Chương 16
Lịch update: Chủ Nhật hàng tuần (5-20 chap???)
16. Cách Hiệu Quả Nhất Để Tháo Bom (1)
“Vâng, hyung-nim. Em xin lỗi. Tại em giật mình vì con mèo nên chưa kịp báo với anh đã chạy ra ngoài rồi. Vâng. Vâng, em sẽ chăm sóc Taehyun cẩn thận rồi đưa em ấy về. Vâng.”
Phòng khám thú y hóa ra lại gần hơn tôi nghĩ.
Trong lúc Seo Taehyun ôm chặt mèo con để bác sĩ kiểm tra, việc tôi làm là gọi điện cho quản lý đội phát triển thực tập sinh mới, người chắc hẳn đang hoảng loạn vì hai đứa cùng biến mất một lúc.
Cho dù trong ngành này chuyện tự ý vắng mặt có phổ biến đến đâu đi nữa, tôi cũng chẳng có ý định trở thành kiểu thực tập sinh thiếu kỷ luật như thế.
‘Nhưng mà nghiêm túc đấy, sao cậu ta lại đi theo luôn vậy?’
Nếu chỉ có một mình tôi, tôi định gọi cho Ji Suho rồi tìm cách xử lý cho qua chuyện, nhưng có thêm cậu ta thì không còn lựa chọn nào khác.
Rõ ràng tôi nghĩ cậu ta chỉ gọi taxi giúp rồi về thôi.
Thế mà cậu ta lại tự nhiên leo lên xe cùng luôn.
“…?”
“Cậu không quay lại tập à?”
“Anh định trả tiền viện phí bằng gì?”
“À.”
“Đi cùng đi.”
Cái vẻ mặt ấy đúng kiểu một con mèo đang nói “làm ơn cho tôi đi cùng với”, nên cuối cùng tôi cứ thế mang theo luôn.
Mà nói cho cùng, tôi cũng không có thẻ để thanh toán viện phí.
“……”
“Quản lý hyung bảo tụi mình nhớ quay về an toàn.”
“…Ừ.”
Trên đường tới đây, Taehyun và tôi đã chính thức giới thiệu bản thân với nhau.
Chênh nhau có một tuổi, mà nghe cậu ta cứ kính ngữ từ đầu tới cuối khiến tôi nổi hết da gà, nên chẳng biết từ lúc nào tôi cũng chuyển sang nói chuyện thoải mái luôn.
(Tôi hoàn toàn không định như vậy.)
Seo Taehyun, người từng có biệt danh là “Nụ cười sảng khoái”, đang nhìn mèo con ngủ trong lồng bệnh với gương mặt xám xịt không cảm xúc.
Tôi nhớ lại cuộc đối thoại giữa cậu ta và Trưởng bộ phận lúc trước.
—Chừng nào tôi còn ở Miro thì đời này cậu đừng hòng debut. Biết chứ?
—……
—Đó là cái giá phải trả cho trò ngu xuẩn ấy. Nếu lúc đó nghe lời tôi thì đâu đến nông nỗi này.
—…Tôi xin phép đi trước.
—Cha Minseok còn biết điều hơn. Tự tìm đường thoát rồi rời đi. Không giống thằng ngốc như cậu.
Trực giác mách bảo tôi phải mở chiếc hộp Pandora đó ra.
Nhưng lời nói lại không dễ dàng thốt ra.
Tôi ngồi xuống bên cạnh Seo Taehyun rồi chuyển ánh mắt sang mèo con.
“Bác sĩ nói sao rồi?”
“À… họ liên lạc được với chủ rồi. Hình như nó có gắn chip nhận dạng. Không phải mèo hoang.”
“Vậy thì may thật. …Thế giờ về thôi nhỉ? Quản lý hyung bảo mình quay lại càng sớm càng tốt.”
“…À.”
Ngay khi nghe tới từ “quay lại”, bóng tối lập tức phủ lên gương mặt cậu.
Có lẽ vì tôi đã quen nhìn thấy cậu ta luôn tươi cười trên TV, nên dáng vẻ này khiến tôi cảm thấy vô cùng xa lạ.
“Từ nãy tới giờ phản ứng của cậu lạ lắm. Không muốn quay về à?”
“Hả?”
“Thế thì cứ nói bị ốm rồi về sớm đi. Lúc nãy tôi đã chuẩn bị đường lui với quản lý hyung rồi, bảo rằng bọn mình bị mưa tạt ướt hết.”
Nói cách khác.
