Chương 20
Lịch update: Chủ Nhật hàng tuần (5-20 chap???)
20. Cách Hiệu Quả Nhất Để Tháo Bom (5)
Vài ngày trước.
Cuối cùng thì Dan Haru và Joo Eunchan vẫn không thể thuyết phục được tôi.
Và bọn họ cũng không thuyết phục nổi công ty.
Việc Seo Taehyun mất tích vốn đã là một tình huống khẩn cấp. Đám người lớn đời nào lại để hai thực tập sinh non choẹt nghỉ tập chỉ vì muốn đi tìm người mang về?
Ngược lại mới đúng.
Sau khi Seo Taehyun — một ứng cử viên debut đầy triển vọng — đột ngột biến mất, cả phía Trưởng phòng lẫn phía công ty đều bắt đầu siết chặt quản lý thực tập sinh hơn nữa.
“Phải đi tìm Taehyun-hyung thôi…”
“Em hết sức để nhúc nhích luôn rồi…”
Kết quả là hai đứa bị luyện tập và áp lực đè cho không ngóc đầu lên nổi.
Tôi cũng thấy tội.
Nhưng nói thật thì tôi chẳng có cách nào giúp.
Điều duy nhất tôi làm được là ném cho mỗi đứa một chiếc khăn lạnh rồi nhìn hai sinh vật đang nằm bẹp trên sàn.
“Hyunggggg…”
“Không.”
“Em còn chưa nói gì mà.”
“Thái độ rất tốt. Cứ giữ như vậy cả đời đi.”
“Đồ máu lạnh…”
Dan Haru cứ hễ có cơ hội là lại dùng đôi mắt giống thỏ con ấy nhìn tôi, cố gắng lôi kéo tôi đi tìm Taehyun.
Nhưng đừng hòng.
Chỉ riêng việc đi đi về về giữa nhà và Miro cũng đã hút cạn thể lực của tôi.
Tôi hoàn toàn không có ý định tiêu tốn số HP vốn đã ít ỏi của mình để lục tung một bãi biển nào đó ở Gangwon-do, nơi chẳng liên quan gì đến vận mệnh của tôi cả.
“Con về rồi.”
“Về rồi à? Mẹ còn tưởng hôm nay con ngủ lại đó luôn cơ.”
Hiện tại tôi vẫn chưa có gì phàn nàn về việc đi lại từ nhà đến công ty.
Nhưng những hôm như hôm nay, khi vừa kịp chuyến tàu cuối rồi lê thân xác mệt lả trở về, ý nghĩ chuyển vào ký túc xá lại bất chợt xuất hiện.
Hay là mặt dày xin Eunchan ít tiền thuê nhà nhỉ.
Nhà thằng bé kiểu gì cũng dễ sống hơn ký túc xá.
Chỉ tưởng tượng cảnh hơn chục thằng con trai chen chúc trong một không gian không quá rộng là đầu tôi đã bắt đầu quay cuồng.
Ừ.
Rời khỏi nhà luôn là cực hình.
…Thằng nhóc này.
Lúc tôi bước vào phòng thì Kang Hawon đã ngủ say từ lâu.
Dù Hawon có là kiểu người bị vác đi đâu cũng không tỉnh, nhưng nếu làm ồn ngay bên cạnh thì chắc chắn vẫn sẽ đánh thức nó.
Vì thế hôm nay tôi lại chọn phòng khách.
Tôi trải chiếc chăn đã gần như được cố định ở một góc phòng rồi nằm xuống.
“Hôm nay lại ngủ ngoài phòng khách à?”
“Vâng. Con thấy thế này thoải mái hơn. Mẹ cũng đi ngủ sớm đi.”
“…Mai con lại đi sớm à? Để mẹ kéo rèm giúp con nhé.”
“Chắc con sẽ ăn sáng rồi mới đi.”
Tôi mỉm cười trấn an mẹ.
Nhìn gương mặt vừa lo lắng vừa xót xa ấy, tôi cũng muốn nói gì đó.
Mẹ trông chẳng khỏe hơn tôi là bao.
Nhưng thật sự tôi không còn sức để nhấc nổi một ngón tay.
