồng đội là những người cậu không tự chọn, không thân, lại còn có phong cách làm việc khác nhau một trời một vực… thì không phải là không làm nổi, chỉ là cậu sẽ hơi (thật sự chỉ hơi thôi) stress.
Ví dụ như lúc này.
“Hay là ở đoạn giữa mình nhào lộn hai vòng luôn đi!”
“Hay mình làm hẳn ballad kiểu này nhỉ? Tớ thích bài này lắm luôn ấy.”
“Không, cứ làm Love affair đi, tôi nói thật đấy. Hồi trước chuẩn bị bài đó ổn mà.”
“À, hay là bài mới của Spear thì sao? Hush ấy?”
Mỗi lần mấy bài hát đám cùng nhóm đào được trong group chat tối qua hiện lên, Hajin đều phải dụi mắt tự hỏi mấy thằng cha này có nghiêm túc không.
Dù vậy, đây vẫn là mấy người đã làm thực tập sinh lâu hơn cậu. Cậu nghĩ chắc họ chỉ đang rơi vào giai đoạn quá độ — kiểu cắm đầu đào tư liệu tham khảo vô thức mà thôi.
Và rồi, khi tận mắt thấy Bộ ba vô vọng thật sự mang mấy bài đó đến buổi họp chuẩn bị đánh giá tháng, Hajin chỉ có thể nghĩ:
‘Ballad á? Muốn bị nhóm của Jeong Siwoo với Dan Haru nghiền nát hả?’
‘Rốt cuộc làm sao mà lại nghĩ ra chuyện tái sử dụng thứ đã diễn rồi trong lớp performance thế?’
‘Nếu không tự tin vượt được Spear thì thôi câm miệng đi. Mà quan trọng hơn, đám nhóc còn chưa tốt nghiệp cấp ba thì làm sao gánh nổi concept sexy mặc vest đó hả?’
Những lời ấy dâng lên tận cổ họng, nhưng Hajin biết rõ. Với mấy đứa kiểu này, đập nát động lực của chúng ngay từ đầu chẳng giúp ích gì cả. Chúng đã thức trắng đêm, cố sống cố chết moi ý tưởng ra chỉ vì muốn sống sót qua đợt này, nên trước tiên vẫn nên dỗ dành đã.
“Ồ, mọi người tìm được nhiều thật đấy. Cũng có khá nhiều ý tưởng ổn mà…”
“Hyung, em còn xem cả video này nữa. Có dùng mặt nạ với lửa luôn…”
“Em cũng xem lại sân khấu từng đứng nhất ở một đợt đánh giá tháng trước rồi.”
“Nhưng em thật sự rất muốn làm ballad…”
Chỉ cần được gật gù tán thành vài cái, Bộ ba vô vọng lập tức không biết điểm dừng, thao thao bất tuyệt sang đến hiệp bốn hiệp năm toàn những thứ nhảm nhí hết thuốc chữa. Đến lúc này thì phải cắt ngang thôi.
Đang lo tìm cách đổi chủ đề, Hajin chợt thấy Doha — từ đầu đến cuối buổi họp vẫn ngồi im lặng quan sát, không nói một lời — nên liền quay sang hỏi.
“Doha, còn cậu thì sao? Về mấy thứ mọi người mang tới ấy.”
Nghe Hajin hỏi vậy, cả đám lập tức đồng loạt quay sang nhìn Doha.
Ừ đó, Doha thì thấy sao? Ý kiến của hyung cũng quan trọng mà.
Mấy người cùng nhóm rì rầm.
Và Lee Doha, người nãy giờ vẫn lặng lẽ nghe, cuối cùng mở miệng lần đầu tiên.
“Tôi thấy—”
“Ừ.”
“Dở hết.”
À. Một thằng bạn đúng là chẳng giúp ích được gì.
“À, thì—”
“Tôi thấy dở hết. Tất cả những ý tưởng mấy cậu mang đến.”
‘Cái tên khổng lồ mất phanh này đang nói cái quái gì vậy hả.’
Cảm nhận bầu không khí đóng băng trong nháy mắt, Hajin vội vàng liếc Doha đầy ý cảnh cáo bảo ngậm miệng lại, nhưng Lee Doha — vô tri ngang Joo Eunchan, song lại nhạy bén trong việc đánh giá tình huống chẳng kém Seo Taehyun — vẫn không dừng.
“Ballad có khả năng rất cao sẽ bị đem ra so với nhóm của Siwoo hyung. Hôm qua tôi thấy anh ấy cầm bảng chọn bài ballad.”
“……”
“Nhào lộn độ khó cao nhìn trên giấy thì có vẻ ấn tượng, nhưng nếu trong thời gian ngắn mà không phối hợp được tử tế thì rất dễ thành rối mắt.”
“…À, ừm…”
“Những tiết mục từng dùng trong đợt đánh giá trước thì nên loại. Còn bài comeback của Spear sunbaenim cũng nên bỏ, vì đối tượng để bị đem ra so sánh quá rõ ràng.”
‘Tên điên này…’
Xong rồi. Bầu không khí này cứu không nổi nữa.
Hajin nhanh chóng đảo mắt nhìn sắc mặt Bộ ba vô vọng. Động lực của chúng đang tụt dốc theo thời gian thực, mỗi đứa một kiểu.
Thứ nhất. Tự hợp lý hóa.
“Nhưng mà trong một ngày tìm được từng này cũng khá ổn rồi còn gì? Em thấy đâu đến nỗi tệ.”