Đây hoàn toàn là xen vào chuyện người khác.
Một kiểu xen vào chuyện người khác bốc đồng.
“Nhưng mà… còn việc tập luyện thì sao?”
“Chẳng phải cậu đi theo tôi vì muốn trốn tập sao?”
“……”
“Trên đời này chẳng có chuyện gì là không làm được cả. Chỉ là mọi người không làm thôi. Vì sợ.”
Giữa cậu và Trưởng bộ phận đã xảy ra chuyện gì?
Cậu đã làm gì để bị ông ta ghét đến mức đó?
Mà với tình trạng Trưởng bộ phận đối xử như vậy, dù cậu có cố gắng thế nào chẳng phải cũng vô ích sao?
Tôi vo tròn toàn bộ những lời cay nghiệt đó rồi ném sang một bên.
Tôi vẫn chưa sẵn sàng xé toang chiếc hộp Pandora ngay tại đây.
Đây là sự an ủi tối thiểu mà tôi có thể đưa ra.
“Nếu không thì… mình cứ đợi ở đây tới khi chủ của nó tới cũng được.”
[Báo động Hệ thống: Thời gian còn lại: 00:05:16… (Tỷ lệ hoàn thành: 93,7%)]
Dù sao phần lớn thời gian cũng đã tiêu tốn trên đường tới đây.
Không có lý do gì phải vội vàng quay lại công ty.
Mà tôi cũng đâu thể đi tới chỗ người lạ trong một phòng khám thú y chưa từng đặt chân tới rồi bắt đầu hỏi xem họ có cần giúp đỡ không.
Tôi định bằng lòng với cảm giác thỏa mãn khi vừa cứu được một sinh mạng nhỏ bé đáng yêu.
“…Cảm ơn anh.”
[Báo động Hệ thống: Đạt được hành động giúp đỡ thứ bốn mươi lăm! (Tỷ lệ hoàn thành: 99,8%)]
Thời gian còn lại: 00:04:58…
Cái này cũng tính sao?
Cùng với giọng nói nhỏ xíu của Seo Taehyun, cửa sổ hệ thống lại hiện lên kèm tiếng leng keng lấp lánh quen thuộc.
Cái gì cơ?
Cho nhiều dữ vậy?
Cậu ghét quay lại công ty đến thế à?
Một phát cộng thẳng hơn 6%.
Nhờ cú tăng đó mà tôi vô tình chạm tới phần thưởng cấp cao nhất.
Theo bản năng, tôi nhìn sang nguyên nhân tạo ra kết quả này.
“…Ngủ mất rồi à.”
Seo Taehyun đã ngủ thiếp đi.
Chiếc mũ ướt mưa kéo sụp xuống thấp.
Cậu ngồi trên ghế phòng khám thú y với cái cổ gập ở một góc khó chịu.
Đột nhiên tôi nhớ tới những gì mình biết về cuộc đời trước của cậu.
[Chuyện phiếm]
Dạo này STH của SNCH thế nào rồi?
Chẳng phải nghe nói cậu ấy sắp debut trong nhóm nhạc nam nào đó à?
Tôi cứ tưởng trong dàn SNCH thì cậu ấy sẽ thành công nhất cơ.
Có hoạt động solo được một thời gian rồi bặt vô âm tín luôn.
└ Năm ngoái có debut solo nhưng phản ứng khá nhạt thì phải?
└ Bài hát hay mà. Tôi vẫn còn nghe đây.
└ Trời ơi lâu thật rồi. Hồi đó người phát cuồng vì Cherry Boy chính là tôi.
Thật lòng mà nói cuộc đời của người này chẳng bao giờ thuận lợi cả.
Xét riêng tài năng thì ngay cả giữa các idol đang hoạt động, cậu ấy cũng ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
└ Nói quá rồi đấy. Tự nhiên quét luôn tất cả người xung quanh.
└ Quét cái gì chứ lol. Đó là sự thật mà.
Seo Taehyun của Boyhood.
Seo Taehyun của Cherry Boy.
Seo Taehyun từng tỏa sáng rực rỡ trong một khoảnh khắc rồi dần lụi tàn.
Nếu có ai đó khiến người khác cảm thấy đáng để hồi quy hàng trăm lần nhằm thay đổi số phận của mình…
Thì đó chính là Seo Taehyun.
Đó là cuộc đời của Seo Taehyun.
‘Cậu là biến số dẫn tới một màn debut thành công sao?’
Những thứ nhỏ bé, tầm thường tồn tại bên trong các sự kiện đã được định sẵn.