Nghĩ vậy rồi thôi.
May mà công ty có phòng tắm.
Cái việc xa xỉ nhất trong cuộc sống hiện giờ là được ngã xuống ngủ ngay khi về tới nhà.
Nghĩ mà thấy bi thương thật.
Nhưng vừa nằm lên chiếc chăn mềm mại, mát lạnh ấy, tôi đã cảm giác mình sắp ngất luôn rồi.
Tôi gạt hết những suy nghĩ phức tạp sang một bên.
Định nhắm mắt ngủ thật thì—
Lấp lánh!
“Làm ơn đi mà…”
Cửa sổ thông báo chết tiệt lại sáng rực giữa đêm khuya.
[Thông báo hệ thống: Bạn có thông báo chưa đọc (chưa kiểm tra). Có muốn xác nhận không?]
“Mai đi… mai rồi xem…”
[Thông báo hệ thống: Chúng ta không có ngày mai!]
“Thằng nào làm bản vá tiếng Hàn vậy…”
Mấy câu đùa ngày càng quái dị của hệ thống khiến tôi tỉnh ngủ hẳn.
Tôi thật sự muốn đeo bịt mắt rồi trùm chăn ngủ luôn.
Nhưng nghĩ lại thì…
Hôm qua.
Hôm kia.
Hôm trước nữa.
Lần nào tôi cũng gạt thông báo sang một bên rồi bảo để mai xem.
Lương tâm hơi cắn rứt.
Không còn cách nào khác, tôi đành mở mắt đọc đống thông báo tồn đọng.
“Gì đây? Mấy cái này tôi đọc hết rồi mà.”
[Thông báo hệ thống: Không phải ‘đọc’. Là ‘đánh dấu đã đọc’.]
Tôi vừa bảo bản vá tiếng Hàn kỳ quặc.
Giờ nó còn bắt đầu dùng Konglish luôn rồi à?
Một đống thông báo mà tôi đã xử lý hàng loạt bằng chức năng “đánh dấu đã đọc” hiện ra trước mắt.
Trời đất.
Bao giờ mới xem hết đây.
Tôi còn đang cân nhắc mặc kệ rồi đi ngủ tiếp thì—
“Không chịu nổi cái chấm đỏ đâu…!”
[Thông báo hệ thống: Hệ thống tự hào vì cuối cùng đã nhìn thấu thói quen của người hồi quy (cố định)!]
Không biết hệ thống này đã thay đổi giao diện từ khi nào.
Nhưng tôi tuyệt đối không chịu nổi cái vòng tròn đỏ nằm trên thanh trạng thái như một quả bom hẹn giờ!
Tôi là kiểu người sẽ mở từng email trong hàng nghìn email chỉ để xóa cái chấm đỏ đó!
Cuối cùng tôi đành lôi từng thông báo đã đánh dấu ra đọc lại.
May mà trong số đó cũng có vài cái hữu ích.
Nhân tiện tôi còn kiểm tra luôn chức năng đánh dấu yêu thích mà mình đã thêm khi tạo hệ thống đọc hàng loạt.
[Thông báo hệ thống: ……..]
Giờ đến phản ứng cũng lười luôn à?
Khoan đã.
Cái gì đây?
Giữa hàng loạt cửa sổ trong suốt.
Chỉ có duy nhất một thông báo đang phát sáng với màu cực quang rực rỡ.
Là người có nhiều năm kinh nghiệm đọc web novel, tôi xin chứng nhận chính thức.
Đây là hàng hiếm.
Dù có nhảy dù từ độ cao năm nghìn kilomet xuống cũng nhận ra đây là đồ SS cấp.
Đỉnh của đỉnh.
Tôi nhất định phải xem.
Tay run run nhấn vào cửa sổ thông báo.
Màu cực quang lập tức lan khắp căn phòng như dải ngân hà.
Một cửa sổ nhiệm vụ mở ra.
[Nhiệm vụ đơn 01]
“Tìm lại giấc mơ đã mất.”
Nội dung: Cách nhanh nhất để gỡ một cuộn chỉ bị rối là tìm điểm bắt đầu của nó. Hãy trở thành thực tập sinh idol trong thời hạn quy định.