Kim Wonho nói, người đã mang đến những sân khấu chỉ có thể thấy ở màn trình diễn cuối năm sắc lẹm của boygroup năm ba đang hừng hực khí thế.
Thứ hai. Tự hủy diệt bản thân.
“…Phải ha, chắc là database của mọi người vẫn còn thiếu thôi… À, thật ra em cũng định tìm kỹ hơn mà. Thành thật thì càng tìm em càng rối luôn ấy. Như concept với các thứ…”
Đó là lời chống chế của Gong Seok, người đã đào bới đến mức gần như vét sạch toàn bộ những sân khấu đánh giá tháng điểm cao trong lịch sử Miro.
Thứ ba. Nổi loạn phản kháng.
“Thế còn hyung thì mang đến cái gì? Chỉ biết chê hết cái này đến cái khác mà không đưa ra ý kiến của mình thì cũng tệ chẳng kém đâu nhé?”
Lee Doha cau mày trước câu phản dame gieo vần sắc như dao của Yoon Taehee, con vẹt mê ballad.
“Hyung cũng phải cho tụi em xem hyung chuẩn bị gì chứ, thế mới công bằng.”
Giọng điệu và thái độ thì hỗn láo thật, nhưng không sai. Trong làm việc nhóm, thứ còn tệ hơn cả kẻ ăn không ngồi rồi chính là cái máy chuyên phủ quyết. Có vẻ Lee Doha cũng công nhận điểm đó, cậu ta gật đầu rồi lặng lẽ rút điện thoại ra.
“À, tôi…”
“……”
“Viết một bài.”
…Mở màn bằng cheat code luôn cơ à?
Trước câu tuyên bố tỉnh queo ấy, Yoon Taehee ngơ ra mất mấy giây. Môi cậu ta giật giật rồi hỏi bằng giọng không thể tin nổi.
“À… ý hyung là bài anh viết từ trước ấy hả?”
“Không, tôi viết.”
“Ý là bài anh đã viết sẵn rồi.”
“Không, tôi mới viết.”
“…Hôm qua?”
“Ừ. Gần sáng.”
‘Rốt cuộc tên này là cái thể loại gì vậy?’
Hôm qua lúc tôi xông vào studio của cậu ta thì trời đã tối mịt rồi. Khi đó chẳng hề nhắc gì đến bài mới cả, nghĩa là cậu ta viết sau khi tôi về — tức là thật sự chỉ trong một đêm đã quất ra luôn một beat mới?
‘Mấy con quái vật thiên tài này tốt nhất nên biến hết đi.’
Trong khi mọi người còn đang chết lặng, Lee Doha — người duy nhất vẫn giữ được vẻ bình thản — bật bài mới trên điện thoại.
Mở đầu là tiếng dây đàn sắc lạnh chồng lớp hòa âm lên nhau, đè trên nền bass điện tử và trống nặng, chậm.
Một bản pop thiên về melody, mục đích khoe vocal rõ rành rành.
(Guide vocal là giọng của chính Doha, bị auto-tune phủ kín.)
Âm synth được chèn đúng chỗ cần chèn, phần build-up rơi vào đúng thời điểm cần rơi — nói ngắn gọn, đây là một bài nhạc vừa đủ theo đúng nghĩa.
‘Mức độ khó được căn chỉnh hoàn hảo để một đám nhỉnh hơn trung bình ở cả dance lẫn vocal vẫn có thể biểu diễn trông khá ngầu.’
Nói cách khác, Lee Doha đã suy nghĩ theo cách của riêng mình. Về năng lực của mấy người cùng nhóm này. Chắc cả khả năng nhảy của bản thân cậu ta cũng đã tính vào rồi.
Quả nhiên, sắc mặt vốn đang xám xịt của đám cùng nhóm lập tức sáng bừng như mặt trời mọc trên Hallasan.
“Em thích bài này!”
“Anh viết hay thật đấy. Lúc viết đoạn điệp khúc anh có nghĩ sẵn ai hát chưa? Chắc anh cũng nghĩ cả part rồi đúng không?”
“Cái gì vậy, có vũ khí bí mật thế này mà hyungnim không nói sớm!”
Chỉ cần nghĩ “à, mình làm được rồi” là ba đứa này lập tức lại ríu rít như chưa từng có chuyện gì — đúng là loại người dễ đọc nhất trên đời. Với cái kiểu này, sau debut không biết tụi nó sẽ sống sao nữa.
‘Dù sao bài đó đúng là hay thật.’
Nhạc do Lee Doha viết thì sao mà trượt được. Có bài ấy, nhóm họ hoàn toàn có thể ung dung vượt qua đợt đánh giá tháng này.
Và vấn đề, như mọi khi, là Hajin hoàn toàn không có ý định dừng ở mức đó.
“Xin lỗi, nhưng—”
“……?”
“Bọn mình sẽ không dùng bài này.”
“Hả?”
“Anh nói gì cơ?”
“Cho buổi đánh giá tháng này.”
Tôi đã bảo là cái mạng tôi đang đặt cược vào đây rồi mà, mấy đứa. Chẳng lẽ tôi lại để mấy người dễ dàng trôi qua như thế.
Bình luận cho Chương 28
Bình Luận
Chương 28
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Tóm Cổ Kẻ Hồi Quy Rồi Debut
Tóm tắt nội dung
Lần đầu tiên quay về quá khứ, Kang Hajin đã nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có cơ hội thay đổi cuộc đời.
...