Đó là quy luật duy nhất tôi phát hiện ra sau năm lần hồi quy.
Trong những sự kiện chắc chắn sẽ xảy ra, con người lại có thể dễ dàng thay đổi những chi tiết nhỏ nhất bằng chính ý chí của mình.
Vậy thì…
Điều “được định sẵn” với Seo Taehyun là gì?
Là việc liên tục bị đá khỏi đội hình debut?
Hay cuối cùng biến mất khỏi ngành giải trí?
Tôi nhìn màn mưa trắng xóa đổ xuống ngoài cửa kính.
Một ngày đầy những điều chưa biết đang dần đi tới hồi kết.
[Báo động Hệ thống: Nhiệm vụ Bất Ngờ!]
Nội dung: Khoảng thời gian bo~nus dành riêng cho bạn đang kiệt sức đây☆ Hãy quan sát xung quanh và giúp đỡ càng nhiều người càng tốt!
Thưởng hoàn thành:
[Đạt tỷ lệ cuối cùng: 99,8%!]
[Thưởng hoàn thành: Tạo Giai Thoại Cảm Động Sau Debut (Cao)]
[Thưởng hoàn thành: Vô Hiệu Hóa Sự Kiện Bất Ngờ (Seo Taehyun Rời Đi)]
[Thưởng hoàn thành: May Mắn Bất Ngờ (Mèo Trở Về)]
(T/N “Mèo Trở Về” hay “Loài mèo trả ơn” là tên một bộ phim của Ghibli.)
Tất cả phần thưởng hoàn thành sẽ được phân phát đồng thời.
Cuối tuần đáng lẽ phải được nằm ngủ trên chiếc giường của chính mình ở nhà.
Đó là luật bất thành văn của thế giới này.
Đáng tiếc thay, tôi lại đang ngồi trên chiếc xích đu ở sân chơi.
‘Ác ma Kang Hawon.’
Tôi vừa giẫm lên cát vừa nghĩ tới thằng em trai đáng ghét đã không thương tiếc đuổi tôi ra khỏi nhà với lý do còn quá nhiều bài tập.
Một lần nữa, đống cát lạo xạo chui vào dép.
Và một lần nữa chỉ khiến chân tôi bẩn thêm.
‘Lần sau nhất định phải mang giày thể thao.’
Không thể không tới đây đúng là đáng tiếc thật.
Nhưng biết làm sao được.
Chuyện thoát khỏi căn bán hầm rồi chuyển tới căn hộ ấm áp có phòng riêng vẫn còn là câu chuyện của tương lai hơi xa.
“Hừm. Bắt đầu từ đâu đây.”
Tôi kích hoạt 《Kỹ Năng Sổ Ghi Chép》 mà mình mới mua được tối qua bằng một giao dịch vi mô(?) trị giá 30 Cache.
Ngay sau đó, một cửa sổ thông báo trống không hiện lơ lửng giữa không trung.
Khi tôi nắm lấy hai mép rồi kéo nó lớn ra, Hệ thống lập tức hoảng loạn.
[Báo động Hệ thống: Hệ thống không phải… máy tính bảng đâu nhé…!]
Thì sao?
Nếu tôi dùng nó như vậy thì nó là vậy.
Vì đây vốn là hệ thống xuất hiện không rõ nguyên nhân chứ không phải thứ tồn tại từ đầu, nên dường như vẫn còn khá nhiều lỗ hổng.
Dù sao tôi đang tận dụng rất tốt nên chẳng có gì để phàn nàn.
“Được rồi. Bắt đầu sắp xếp thông tin thôi.”
Không có bút nên tôi dùng ngón tay viết nguệch ngoạc những gì đã thu thập được cho tới hiện tại.
Những thứ lười viết thì chỉ cần nghĩ trong đầu, hệ thống tự động gõ ra.
‘…Tiện hơn mình tưởng nhiều đấy?’
Cảm giác giống như được tặng miễn phí một chiếc máy tính bảng mà ngay cả đời trước tôi cũng chưa từng có.
Nhìn những ghi chú được sắp xếp gọn gàng, tôi cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
“Vậy thì nên xử lý chuyện nào trước đây.”
Trong đầu tôi đã có kế hoạch sơ bộ.
Nhưng tôi cần một người có thể đánh giá xem nó có khả thi hay không, đồng thời bổ sung những chi tiết mà Joo Eunchan và Dan Haru không thể biết.
Và thật trùng hợp.
Tôi có một “đồng đội” hoàn hảo cho công việc này.