Thời gian còn lại: 39 ngày (cơ bản: 60 ngày)
Nhiệm vụ đã hoàn thành.
Thưởng hoàn thành: Vé truy cập manh mối truy tìm hồi quy.
Bạn có muốn xem manh mối không? (Y/N)
À.
Nghĩ lại thì tôi quên béng mất.
Đây là nhiệm vụ đầu tiên.
Có thể xem như điểm khởi đầu của mọi chuyện.
Chắc do sau đó bị quá nhiều nhiệm vụ dồn dập nên tôi mới ném nó ra sau đầu.
Tôi hơi căng thẳng.
Thông thường phần thưởng của nhiệm vụ đầu tiên luôn đặc biệt.
Mà cái phần thưởng đặc biệt lần trước cũng khá hữu dụng.
“Vé truy cập manh mối truy tìm hồi quy” à.
Nghe đúng kiểu tiểu thuyết trinh thám.
“Nhưng nếu không xem thì sao?”
Dù gì cũng chẳng thể xảy ra chuyện vô lý hơn việc hồi quy bốn lần được nữa.
Tôi vốn đang thức.
Thế là không suy nghĩ nhiều, trực tiếp nhấn YES.
Và ngay lập tức hối hận.
“Mẹ kiếp mắt tôi!”
Một luồng sáng mạnh gấp trăm lần lúc nãy nổ tung trước mặt.
Tôi theo bản năng nhắm chặt mắt.
Tên nào ném flashbang vào mặt người khác thế hả!?
Khi cuối cùng cũng thích nghi được với ánh sáng và mở mắt ra—
Tôi đang ở trong ký ức của ai đó.
“Cái quái gì vậy? Mơ à?”
—Người ta nói chỉ cần đưa cậu vào thì chắc chắn debut.
—Debut cùng nhau đi, Taehyun à.
Chỉ nhìn vài cảnh thôi.
Tôi đã biết chủ nhân của ký ức này là ai.
“Đây là manh mối truy tìm hồi quy mà? Sao lại là Seo Taehyun?”
Mặc kệ câu hỏi của tôi.
Những ký ức vẫn tiếp tục phát lại.
Từ quá khứ cho đến hiện tại.
Toàn bộ cảm xúc Taehyun từng trải qua.
Toàn bộ suy nghĩ đã xuất hiện trong đầu cậu ấy.
Mọi thứ chân thực đến mức như chính tôi đang sống cuộc đời đó.
Nhưng không phải tất cả đều được chiếu từ góc nhìn của Taehyun.
—Xin lỗi, anh thật sự sẽ để em vào Rene chứ?
—Đưa thứ em đang cầm cho tôi xem trước đã.
—……
—Trời ạ. Bọn trẻ bây giờ đáng sợ thật.
—Bán đứng bạn bè luôn cơ đấy.
Tôi tận mắt thấy Cha Minseok giao toàn bộ chứng cứ mà Taehyun đã vất vả thu thập cho Trưởng phòng.
Trưởng phòng nhận lấy phong bì.
Rồi cất sâu vào két sắt trong văn phòng.
Lúc đó tôi mới hiểu vì sao mình được xem những ký ức này.
“Nếu có được đống tài liệu đó… xử lý Trưởng phòng sẽ dễ hơn gấp đôi.”
Nhưng làm cách nào?
Tôi đâu thể đột nhập vào văn phòng rồi mở két sắt được.
Hay bảo Eunchan làm nhỉ?
Đúng lúc ấy—
[Thông báo hệ thống: Bạn đang xem ký ức của Seo Taehyun.]
[Thông báo hệ thống: Mối quan hệ giữa bạn và chủ nhân ký ức ở mức thân thiện.]
[Thông báo hệ thống: Bạn có thể thuê vật phẩm xuất hiện trong ký ức của chủ nhân ký ức (Tài liệu của Taehyun).]
Chi phí: 1.500 Cache (3 ngày)
Nếu vật phẩm ký ức thuộc về ‘đồng đội’, bạn có thể sở hữu vĩnh viễn.
Bạn có muốn thuê không? (Y/N)
Tôi nhìn chằm chằm cửa sổ thông báo.