“Hệ thống.”
[Báo động Hệ thống: Hệ thống phản hồi.]
“Hiển thị đồng đội ‘Ji Suho’.”
[Ji Suho (Người Thức Tỉnh)]
Danh hiệu: ‘Ngọn Lửa Đam Mê’, ‘Bóng Tối Đen Nhất’
Đặc tính: Star Marker☆
Có khả năng nhận ra những người sở hữu tố chất ngôi sao bằng một cách nào đó mang tính “định mệnh”. (Tỷ lệ chính xác: 77%)
Tùy theo tố chất của từng người mà xuất hiện hào quang với màu sắc khác nhau.
Điểm đặc biệt: Do tiếp xúc với Kẻ Hồi Quy Có Chọn Lọc nên chịu ảnh hưởng từ “các dòng thời gian quá khứ”. (Déjà vu)
[Có thể kiểm tra trạng thái và vị trí hiện tại của đồng đội đã chiêu mộ, đồng thời triệu hồi họ khi cần thiết (tiêu tốn 10 Cache).]
Có vẻ kể từ khi hệ thống Cache xuất hiện thì đủ loại chức năng phụ trợ cũng được bổ sung theo.
Tôi sẽ tận dụng thật tốt.
Mà khoan.
Rốt cuộc triệu hồi hoạt động thế nào?
Vì tò mò, tôi trả 10 Cache rồi nhấn nút triệu hồi.
“…Có gì xảy ra đâu?”
Cửa sổ hệ thống hiện vài dòng thông báo kiểu đang kết nối cuộc gọi với Ji Suho rồi lập tức tắt ngúm.
Cái gì vậy?
Nó vừa nuốt mất 10 Cache của tôi à?
Rèèè―.
“……?”
Ngay lúc tôi đang suy nghĩ xem nên bắt Hệ thống nhả lại Cache bằng cách nào nếu đây thật sự là lừa đảo, điện thoại bất ngờ đổ chuông.
Người gọi đến là Ji Suho.
Nhưng mà…
Có gì đó rất kỳ lạ.
“Alo?”
—Lúc nãy là cậu phải không, Hajin-ssi?
“Lúc nãy gì cơ?”
—Tự nhiên tôi có cảm giác rất mạnh rằng mình cần phải liên lạc với cậu ngay lập tức, Hajin-ssi.
Điên thật rồi.
“…Chỉ là tưởng tượng thôi. Tôi đâu có thần giao cách cảm.”
—Nhưng không hiểu sao, nếu là Hajin-ssi thì tôi cảm thấy chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.
“Không có đâu.”
Vậy ra đây chính là cách triệu hồi hoạt động.
Trong lúc cố gắng giữ bình tĩnh, tôi đi thẳng vào vấn đề.
—Ừm, vậy tôi cúp máy nhé…
“Không. Dù sao tôi cũng có chuyện muốn nói, gặp mặt đi.”
—Chuyện muốn nói?
Được thôi.
Vậy tôi sẽ tới khu nhà của cậu, Hajin-ssi.
Có chuyện gì sao? Cậu tìm được người đó rồi à?
Trước giọng nói nghiêm túc của Ji Suho, tôi trả lời bằng thái độ vừa đủ như mọi khi.
“Không.”
“Tôi đang chuẩn bị một dự án lăng xê Ji Suho.”
—…Dạ?
“Chúng ta hãy biến anh thành Trưởng bộ phận đi, Suho-ssi.”
Bởi vì có vẻ tôi sắp đá văng người hiện tại ra khỏi vị trí đó rồi.
Kể từ khi gia nhập Miro, Seo Taehyun chưa từng bỏ buổi tập cuối tuần nào.
Hôm nay cũng vậy.
—Nhưng mà… còn việc tập luyện thì sao?
—Chẳng phải cậu đi theo tôi vì muốn trốn tập sao?
—……
—Trên đời này chẳng có chuyện gì là không làm được cả. Chỉ là mọi người không làm thôi. Vì sợ.
Taehyun hất mái tóc ướt đẫm mồ hôi ra sau rồi bực bội tắt máy nghe nhạc.
Cơ thể cậu biết rất rõ.
Hiện giờ cậu không thể tập trung được.
Tiếp tục luyện tập cũng chẳng mang lại kết quả gì.
“Biết sợ thì phải làm sao đây.”
Taehyun đã luôn sợ hãi.
Khi tham gia Boyhood là vậy.
Sau khi bị loại khỏi Boyhood còn tệ hơn.