Không thể tin nổi.
Ý nó là tôi có thể kéo vật phẩm từ trong ký ức ra ngoài hiện thực?
Mà còn thu tận 1.500 Cache cho bản thuê ba ngày?
Tôi chưa từng thấy hệ thống nào hút máu đến thế.
Dù vậy.
Cơ hội này không thể bỏ lỡ.
Tôi lập tức nhấn YES.
Ngay sau đó.
Ánh sáng trắng lại nuốt chửng tầm nhìn.
“…Vãi thật.”
Tôi tỉnh dậy khỏi giấc mơ.
Trên tay là tập tài liệu chứng cứ của Taehyun.
[Thông báo hệ thống: Đã thuê vật phẩm trong ký ức của Seo Taehyun (Tài liệu của Taehyun).]
Vật phẩm sẽ tự động biến mất sau 3 ngày.
Nếu vật phẩm ký ức thuộc về ‘đồng đội’, bạn có thể sở hữu vĩnh viễn.
Kèm theo đó là một nhiệm vụ chết tiệt.
Muốn dùng được chứng cứ lâu dài thì phải chiêu mộ Seo Taehyun thành đồng đội.
Và hiện tại.
Bờ biển Gangwon-do.
Tôi và Taehyun vẫn ngồi đối diện nhau trên chiếc phản gỗ.
Không ai nhường ai.
“Bọn trẻ bây giờ nói chuyện với nhau yên lặng thật đấy.”
Người cậu của Taehyun nghe nói tôi từ Seoul tới đón cháu mình thì vô cùng vui vẻ.
Ông mang trái cây và sikhye đặt giữa khoảng cách rộng mênh mông giữa hai đứa chúng tôi rồi lặng lẽ rời đi.
(T/N: Sikhye (식혜) là một loại thức uống truyền thống của Hàn Quốc được làm từ gạo và mạch nha, có vị ngọt thanh. Thường được dùng làm món tráng miệng hoặc thức uống giải khát sau bữa ăn.)
“…Làm sao anh biết em ở đây?”
“Eunchan với Haru nói.”
“Aish…”
Như đã đoán từ trước, Taehyun lầm bầm rồi tự đập vào đùi mình.
Trên mặt đầy vẻ khó chịu.
Nhưng ở một góc nào đó vẫn thấp thoáng cảm giác áy náy.
Có lẽ cậu ấy đang nhớ tới Haru.
Đứa nhóc đã nói muốn debut cùng mình.
“Nhưng tại sao anh lại tới đây?”
“Công ty đời nào cho Haru đi.”
“Vậy cũng đâu có lý do gì để cử anh tới. Từ lúc nào chúng ta thân thiết thế?”
“Em nghĩ anh điên đến mức báo với công ty là anh tới bắt em về à?”
“…Thế thì?”
Bao năm kinh nghiệm xin nghỉ làm để đi concert đâu phải tự nhiên mà mất.
Tôi chỉ đơn giản là bịa lý do rồi chuồn thôi.
…Tất nhiên chuyện đó không thể nói ra.
Tôi im lặng.
Rồi đi thẳng vào vấn đề.
“Tôi tới đây vì biết hết mọi chuyện giữa em và Trưởng phòng rồi.”
“…!”
Taehyun lập tức ngậm miệng.
Người vừa còn càu nhàu khó chịu bỗng cứng đờ.
Thấy cậu ấy lại định cắn môi theo thói quen, tôi tiện tay cầm luôn cái nĩa lên.
Có lẽ Taehyun cũng nhận ra nên vội vàng thả môi ra.
“Này, Taehyun à.”
“…Gì.”
“Đừng nghe những lời lão ta nói.”
“…”
“Dù tên khốn đó có nói gì với em.”
“Tất cả đều là nói nhảm.”
Nghe tôi nói vậy.
Đôi mắt Seo Taehyun khẽ dao động.
Bình luận cho Chương 20
Bình Luận
Chương 20
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Tóm Cổ Kẻ Hồi Quy Rồi Debut
Tóm tắt nội dung
Lần đầu tiên quay về quá khứ, Kang Hajin đã nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có cơ hội thay đổi cuộc đời.
...