Đến khi gia nhập Miro rồi bất hòa với Trưởng bộ phận thì mọi chuyện lại càng tồi tệ hơn nữa.
Giấc mơ duy nhất mà cậu đã ôm chặt suốt bao năm.
Một khi đã từng nếm trải ánh sáng rực rỡ ấy, Taehyun không thể nào từ bỏ được vị ngọt đó.
“…A, hyung đó đúng là thích nói những điều không cần thiết.”
Sau một lúc chìm trong suy nghĩ, Taehyun bực bội đứng bật dậy rồi đá chiếc ghế ra phía sau.
Dù nghĩ thế nào thì hôm nay cũng không thể tập được.
Tất cả là lỗi của Kang Hajin hyung.
Taehyun quyết định hợp lý hóa mọi chuyện theo cách đó.
Vừa bước ra khỏi phòng tắm, điện thoại cậu lập tức đổ chuông như thể đã chờ sẵn.
Người gọi tới hiện tên:
♡Ddangang-aji (Dan Cún Con)♡
Cái tên liên lạc do chính Dan Haru tự lưu.
Taehyun bật cười rồi bắt máy.
“Ừ, Haru.”
—Hyung. Trước tiên đừng cúp máy nhé.
“Gì thế? Tự nhiên vậy.”
—Em sắp dụ dỗ anh bỏ tập cuối tuần để đi chơi nên nếu anh cúp máy thì em sẽ tổn thương lắm.
“Haha.”
Một tiếng cười bật ra.
Haru lúc nào cũng tiếp cận cậu như thế.
Tươi sáng và đầy năng lượng.
“Muốn đi ăn tteokbokki không?”
—…Ai thế? Không đời nào Taehyun-hyung của em lại ăn tteokbokki vào cuối tuần!
“Không muốn thì thôi.”
—Hyung không biết đâu vì anh chỉ biết tập luyện thôi, nhưng có luật trời quy định rằng ăn tteokbokki mà không có Dan Haru là phạm pháp đấy.
Tự phấn khích với câu nói của mình, Haru nhanh chóng đọc địa điểm và thời gian hẹn gặp bằng giọng nói trong trẻo đặc trưng rồi cúp máy.
Taehyun thay đôi giày tập ra.
Không biết từ lúc nào, cậu đã bắt đầu khe khẽ ngân nga một giai điệu.
Nhân viên công ty nhìn cậu bằng ánh mắt khá lạ lẫm khi thấy Seo Taehyun bước ra ngoài trong đôi Converse thoải mái thay vì giày tập.
Vừa chỉnh lại quai túi trên vai, cậu vừa đi ra ngoài.
Bầu trời hôm nay đặc biệt trong xanh.
“Seo Taehyun?”
“À. Seongwoo hyung.”
“Tập xong rồi à? Hiếm thật đấy.”
“À vâng. Em đi gặp Haru.”
Seongwoo mà cậu tình cờ gặp ở hành lang nhiệt tình chào hỏi.
Taehyun vốn không thân thiết cũng chẳng thoải mái với anh ta, nên sau khi đáp lại phép lịch sự liền định đi tiếp.
Nhưng Seongwoo như vừa nhớ ra chuyện gì đó nên giữ cậu lại.
“À đúng rồi. Anh nghe nói Minseok debut vào nửa cuối năm nay đấy. Chốt rồi. Nó có liên lạc với em không?”
“…Thật ạ? Tốt cho cậu ấy quá.”
“Gì cơ? Nó không liên lạc với em à? Oa, thằng đó đúng là đến cuối cùng vẫn vậy.”
“Bọn em không liên lạc nữa từ lúc cậu ấy chuyển công ty.”
“Này, nhưng ít nhất nó cũng nên nói với em chứ. Xét theo một góc độ nào đó thì nó debut được là nhờ em đấy.”
Và cũng như mọi khi.
“Cha Minseok đã cướp vị trí của em rồi sang Rene.”
“…Anh nói gì cơ?”
“Nó bán đứng em rồi sang Rene. Người mà Rene vốn muốn là em. Đừng nói là em không biết nhé?”
Những thủ đoạn bẩn thỉu luôn xuất hiện vào đúng những thời điểm như thế.
Bình luận cho Chương 16
Bình Luận
Chương 16
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Tóm Cổ Kẻ Hồi Quy Rồi Debut
Tóm tắt nội dung
Lần đầu tiên quay về quá khứ, Kang Hajin đã nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có cơ hội thay đổi cuộc đời.
...